30/05/2026
Mình là 1 khách hàng khá trung thành, đại thể là dùng dịch vụ gì mà thấy ukila thì lần sau cứ thế mà làm, không nghiên cứu bên khác mà cũng chẳng thử những thứ mới. Nhìn chung là phong cách “già nua, cũ kĩ” haha
6 năm nay mình chỉ làm tóc ở 1 hàng khá xa nhà mình, nhưng mình thấy dịch vụ tốt là 1, 2 là dùng thuốc tốt, mình không hề bị ngứa, bám mùi lâu, hay xơ khô tóc sau khi làm.
Bẵng đi 1 thời gian đẻ con Xoài, mình tới lại, thì ngạc nhiên chưa, mình chẳng còn nhận ra cửa hàng quen thuộc của mình nữa.
Do khó khăn về kinh tế nên diện tích thu lại chỉ còn 1 nửa, không sao cả, mình cũng không cần rộng rãi. Nhưng sự đi xuống về dịch vụ mới là cái khiến mình cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Ngoại trừ 1 bạn làm tóc quen thuộc 6 năm nay còn hồ hởi phấn khởi tiếp đón mình, thì toàn bộ dàn nhân viên mới khiến mình cảm thấy như kiểu khắc chữ “đừng đến làm tóc” lên mặt vậy đó.
Lễ tân thấy khách vào không chào, không cười, không hỏi.
Khách đang làm tóc mà kéo rèm ngồi ở bàn gội bật tiktok ầm ầm.
Khách thanh toán thì báo giá thường, bảo chị thẻ VIP được giảm giá thì cúi xuống bấm máy tính rồi đẩy số tiền mới ra, không hề có động thái cười xoà xin lỗi hay gì cả.
Mình bị shock, shock vô cùng tận, shock tới mức mà mình không thể hiểu tại sao chỉ sau có 1 năm rưỡi mà dịch vụ có thể xuống tệ tới mức đó.
Mình nghĩ hẳn là bạn chủ đã phải trải qua 1 cú shock nào đó thật lớn, thì bạn ấy mới bỏ bê tâm huyết của mình tới thế. Hoặc là, có lẽ bạn ấy, cũng nghỉ sinh như mình chẳng hạn. Không có ai quản lý nên cửa hàng như rắn mất đầu, vô tổ chức và vô kỉ luật.
Mình luôn tin rằng, người đứng đầu rất quan trọng.
Họ phải là người nhận ra vấn đề đầu tiên, và phải xử lý ngay vấn đề đó trước khi nó âm thầm trở thành 1 nền văn hoá độc hại mới. Bởi vì nếu nhận ra quá muộn, thì nền văn hoá độc hại đó sẽ trở thành tiêu chuẩn mới để mọi người làm theo. Và bùm, khách quen như mình còn chẳng chịu nổi nữa là khách mới.
Trong 11 năm làm nghề, không hẳn lúc nào mình cũng quản lý tốt đâu mọi người. Toàn nhân viên làm việc lâu năm và quá quen rồi, nên nhiều khi mình cũng “cả nể”, những lỗi không nghiêm trọng thì không nhắc.
Nhưng rồi mình nhận ra, lỗi nhỏ mà không nhắc thì chắc chắn nó sẽ thành lỗi lớn, và thậm chí nhân viên còn không hiểu là mình đang làm sai đâu.
Cho nên, quản lý tốt phải đi từ những lỗi nhỏ nhất. Ừ thì có thể mang tiếng “soi” hay “tủn mủn” đi, nhưng chẳng ai quản lý được 1 tổ chức mà không bao giờ mang tiếng xấu.
Thà rằng mất lòng trước được lòng sau, còn hơn là cứ “cho qua chuyện”, để rồi tới khi mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn, mình không còn đường lùi để cứu vãn.
Ví như, văn hoá của Zô Shop chính là tư vấn từ tâm, tức là cái gì khách hàng cần thì tư vấn, không cần thì kể cả có đắt tới đâu cũng can. Văn hoá của Zô Shop còn là gửi đến khách hàng những gì họ cần, và chỉ thế mà thôi. Tức là tư vấn xong, khách hàng không mua cũng chẳng sao, không bao giờ mình push sale hay thúc đuýt.
Có lẽ chính vì thế mà mình có 1 tệp khách hàng thân thiết bao nhiêu năm nay rồi. Nghĩ tới mỹ phẩm hay chăm da là họ nghĩ tới mình. Mình tư vấn A thì mua A, nói B không hợp thì không mua. Họ tin mình tới mức có lúc vứt bụp cho mình thông tin rồi mình thích bán gì gửi đơn luôn chẳng cần giải thích nữa.
Buổi làm tóc hôm nay, ngoài sự thất vọng, còn đem đến cho mình 1 bài học để soi chiếu lại chính cách làm nghề của mình, để mỗi khi chớm đi chệch đường, mình tự chỉnh bản thân lại cho thẳng.
Giờ 1 mét vuông 8 vạn người làm dịch vụ.
Chỉn chu, giữ chữ tín, cũng là cách mình giữ lấy cái nghề nuôi mình, nuôi con mình, chứ có phải làm cho ai đâu mà to tát?