22/05/2026
Hành trình của hai bố con ngành Y – từ ngọn lửa truyền thống đến sứ mệnh chữa lành
Tôi sinh ra trong một gia đình mà nghề y không chỉ là công việc, mà đã trở thành hơi thở và lẽ sống. Bố tôi – một lương y dành gần bốn mươi năm cuộc đời gắn bó với bệnh nhân – chưa từng để lại cho con cháu những tài sản lớn lao về vật chất. Điều ông có, và cũng là điều quý giá nhất, chính là niềm tin yêu cùng sự biết ơn của biết bao người bệnh.
Tuổi thơ tôi lớn lên trong mùi thơm của thuốc bắc, trong tiếng dao thái dược liệu quen thuộc và hình ảnh người cha cặm cụi bên từng thang thuốc cho bệnh nhân nghèo. Từ khi còn học lớp Một, tôi đã chứng kiến biết bao ánh mắt mệt mỏi, tuyệt vọng tìm đến căn nhà nhỏ của bố. Và rồi, cũng chính những con người ấy, khi ra về lại ánh lên niềm hy vọng, có người còn rơi nước mắt vì được cứu chữa. Những khoảnh khắc ấy đã gieo vào tim tôi một niềm tin sâu sắc: nghề y là nghề của lương tâm và tình thương.
Bố tôi thường nói:
“Người bệnh tìm đến mình không chỉ để chữa bệnh, mà còn để gửi gắm niềm tin. Cứu được ai thì tận sức mà cứu, chữa được gì thì hết lòng mà chữa.”
Lời dặn ấy theo tôi suốt hành trình trưởng thành, trở thành kim chỉ nam cho cả cuộc đời và sự nghiệp.
Hôm nay, khi đã bước sang tuổi 80, bố tôi vẫn khỏe mạnh, minh mẫn và duy trì thói quen đi bộ 6km mỗi ngày. Ông chăm sóc sức khỏe bằng một lối sống kỷ luật, bằng sự dung hòa giữa Đông y và Tây y mà ông đã theo đuổi suốt đời. Sự bền bỉ của ông chính là minh chứng sống động cho một đời sống trọn với nghề, tin vào giá trị của y học và tình yêu thương con người.
Chính hình ảnh ấy đã thôi thúc tôi bước vào con đường y khoa. Những năm tháng học tập tại Trường Đại học Y Hà Nội đã giúp tôi tiếp cận nền y học hiện đại, rèn luyện tư duy và bản lĩnh của một người thầy thuốc. Nhưng sâu trong tôi vẫn luôn tồn tại nền tảng Đông y được nuôi dưỡng từ thuở nhỏ bên cha. Tôi tin rằng Đông y và Tây y chưa bao giờ đối lập. Một bên hiện đại, sắc bén; một bên toàn diện, nhân văn. Khi kết hợp hài hòa, cả hai sẽ mang đến cho bệnh nhân cơ hội chữa lành trọn vẹn hơn – không chỉ cho cơ thể mà còn cho tinh thần.
Những năm tháng làm việc trong bệnh viện đã dạy tôi thấu hiểu tận cùng nỗi đau của con người. Tôi từng chứng kiến những người mẹ ôm con bật khóc vì không đủ tiền viện phí, những người cha già run run cầm đơn thuốc, hay những bệnh nhân trẻ gục ngã khi tương lai còn đang dang dở. Mỗi sinh mệnh ra đi là một nỗi day dứt khôn nguôi, là những đêm dài trăn trở của người thầy thuốc.
Có những ca trực xuyên đêm, bữa cơm nguội chưa kịp ăn, đôi mắt đỏ hoe vì kiệt sức, nhưng tôi vẫn phải giữ sự tỉnh táo trong từng nhịp tim, từng hơi thở của bệnh nhân. Và rồi, chỉ cần nhìn thấy một người hồi phục, một nụ cười biết ơn sau những ngày chống chọi với bệnh tật, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Tôi hiểu rằng phía sau mỗi bệnh nhân là cả một gia đình, một cuộc đời đang chờ đợi. Vì thế, người thầy thuốc không được phép bỏ cuộc.
Hành trình ấy khiến tôi càng tin rằng nghề y không đơn thuần là một công việc, mà là một sứ mệnh. Tôi chọn tiếp bước con đường mà bố tôi đã dành cả đời theo đuổi – nối dài truyền thống gia đình, kết hợp tinh hoa của Tây y với giá trị nhân văn của Đông y, để mỗi bệnh nhân không chỉ được chữa bệnh, mà còn được chữa lành niềm tin và tìm lại hy vọng.
Đến hôm nay, mỗi khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh người cha với tấm lưng đã còng theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn đầy ấm áp với từng bệnh nhân. Chính tấm gương ấy đã nâng đỡ tôi qua mọi khó khăn, để tôi đủ bản lĩnh sống trọn với nghề.
Tôi biết ơn bố – người đã truyền cho tôi ngọn lửa của lòng nhân ái. Tôi biết ơn những bệnh nhân đã tin tưởng, để tôi có cơ hội được làm nghề cứu người. Và tôi cũng hiểu rằng con đường phía trước sẽ còn rất dài, còn nhiều thử thách. Nhưng chỉ cần trong tim vẫn còn ngọn lửa ấy, vẫn còn nhớ lời bố dặn năm nào:
“Chữa bệnh bằng tình thương, cứu người bằng lương tâm.”
Thì tôi sẽ còn tiếp tục bước đi, sống trọn vẹn với sứ mệnh mà cuộc đời đã trao gửi.