08/04/2022
“Cầu được ước thấy” – Liệu có thật sự là điều tốt?
Người xưa tìm Thần Phật để sám hối tội lỗi mong thoát được bể khổ, người nay tìm Thần Phật để cầu xin phúc phận và tiếp tục tạo nghiệp không ngừng, hai chuyện này vốn không hề giống nhau, rốt cuộc khiến cho cả những chốn tâm linh lắm khi cũng không còn thanh tịnh nữa.
“Cầu được ước thấy”: Liệu có thật sự là điều tốt?
Tuy nhiên có một số nơi tâm linh, người ta treo những bảng hiệu như là “cầu được ước thấy”, “hữu cầu tất ứng”, “thăng quan phát tài”, “thay đổi vận mệnh”,… nhiều người tin tưởng đến đó cầu xin, thậm chí cả những người trong giới thượng lưu và quan chức cũng tìm đến.
Có người còn cảm thấy rất linh nghiệm, cầu tiền thì tiền đến, cầu danh thì có danh, vì quá vui nên thậm chí đã quên mất rằng điều này vốn trái ngược lẽ thường xưa nay, trái ngược quy luật nhân quả báo ứng. Thần Phật liệu có thể đáp ứng cho đòi hỏi vô lý của họ hay không? Nếu Thần Phật không quản, thì kẻ đã thỏa mãn dục vọng của họ là ai?
Vào thời nhà Thanh, những câu chuyện về hồ tinh (hồ ly thành tinh) xuất hiện rất nhiều và được ghi chép lại trong các sách cổ như Liêu Trai chí dị, Dạ Đàm tùy lục, Tử Bất Ngữ,… tại đây người viết có thể dẫn ra hai trong vô số câu chuyện minh chứng cho quy luật “không có mất thì không có được, hễ được thì phải mất” trong vũ trụ này.
Câu chuyện thứ nhất
Có một thương gia kết thân với hồ tinh, dựa vào thờ cúng hồ tinh mà phát tài, làm ăn khấm khá, trong thời gian ngắn đã kiếm được 10 vạn lạng bạc. Người đó rất phấn khởi, sau đó lại bỏ vốn tiếp tục đầu tư thì bắt đầu thua lỗ.
Người đó cầu khấn hồ tinh tiếp tục giúp mình làm giàu thì hồ tinh nói: “Mệnh ngươi vốn chỉ kiếm được 10 vạn lạng bạc, không thể nhiều hơn. Dù ngươi không cầu ta thì ngươi gắng sức làm việc đến cuối đời cũng sẽ có đủ 10 vạn lạng bạc. Vì ngươi cầu ta, nên ta cho ngươi hưởng trước 10 vạn lạng bạc đó trong một lần, bây giờ muốn có thêm cũng không được nữa.”
Sau đó hồ tinh bỏ đi, không quay lại nữa. Người thương gia kia quả nhiên từ đó không kiếm được thêm đồng nào, đầu tư vào đâu cũng lỗ, mượn tiền cũng không ai cho, sau khi dùng hết 10 vạn lạng bạc rồi thì rơi vào cảnh nghèo khổ không kể xiết. Người ta nói đó là hồ tinh cho ông ta dùng trước số tiền mà bản thân kiếm được trong tương lai, nếu dùng hết rồi thì đời này của ông ta không còn lại gì, cuối cùng chết vì đói khát.
Câu chuyện thứ hai
Có người họ Trương, trong quán rượu gặp được một ông lão mặt mũi hồng hào, biết nhiều chuyện huyền diệu trên đời, Trương đoán chắc đó là hiện thân của hồ ly nên lân la làm quen. Ông lão cũng rất niềm nở, không tỏ ý xa lạ gì.
Trương vốn có ý xấu, muốn kết thân với hồ ly để sau này nhờ cậy vào việc phát tài, nên bám theo ông lão mãi không rời, ông đi đến đâu thì Trương theo đó. Ông lão không hề xua đuổi, trái lại ngày nào cũng cho Trương được ăn uống no say, hưởng thụ đủ mọi vật không thiếu thứ gì.
Đến ngày kia Trương thức dậy thì không thấy ông lão nữa, tìm đâu cũng không ra, nên đành thất thểu trở về nhà. Về đến nhà, Trương kinh ngạc đến há hốc khi thấy trong nhà gần như đã trống trơn không còn thứ gì, ngay cả quần áo trong tủ cũng biến mất sạch, chỉ để lại một lá thư.
Đại khái đó là thư của lão hồ ly, trong đó viết rõ ràng mỗi ngày Trương đã ăn đã uống của lão bao nhiêu tiền, thì nay lão dùng một đồ vật có giá trị tương đương trong nhà Trương để khấu trừ, lão không lấy dư một đồng và cũng không cho thiếu một xu.
Từ đó Trương thành kẻ trắng tay, nhưng hàng xóm biết chuyện của anh ta thì đều ôm bụng mà cười ồ!
Hai câu chuyện trên về ý nghĩa đều nói với chúng ta rằng: chỉ những sinh mệnh bất hảo, như hồ ly hoặc yêu tinh mới cấp cho con người những thứ mà mệnh họ không có, còn Thần Phật thì tuyệt nhiên không quản chuyện đó.
Nhưng những sinh mệnh bất hảo ấy không hề giúp không công, mà đổi lại nó cũng muốn lấy đi phúc báo của họ. Thực tế nó cũng không có năng lực ban phát cho con người bất cứ thứ gì cả, chẳng qua nó chỉ để cho họ nhận trước những gì họ sẽ kiếm được trong tương lai, hoặc dùng chính tài sản của người nhà họ để “ban” cho họ. Chuyện “hữu cầu tất ứng” đơn thuần chỉ là lừa người.
Người ta không được gì thì cũng sẽ không mất gì cả, còn hễ đã “được” thì phải “mất”, như người thương gia và anh chàng họ Trương kia, đều là dồn tất cả phúc phận trong đời lại để hưởng trong một lần, sau đó thì họ không còn gì cả.
Thế Di