28/05/2026
Hôm qua có một anh vào ngồi nói chuyện với mình.
Nhìn ngoài rất bình thường.
Áo sơ mi chỉnh tề.
Đi xe đẹp.
Nói chuyện cũng năng lượng lắm.
Xong anh ngồi im một lúc rồi bảo:
“Dạo này anh sợ buổi sáng.”
Mình hỏi sao lại sợ.
Anh bảo:
“Vì sáng nào thức dậy anh cũng thấy mệt.”
“Kiểu chưa làm gì… mà người đã hết pin rồi.”
Nghe xong tự nhiên mình im luôn.
Vì mình thấy bây giờ quá nhiều người như vậy.
Ban ngày vẫn cười nói bình thường.
Vẫn đi làm.
Vẫn kiếm tiền.
Nhưng cơ thể thì đang kiệt sức từ từ.
Kiệt đến mức:
ngủ không hồi sức nữa
cuối ngày không muốn nói chuyện với ai
nhiều lúc ngồi một mình chỉ thấy người mệt và trống
Cái đáng sợ là kiểu mệt này đi khám nhiều khi cũng không ra bệnh ngay.
Nên người ta lại cố sống tiếp.
Cố uống cà phê.
Cố thức.
Cố làm.
Cố chịu.
Cho đến lúc cơ thể bắt đầu phản kháng thật sự.
Mình nghĩ đó cũng là lý do gần đây nhiều người tìm đến cao ban long.
Không phải vì muốn bổ béo gì cả.
Mà vì họ nhớ cảm giác ngày xưa: một ngày làm việc xong… cơ thể vẫn còn sức để sống.
Chứ không phải chỉ tồn tại.