23/06/2026
Mùa này, dọc theo mấy bờ ruộng quê mình, cỏ lau bắt đầu trổ bông trắng xóa. Những nhành lau mảnh khảnh vươn cao, đón cái nắng gắt và đung đưa theo từng ngọn gió chiều xứ Nẫu.
Nhìn khung cảnh này, tự dưng ký ức tuổi thơ lại ùa về mồn một. Hồi đó, đám con nít quê mình làm gì có điện thoại thông minh, làm gì biết đến những món đồ chơi xa xỉ. Cứ chiều chiều thả trâu ra đồng, là cả đám lại hò reo bứt mấy nhành cỏ lau chơi trò "bày trận giả", đứa khéo tay hơn thì tết thành chiếc vương miện đội đầu rồi cười nắc nẻ. Những thứ đồ chơi tự chế "0 đồng" của ngày cũ, vậy mà gói trọn cả một bầu trời hạnh phúc vô tư, chẳng chút lo nghĩ.
Để rồi khi lớn lên, cuốn theo guồng quay cơm áo nơi phố thị, tụi mình trở thành những "người lớn cô đơn". Tụi mình sẵn sàng chi hàng triệu đồng cho những chuyến đi du lịch mang danh "chữa lành", mua những món đồ đắt đỏ chỉ để đổi lấy vài phút bình yên ngắn ngủi. Có bao giờ bạn ngồi thẩn thờ sau giờ làm, chợt nhận ra: Từ bao giờ, việc tìm kiếm niềm vui của tụi mình lại trở nên tốn kém và phức tạp đến vậy?
>> Con người ta cứ mải mê lao đi tìm những giá trị xa xôi, mà quên mất rằng khả năng hạnh phúc vốn dĩ rất đơn giản. Nhành cỏ lau, rễ cắm sâu vào lòng đất cằn cỗi, mặc cho nắng cháy da hay bão dông vùi dập, cứ đến mùa là kiêu hãnh vươn mình nở hoa. Chúng hạnh phúc chỉ vì chúng được là chính mình, giữa đất trời bao la.
Hóa ra, sự bình yên và năng lượng tích cực chưa từng biến mất. Nó vẫn nằm ở đó, vẹn nguyên trong ký ức, trong những điều bình dị nhất của quê nhà. Nếu hôm nay phố thị làm bạn ngột ngạt quá, hãy nhìn nhành lau quê mình, hít một hơi thật sâu, rũ bỏ bớt những toan tính đè nặng trên vai.
Học cách hạnh phúc như một nhành cỏ dại: Cứ kiên cường, cứ xanh mát và tự khắc sẽ nở hoa.