23/04/2019
NÓI VỚI EM...
(Tâm sự với một bác sĩ trẻ sắp ra trường...)
Thầy nghe tâm sự của em về việc cảm thấy chạnh lòng, khi hiện nay người ta học bác sĩ dễ quá và... rẻ quá, hình ảnh người bác sĩ đã và đang bị mất đi sự tôn quý và tôn trọng của đồng bào cũng như các giới thức sĩ khác... Thầy rất hiểu tâm sự này, nên chia sẻ với em vài lời.
Sáng nay, nhân ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, thầy dành ít thời gian thanh tịnh đầu ngày để gọi điện hỏi thăm những Người Thầy khả kính, như thầy Xuan Dung Kieu hay thầy Hoài Thu Tử... đây là thói quen của thầy mỗi khi có dịp lễ tết, hay ngơi nghỉ, chỉ muốn gặp gỡ hay gọi điện hỏi thăm các bậc thầy khả kính ấy. Các thầy cũng có những suy tư, nặng lòng về những điều mà chính các em đang vướng bận... Nhưng em ơi, hãy gạt hết những ưu tư ấy qua một bên, tập trung học tập, tu dưỡng thật tốt, sớm trở thành một Thầy Thuốc giỏi về y thuật, cao về y đức, được nhân dân tín nhiệm gửi gắm thân bệnh, đó mới là điều mà thầy mong ở các em. Còn cái danh, cái mác treo ở ngực ư? Với thời đại mà cái gì cũng rẻ mạt như hiện nay, thì không đáng để đeo vào làm gì. Em cũng học Kinh Dịch cơ bản rồi, há em không nhớ câu: "Cùng tắc biến" sao? Cái gì chưa cùng, thì chưa thể biến được. Cứ hãy để cho những dị hợm kia trở nên kịch cùng, thì nó sẽ tự biến thôi. Nhân dân ta minh thức lắm, họ có thể bị lừa một lần, nhưng không lừa được họ lần hai đâu. Sư phụ Hoài Thu Tử của thầy từng nói với thầy rằng, nhân dân có đôi "Mắt Ngọc" sáng suốt lắm, cái gì không lọt vào đôi mắt ấy, tất sẽ bị đào thải mà thôi.
Ở lớp, em cũng thấy đó, lớp thầy dạy các em, y sĩ có, bác sĩ có, chuyên khoa cũng có, thạc sĩ cũng có... có những kiến thức rất cơ bản về giải phẫu sinh lý, về lý luận cơ bản, về bệnh học và giải phẫu bệnh cũng như về phương tễ học... các bạn còn chưa nắm rõ, còn lẫn lộn hoặc quên, hoặc không chịu học. Nên hãy cứ tận sức học tập đi em nhé. Học như cái ý "Lưu tâm học chí cổ nhân nan" thì thôi. Tức phải học đến cái khó của cổ nhân mới đáng mặt người Sĩ Tử. Là một Thầy Thuốc, thì tất cả những gì thuộc về Con Người Sinh Lý phải không xa lạ với mình. Như một ông thợ sửa xe đạp vậy, không biết chiếc xe đạp được cấu tạo thế nào, gồm những bộ phận gì, hỏng hóc ở đâu, thì làm sao mà sửa. Hãy để đồng bào phong cho người Thầy Thuốc danh hiệu Thầy Thuốc Của Nhân Dân, chứ đừng tự đeo lên ngực những thứ xanh đỏ tím vàng vô nghĩa. Ta đến với cuộc đời này là để hoàn thành những sứ mệnh, chứ không đến đây để hùa mình vào cuộc lừa mình lừa người.
Điều thầy muốn nói thêm với em nữa là, hãy để cho lòng mình luôn Trung Dung, bình hoãn với mọi chuyển biến của thất tình trong lòng. Vì ngay như điều đó mà một người thầy thuốc còn chưa có, thì nói gì đến việc xem mạch, điều tức, và khuyên nhủ người bệnh?
Chúc em luôn tinh tấn và giữ mãi tình yêu với Y Học Cổ Truyền em nhé.
Chu Giang Phong.