01/04/2026
✨[108 SỨ MỆNH VÀ NIỀM TIN]✨
NHỊP CẦU TÌNH THÂN XUYÊN BIÊN GIỚI
_______________________
👩⚕️Ngày đầu tiên bước chân vào Khoa Quốc tế, Bệnh viện TWQĐ 108, tôi đã cảm nhận rất rõ sức nặng của áo blouse trắng mình đang mang. Đó không chỉ là áp lực từ những mũi tiêm cần sự chính xác tuyệt đối, những liều thuốc phải đúng giờ, hay những ca trực xuyên đêm tưởng chừng không có điểm dừng. Áp lực lớn hơn cả chính là trách nhiệm khi đứng trong một tập thể có gần 60 năm truyền thống, nơi mà sự tận tâm và tình đồng chí đã trở thành hơi thở và máu thịt.
Ở nơi đây, chúng tôi không chỉ làm công việc chữa bệnh. Chúng tôi còn gìn giữ một điều đặc biệt hơn thế, đó là tình thân xuyên biên giới.
💬Sabaidee: Lời chào xóa nhòa khoảng cách
Trong số những “người bạn phương xa”, người bệnh đến từ đất nước Triệu Voi luôn để lại trong tôi những rung cảm sâu sắc nhất. Những ngày đầu sang Việt Nam, trong mắt các bác không chỉ là nỗi đau bệnh tật mà còn là sự bỡ ngỡ của người xa xứ. Những bước chân dè dặt nơi hành lang, những ánh mắt lạ lẫm... tất cả gợi lên một nỗi cô đơn khó gọi tên.
Thế nhưng, những khoảng cách ấy dường như tan biến chỉ sau một nụ cười hiền hậu và cái chắp tay cung kính cùng lời chào: “Sabaidee” của người bác sĩ, điều dưỡng trong Khoa.
Tiếng chào ấy vang lên nhẹ nhàng mà ấm áp, như một nhịp cầu vô hình nối gần hai trái tim, hai nền văn hóa. Dù đôi khi rào cản ngôn ngữ vẫn còn đó, nhưng chúng tôi hiểu nhau qua ánh mắt, qua sự chân thành mộc mạc. Giữa căn phòng bệnh nhỏ, những người xa lạ dần trở nên gần gũi như ruột thịt. Tôi chợt nhận ra: Đôi khi sự kết nối kỳ diệu nhất giữa người với người chẳng cần đến quá nhiều lời nói.
📌Chuyện về bác Keo Pho Ma và "phép màu" từ sự kiên trì
Trong hành trình làm nghề, có lẽ tôi sẽ chẳng thể nào quên bác Keo Pho Ma. Ngày nhập viện, bác gầy gò, hốc hác vì căn bệnh ung thư tuyến nước bọt đã di căn não. Những cơn đau đầu dữ dội khiến bác không thể nói, từng cử động nhỏ cũng làm khuôn mặt bác nhăn nhúm vì đau đớn. Việc ăn một thìa cháo vốn dĩ đơn giản cũng trở thành một cuộc chiến.
Nhìn bác vật vã, lòng tôi thắt lại. Chúng tôi tự nhủ: Trong cuộc chiến sinh tử này, bác không được phép đơn độc. Tôi và các đồng nghiệp theo dõi bác sát sao từng nhịp thở, từng biểu hiện nhỏ nhất. Những đêm trực khuya vắng lặng, chỉ cần nghe tiếng bác trở mình hay thấy ánh mắt bác khác lạ, chúng tôi lập tức có mặt để xoa dịu cơn đau.
Và rồi, buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng nắng ấm len qua khung cửa sổ, điều kỳ diệu đã đến. Bác Keo Pho Ma từ từ ngồi dậy, đứng vững trên đôi chân mình và chậm rãi bước đi. Cả ekip điều dưỡng chúng tôi lặng người, niềm vui dâng lên nghẹn ngào. Với một người điều dưỡng, hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn là khoảnh khắc bệnh nhân tự mình đứng dậy sau những ngày dài nằm bất động. Đó là bản hòa ca của y học và tình người, nơi chúng tôi đã cùng bác đi qua giông bão để tìm lại ánh sáng sức khỏe.
💗"Việt Nam tốt quá, Việt Nam tốt với tôi quá!"
Nếu câu chuyện của bác Keo Pho Ma là hành trình của nghị lực, thì bác Chay lại để lại trong tôi một kỷ niệm ấm áp về niềm tin. Sau ca đại phẫu đại tràng, dù còn rất mệt, nhưng mỗi lần thấy bóng áo trắng vào phòng, bác đều cố nở nụ cười thật hiền.
Có lần, bác nắm chặt tay tôi, ánh mắt rưng rưng: “Việt Nam tốt quá… Việt Nam tốt với tôi quá.” Câu nói tiếng Việt còn chưa tròn âm ấy là món quà vô giá, là lời khẳng định chân thành nhất về y đức của tập thể thầy thuốc nơi đây.
Tại Khoa Đối ngoại, chúng tôi hiểu rằng nỗi lo bệnh tật không phải là tất cả. Cảm giác nhớ nhà đôi khi còn nặng nề hơn cả cơn đau thể xác. Vì thế, chúng tôi học cách bập bẹ những câu tiếng Lào: “Sabaidee”, “Sabaidee baw?” (Bác có khỏe không?).
Phát âm có thể chưa chuẩn, nhưng mỗi lần chúng tôi cất lời, các bác lại bật cười vui sướng. Ánh mắt họ sáng lên khi nghe tiếng mẹ đẻ giữa lòng Hà Nội. Chúng tôi kể cho các bác nghe về Hồ Gươm, về phố cổ; các bác kể chúng tôi nghe về dòng Mekong hiền hòa, về những cánh đồng nếp thơm. Bệnh viện không còn là nơi chỉ có mùi sát khuẩn khô khốc, mà trở thành không gian của sự giao thoa văn hóa và sẻ chia.
Ngày các bác xuất viện, chúng tôi lại tỉ mẩn giúp chọn vài món quà đặc sản Việt Nam: gói trà, chút bánh, hương gạo quê hương... để các bác mang về làm quà. Chúng tôi hy vọng trong hành lý trở về, ngoài sức khỏe, còn có cả hơi ấm của tình người Việt Nam.
Thời gian trôi qua, những vết thương sẽ lành, các bác sẽ trở về với quê hương Triệu Voi. Nhưng dưới ngôi nhà 108, âm vang của lời chào “Sabaidee” vẫn còn đọng lại.
Chúng tôi - những điều dưỡng của Khoa Quốc tế hiểu rằng mình đang mang một sứ mệnh đặc biệt. Không chỉ là người chữa bệnh, chúng tôi còn là những “đại sứ văn hóa”, những “chiến sĩ ngoại giao nhân dân” thầm lặng dệt nên sợi dây hữu nghị bền chặt Việt - Lào. Ở nơi này, ranh giới quốc gia mờ dần đi, chỉ còn lại nhịp cầu của tình thân, bền vững và xanh mãi theo năm tháng. 🤝
________________________________
✍️Hoàng Thị Như Quỳnh - Khoa Quốc tế
KHU KHÁM ĐỐI NGOẠI QUỐC TẾ - BỆNH VIỆN TWQĐ 108
Địa chỉ: Tầng 1 khu B nhà nội khoa, Bệnh viện TWQĐ 108
Hotline tư vấn: 086 2878918
https://dangkykham.benhvien108.vn