01/04/2026
🇺🇸 Sailing Journal: Learning to Listen to the Boat
In late September 2025, just before launching, our boat underwent a basic inspection at the marina—engine, generator, fuel filtration system… everything seemed fine.
But for a sailor, “seems fine” is never quite enough.
During the first test run, the engine ran smoothly… for exactly 20 minutes—then it died.
No warning. No clear reason.
We worked with marina technicians and another mechanic, checking everything: replacing filters, cleaning components, inspecting the fuel pump… but the cause remained a mystery.
In the end, the mechanic suggested a temporary solution—bypass the filtration system and feed fuel directly into the engine.
We understood the risk. Unfiltered fuel could damage the engine faster.
But sometimes at sea, you don’t choose the perfect solution—you choose the one that lets you keep moving.
So we decided to leave, hoping to find better help elsewhere.
In early December 2025, as our boat’s permit was expiring, we officially set sail.
It was our first departure, so we hired an experienced captain to accompany us.
We checked out smoothly. The sea was calm. The wind was gentle.
We moved forward with confidence—engine running, mainsail up.
But after just three hours—still within Aruba’s waters—the engine died again.
The feeling wasn’t immediate panic… but a strange silence.
As if the sea was asking: “Are you truly ready?”
My husband checked everything again. Nothing.
Finally, he decided to cut and reconnect the fuel line directly to the engine.
The engine came back to life.
And after a moment of fear, we made a decision: to turn back.
Not out of defeat—but out of respect for the journey.
Back in Aruba, we explained our situation.
Thankfully, the immigration and customs officers were incredibly kind—they helped us renew our boat registration with a new name, and even our visas.
Sometimes, what carries you through a journey… isn’t just the wind, but the kindness of people along the way.
With no clear repair solution, we returned to Canada, leaving the boat behind.
Three months later, we came back.
Our boat was still there, safely docked at a small marina owned by Bas—a kind, gentle local man. It felt like he had been quietly guarding an unfinished dream.
In March, we returned to the sea.
We cleaned, prepared, and anchored safely at 10 a.m. Everything felt… peaceful.
Peaceful enough that we even went ashore to buy some essentials—like ordinary people on land.
But the sea never lets you forget where you truly are.
At 4 p.m., when we returned, my husband noticed water inside the boat.
My heart dropped.
We checked the engine bay—water was seeping in from outside.
For a brief moment, panic returned.
But this time, we were no longer the same people from that first journey.
We acted fast.
Luckily, we were near the marina. I contacted Captain Paul, and he responded immediately—arranging docking, calling a mechanic, organizing everything.
The issue was fixed that same day.
And he simply said:
“Stay one night… just to be sure everything is safe.”
Being a sailor teaches you something very real:
A boat is not just a vessel.
It is something alive—with its own voice, sometimes silent, sometimes loud.
And the journey isn’t about how far you go…
but how deeply you learn to understand your boat.
🇰🇷 항해 일지: 배의 목소리를 배우다2025년 9월 말, 출항을 앞두고 우리는 마리나에서 기본 점검을 받았다.
엔진, 발전기, 연료 필터 시스템… 모든 것이 문제 없어 보였다.
하지만 세일러에게 “괜찮아 보인다”는 말은 결코 충분하지 않다.
첫 시험 운항에서 엔진은 약 20분 동안 부드럽게 작동하다가… 갑자기 멈췄다.
어떤 경고도, 뚜렷한 원인도 없었다.
우리는 마리나 기술자와 또 다른 정비사와 함께
필터를 교체하고, 부품을 청소하고, 연료 펌프까지 점검했지만
결국 원인은 끝내 밝혀지지 않았다.
마지막으로 정비사는 임시 방안을 제안했다.
연료 필터 시스템을 거치지 않고, 연료를 엔진으로 직접 공급하는 방법이었다.
위험하다는 것을 알고 있었다.
정제되지 않은 연료는 엔진을 더 빨리 손상시킬 수 있다.
하지만 바다에서는 항상 완벽한 선택이 있는 것이 아니다.
그저 앞으로 나아갈 수 있는 선택을 해야 할 때가 있다.
그래서 우리는 다른 곳에서 해결책을 찾기 위해 떠나기로 했다.
2025년 12월 초, 보트의 체류 기간이 만료되면서 우리는 출항을 결정했다.
첫 항해였기에 경험 많은 선장을 함께 고용했다.
출항은 순조로웠다.
바다는 잔잔했고, 바람도 부드러웠다.
엔진과 메인 세일을 의지해 자신 있게 나아갔다.
하지만 단 3시간 후—아직 아루바 해역을 벗어나기도 전에—
엔진이 다시 멈췄다.
그 순간의 감정은 공포라기보다… 묘한 정적이었다.
마치 바다가 묻는 것 같았다.
“정말 준비됐니?”
남편은 다시 점검했지만 아무 소득도 없었다.
결국 그는 연료 호스를 잘라 엔진에 직접 연결하기로 했다.
엔진은 다시 살아났다.
그리고 잠깐의 혼란 끝에 우리는 돌아가기로 결정했다.
포기가 아니라, 이 여정을 존중하는 선택이었다.
아루바로 돌아가 상황을 설명하자
출입국 관리와 세관 직원들은 놀라울 만큼 친절하게 도와주었다.
보트 등록을 새 이름으로 갱신할 수 있었고, 비자도 새로 받을 수 있었다.
때로는 항해를 이어가게 해주는 것은 바람이 아니라…
사람들의 따뜻함이다.
명확한 수리 방법을 찾지 못한 채, 우리는 캐나다로 돌아갔다.
3개월 후 다시 돌아왔을 때,
우리의 보트는 여전히 그 자리에 있었다.
친절한 현지인 Bas의 작은 도킹에 안전하게 보관되어 있었다.
마치 아직 끝나지 않은 꿈을 지켜주고 있는 것처럼.
3월, 우리는 다시 바다로 나갔다.
청소를 마치고, 준비를 하고, 오전 10시에 안전하게 닻을 내렸다.
모든 것이 평화로웠다.
그 평화로움에 우리는 잠시 육지로 나가 장을 보았다.
하지만 바다는 결코 당신이 어디에 있는지 잊게 하지 않는다.
오후 4시, 돌아왔을 때
남편이 배 안에 물이 있는 것을 발견했다.
심장이 내려앉는 느낌이었다.
엔진룸을 확인하니 바깥에서 물이 스며들고 있었다.
순간적인 공포가 스쳤지만,
이번에는 우리가 달랐다.
우리는 빠르게 움직였다.
마리나와 가까웠기에 나는 즉시 Captain Paul에게 연락했고
그는 곧바로 정박 자리와 정비사를 준비해 주었다.
문제는 그날 바로 해결되었다.
그리고 그는 조용히 말했다.
“하룻밤 더 머무르세요… 안전을 확인하기 위해서요.”
세일러가 되면 한 가지를 깨닫게 된다.
배는 단순한 이동 수단이 아니다.
그 자체로 살아 있는 존재다—
때로는 조용히, 때로는 분명하게 자신의 목소리를 낸다.
그리고 항해란 얼마나 멀리 가느냐가 아니라,
자신의 배를 얼마나 깊이 이해하느냐에 달려 있다. 🌊
Nhật ký trên thuyền – Những ngày học cách lắng nghe con tàu
Cuối tháng 9/2025, trước khi hạ thủy, con thuyền của chúng tôi đã được đội kỹ thuật tại marina kiểm tra sơ bộ: động cơ, máy phát điện, hệ thống lọc nhiên liệu… mọi thứ đều có vẻ ổn. Nhưng với một sailor, “có vẻ ổn” chưa bao giờ là đủ.
Lần chạy thử đầu tiên, động cơ hoạt động tròn trịa… trong đúng 20 phút, rồi lặng im.
Không cảnh báo, không dấu hiệu rõ ràng.
Chúng tôi cùng kỹ thuật viên và một người thợ máy khác kiểm tra lại tất cả: thay lọc mới, vệ sinh từng chi tiết, kiểm tra bơm áp… nhưng nguyên nhân vẫn như một ẩn số. Cuối cùng, người thợ đề xuất một giải pháp tạm thời: bỏ qua hệ thống lọc, dẫn nhiên liệu trực tiếp vào động cơ.
Chúng tôi hiểu rủi ro. Nhiên liệu không lọc có thể làm hỏng máy nhanh hơn. Nhưng khi bạn đang ở giữa hành trình, đôi khi bạn phải chọn giải pháp có thể đi tiếp, thay vì giải pháp hoàn hảo.
Chúng tôi quyết định rời đi để tìm cơ hội sửa chữa ở nơi khác.
Đầu tháng 12/2025, khi thời hạn lưu trú của thuyền đã hết, chúng tôi chính thức khởi hành. Vì là chuyến đi đầu tiên, chúng tôi thuê một thuyền trưởng giàu kinh nghiệm đi cùng.
Rời bến suôn sẻ. Biển êm. Gió nhẹ.
Chúng tôi tự tin tiến ra khơi với động cơ và cánh buồm chính.
Nhưng chỉ sau 3 giờ—khi còn chưa rời khỏi vùng biển Aruba—động cơ lại chết.
Cảm giác lúc đó… không phải là sợ hãi ngay lập tức, mà là một khoảng lặng rất lạ. Như thể biển đang hỏi: “Bạn đã thực sự sẵn sàng chưa?”
Chồng tôi kiểm tra mọi thứ một lần nữa. Không kết quả.
Cuối cùng, anh quyết định cắt và nối trực tiếp đường nhiên liệu vào động cơ.
Động cơ nổ lại.
Và sau một thoáng hoảng loạn, chúng tôi chọn quay về.
Không cố chấp. Không mạo hiểm thêm.
Chúng tôi trở lại Aruba, trình bày rõ sự cố. May mắn thay, những người làm việc tại hải quan và xuất nhập cảnh đã giúp đỡ hết lòng—cho phép chúng tôi làm mới hồ sơ thuyền với tên mới, và cả visa của mình.
Đôi khi, hành trình không chỉ có sóng gió ngoài biển… mà còn có những con người tử tế giữ bạn lại với niềm tin.
Không tìm được hướng sửa chữa rõ ràng, chúng tôi quyết định trở về Canada, tạm rời xa con thuyền.
Ba tháng sau, chúng tôi quay lại. Con thuyền vẫn nằm đó, được gửi ở một docking nhỏ của Bas—một người địa phương hiền lành và tốt bụng, như thể anh đang giữ hộ một giấc mơ chưa hoàn thành.
Tháng 3, chúng tôi trở lại biển.
Lau dọn, chuẩn bị, và thả neo lúc 10 giờ sáng—mọi thứ lần này thật yên bình.
Chúng tôi còn đủ thoải mái để rời thuyền, đi chợ như những người bình thường trên đất liền.
Nhưng biển không bao giờ để bạn quên rằng bạn đang sống trên nước.
4 giờ chiều, khi quay lại, chồng tôi phát hiện nước trong thuyền.
Tim tôi như chùng xuống một nhịp.
Chúng tôi kiểm tra hầm máy—nước đang xâm nhập từ bên ngoài.
Một khoảnh khắc hoảng loạn thoáng qua… nhưng lần này, chúng tôi không còn là những người của chuyến đi đầu tiên nữa.
Chúng tôi hành động nhanh.
May mắn thay, chúng tôi đang ở gần marina. Tôi lập tức liên lạc với Captain Paul. Anh phản hồi gần như ngay lập tức—sắp xếp chỗ đậu, gọi thợ máy, hỗ trợ mọi thứ.
Sự cố được xử lý ngay trong ngày.
Và anh chỉ nhẹ nhàng nói:
“Cứ ở lại một đêm… để chắc chắn mọi thứ ổn.”
Là sailor, bạn sẽ học được một điều rất thật:
Con thuyền không chỉ là phương tiện.
Nó là một sinh thể sống—có lúc im lặng, có lúc “lên tiếng”.
Và hành trình không phải là đi xa bao nhiêu,
mà là bạn hiểu con thuyền của mình… sâu đến đâu.
#요트생활부부
#요트초보둘이
#요트사랑
#요트에서뭐하지?
?
's