19/04/2024
Trầm cảm 3 năm vì không có bạn bè trên ĐH?
Hiện tại, mình đang bước đến những giai đoạn cuối của thời sinh viên. Nhưng theo cảm nhận của mình, 3 năm, và thậm chí có thể là 4 năm, mình chẳng những không đạt được gì, mà còn mệt mỏi, sức khỏe tinh thần sa sút trầm trọng mỗi khi đi học.
Mình không chắc có phải do ý trời, do các bạn hay do nguyên nhân nào đó khác không. Nhưng mình chắc chắn phần lớn nguyên do là từ mình mà ra. Năm nhất là thời điểm kết bạn dễ nhất, nhưng mình đã vô tình bỏ lỡ nó. Vốn là người khá tự tin, mình thường xuyên phát biểu xây dựng bài và chuyện trò với giáo viên. Mình cũng năng nổ trong các hoạt động của lớp thời đó, bởi lẽ mình cảm thấy kiến thức phải đi đôi với thực hành. Nhưng có lẽ do cách thể hiện của mình không vừa ý mọi người trong lớp, nên hầu như ai cũng đều có ác cảm với mình. Mình cũng chẳng rõ nữa, tuyệt nhiên mình không hề đụng đến hay hay đôi co với bạn nào, chỉ là mình thường là đứa duy nhất giơ tay cho một câu hỏi khó, là đứa duy nhất đặt câu hỏi cho các thầy cô hay phát biểu một ý kiến riêng của bản thân. Chắc vì đó, mà ấn tượng của mọi người về mình không tốt đẹp, để rồi các bạn né tránh mình.
Lên đến các năm học sau, tình trạng thiếu bạn bè của mình càng trở nên nghiêm trọng. Mọi người thường nói nên có một nhóm chơi cố định, để học lớp nào, môn nào có teamwork thì còn có nhau. Nhưng đối với mình, quá trình học trên trường chỉ là: toàn đăng ký một mình một lớp tín chỉ giữa những người xa lạ, còn teamwork đối với các môn học cùng lớp ĐH thì nhảy hết từ team này qua team khác, nói chung bạn nào trong lớp cũng ít nhất 1-2 lần cùng team với mình. Quá trình teamwork cũng có này có kia, nếu không thuận lợi thì mình mất bạn, còn thuận lợi thì cũng chẳng có thêm được ai, vì hết môn thì hết bạn bè.
Nhiều người cũng có khuyên mình nên tham gia các CLB, hội nhóm trong trường để mở rộng quan hệ bạn bè. Là một đứa sinh viên năm nhất, mình cũng háo hức lắm. Nhưng khổ nỗi, mình ưng và apply 2 CLB, thì hai cái đều tạch. Có đậu 1 CLB vào cuối năm nhất, nhưng vì là CLB mới, hoạt động không hiệu quả do dịch bệnh, rồi cũng chẳng có dịp để gặp gỡ. Tới đây, mình đã là sinh viên năm thứ 4 rồi, cũng chẳng còn trẻ để apply vào các CLB và tìm mối quan hệ được nữa.
Hẳn mọi người sẽ nói, nếu muốn thì sẽ tìm cách. Mình cũng không phải không tìm cách đâu... Tất cả các mối quan hệ, mình đều rất chủ động, vui vẻ làm quen. Nhưng rồi nó chẳng đi tới đâu cả, người thì đã có nhóm rồi, họ không sẵn sàng chào đón mình, người thì quá toxic khiến mình áp lực đến nỗi không dám chơi thân mà chỉ chơi sương sương (mình từng chơi với một hai bạn, lẻ lẻ trong một thời gian ngắn). Các CLB thì một là những vấn đề mình kể trên, hai là mình không cảm thấy nó phù hợp, không phải cứ bạ đâu là apply được, đúng không?
Giờ mỗi ngày lên lớp, mình vẫn nói chuyện và trao đổi với các bạn rất bình thường. Nhưng mình cảm thấy mỗi lần có gì tâm sự, thủ thỉ nhỏ to, hay có điều cần nhờ vả, mình lại chẳng có ai. Mình cũng có roommate là bạn C3 cũ, nhưng bạn ấy cũng đã có những mối quan hệ mới rồi.
Mình tâm sự vậy thôi. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ!
Chào mọi người.
Mình 16 tuổi, mình nghĩ mình không có bị trầm cảm nhưng mà dạo này mình cảm thấy tiêu cực quá nên chỉ lên đây để giải tỏa thôi. Trước tới giờ ai tiếp xúc với mình cũng thấy mình rất tích cực + yêu đời và mình cx cảm thấy vui vì điều đó, điều này nó đi theo mình rất lâu r. Nhưng mà dạo gần đây thấy cái việc mà mọi người cứ xem mình như người 100% tích cực, mình cảm thấy nó ngột ngạc quá tại mình nói mình buồn thì chả ai tin cả nói mình đùa r cười bỏ qua thôi. Có 1 số người bạn mình muốn chia sẻ nhưng mà cảm giác họ còn tiêu cực hơn cả mình nên cx chả giám kể.
Dạo gần đây mình hay khóc lắm chỉ cần ở 1 mình là khóc, ngồi trong lớp úp mặt xuống là khóc. Chả biết lý do gì cả cứ không làm gì hết là mình lại khóc. Mình có tìm hiểu thử lý do nhưng mà cũng không biết là từ đâu cả thấy bất lực lắm. Bây giờ mình muốn nói chuyện với ai đó để tâm sự nhưng mà cảm giác sợ bị cười nhạo rồi người đó nói mình làm quá.
Trước kia mình có thích 1 bạn mình cảm giác rất thích bạn ấy, bạn ấy luôn bảo mình là mình rất mạnh mẽ mình nói là mình chỉ giả vờ thôi nhưng mà bạn ấy cứ luôn miệng nói mình rất mạnh mẽ và bạn ay rất thích điều ấy. Mình nghĩ là mọi người cũng như v nên lâu lắm rồi mình chưa thể hiện cảm xúc thật với ai cả, đa số là cười và làm mọi người cười. Những người bạn thường khá xem trọng mình nhưng đôi khi mình cảm giác mình giống chú hề thật.