Khựng 3 Giây

Khựng 3 Giây Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Khựng 3 Giây, Ho Chi Minh City.

14/06/2026

Bài thi của một thí sinh đã phản bác lại hoàn toàn một câu hỏi trong đề thi môn Văn của kì thi THPT năm nay, câu hỏi đó làm cho nhiều thí sinh phải ngỡ ngàng. Các nhà ra đề thi văn nghĩ sao?

Bài viết hay…! Thủ khoa môn văn là đây !

KHI ĐỌC CÂU HỎI: “LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ NHỮNG STEVE JOBS VIỆT NAM?”, EM XIN PHÉP ĐƯỢC ĐẶT LẠI MỘT CÂU HỎI VỚI CÁC THẦY CÔ:
VÌ SAO LẠI PHẢI LÀ “STEVE JOBS VIỆT NAM”?

Em xin được nói thật: em không biết rõ Steve Jobs là ai.

Có thể đó là một thiếu sót của em. Có thể vì không biết rõ ông ấy, bài nghị luận này của em sẽ không đạt điểm cao. Nhưng nếu một bài văn bắt đầu từ sự trung thực, thì điều đầu tiên em cần làm không phải là cố tỏ ra mình hiểu điều mình chưa hiểu, mà là nói đúng sự thật.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Dương Đình Nghệ.

Em biết một người đã nuôi dưỡng ba nghìn nghĩa sĩ, chuẩn bị sức mạnh cho cuộc đấu tranh giành lại quyền tự chủ của dân tộc. Có những con người không được gọi tên nhiều trong đời sống hôm nay, nhưng nếu không có họ, lịch sử Việt Nam đã không thể đi tiếp bằng dáng đứng của một dân tộc có chủ quyền.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Sư Vạn Hạnh.

Em biết một bậc thiền sư lớn của dân tộc, người không chỉ tu hành cho riêng mình mà còn nhìn thấy vận nước, góp phần mở ra triều Lý, một triều đại rực rỡ trong lịch sử Việt Nam. Ở Sư Vạn Hạnh, em thấy trí tuệ không chỉ là sự thông minh, mà là tầm nhìn, là đạo lý, là khả năng đặt vận mệnh dân tộc lên trên danh lợi cá nhân.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Hưng Đạo.

Em biết một vị Quốc công Tiết chế đã cùng quân dân Đại Việt ba lần đánh bại quân Nguyên - Mông, đội quân từng làm rung chuyển nhiều vùng đất lớn trên thế giới. Ở Trần Hưng Đạo, em thấy bản lĩnh Việt Nam không nằm ở sự ồn ào, mà nằm ở trí tuệ giữ nước, ở lòng trung nghĩa, ở khả năng biến sức mạnh của nhân dân thành thành trì bất khuất của dân tộc.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Mạc Đĩnh Chi.

Em biết một con người được gọi là lưỡng quốc trạng nguyên, dùng trí tuệ và bản lĩnh của người Việt để khiến người phương Bắc phải nể phục. Ở Mạc Đĩnh Chi, em thấy một trí tuệ Việt Nam không tự ti, không cúi đầu, không cần vay mượn hào quang của ai để được công nhận.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Lợi.

Em biết một con người từ Lam Sơn đã cùng nhân dân đứng lên chống giặc Minh, đi qua gian khổ, đi qua mất mát, để giành lại non sông. Ở Lê Lợi, em thấy không chỉ có tài năng quân sự, mà còn có trách nhiệm với đất nước trong thời khắc dân tộc bị chà đạp.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Trãi.

Em biết một bậc đại trí thức của dân tộc, người viết nên Bình Ngô đại cáo, áng thiên cổ hùng văn khẳng định nền độc lập, văn hiến và khí phách Đại Việt. Ở Nguyễn Trãi, em thấy trí tuệ không chỉ để làm quan, làm thơ, làm văn, mà để phụng sự nhân dân, phụng sự đất nước, dùng chữ nghĩa để dựng lại lòng tự tôn của một dân tộc sau những năm tháng bị giày xéo.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Em biết một con người có trí tuệ lớn, sống giữa thời cuộc rối ren mà vẫn giữ được sự minh triết. Một người không chỉ để lại thơ văn, mà còn để lại một thái độ sống: biết nhìn thời thế, biết giữ đạo, biết không đánh mất mình trước danh lợi và biến động.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Huệ.

Em biết một người áo vải Tây Sơn đã làm nên những chiến công hiển hách, đánh tan quân xâm lược, khẳng định khí phách của một dân tộc không chịu cúi đầu. Nguyễn Huệ không cần trở thành bản sao của bất cứ ai. Ông là chính ông, và vì thế lịch sử phải gọi tên ông.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Tất Thành.

Em biết một người thanh niên đã rời bến Nhà Rồng với hai bàn tay trắng, mang theo một câu hỏi lớn về vận mệnh dân tộc. Người không đi tìm vinh quang cho riêng mình. Người đi tìm con đường để dân tộc mình thoát khỏi kiếp nô lệ, để người Việt Nam được sống như một dân tộc độc lập.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Võ Nguyên Giáp.

Em biết một vị tướng của nhân dân, một con người làm nên những chiến công khiến thế giới phải kính trọng Việt Nam. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là tài năng quân sự. Ông còn là biểu tượng của bản lĩnh, của ý chí, của niềm tin rằng một dân tộc nhỏ vẫn có thể làm nên những điều lớn lao nếu dân tộc ấy có chính nghĩa.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Đại Nghĩa.

Em biết một nhà khoa học, một kỹ sư lớn, người đã đem tri thức hiện đại phục vụ Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt. Trí tuệ ấy không chỉ để lập nghiệp cho riêng mình, mà để bảo vệ đất nước. Theo em, đó là một loại trí tuệ rất cao: trí tuệ biết đứng về phía dân tộc mình.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lương Định Của.

Em biết một nhà khoa học đã gắn trí tuệ của mình với ruộng đồng, với cây lúa, với đời sống của người nông dân Việt Nam. Đó cũng là sáng tạo. Đó cũng là đổi mới. Đó cũng là phụng sự. Không phải sáng tạo nào cũng nằm trong một chiếc điện thoại hay một công ty công nghệ. Có những sáng tạo âm thầm làm no ấm hàng triệu con người.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Duẩn.

Em biết một nhà lãnh đạo gắn với ý chí thống nhất đất nước, với một thời kỳ lịch sử đầy thử thách, đầy hy sinh của dân tộc Việt Nam. Dù nhìn lịch sử từ góc độ nào, cũng không thể phủ nhận rằng có những con người đã đặt vận mệnh quốc gia lên trên đời sống riêng mình, sống trong những quyết định nặng nề của thời cuộc.

Vì vậy, khi đọc câu hỏi: “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”, em xin phép được đặt lại một câu hỏi với các thầy cô:

Vì sao lại phải là “Steve Jobs Việt Nam”?

Vì sao không hỏi em: làm thế nào để thế hệ trẻ Việt Nam trí tuệ hơn, trách nhiệm hơn, bản lĩnh hơn?

Vì sao không hỏi: làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải bằng tất cả con tim của mình?

Vì sao không hỏi: làm thế nào để đất nước này có thêm những con người dám sống tử tế, dám phụng sự, dám sáng tạo, dám bảo vệ điều đúng, dám đứng về phía nhân dân, dám làm cho Việt Nam trở nên tốt đẹp hơn?

Em không phản đối việc học hỏi những con người tài giỏi trên thế giới. Một dân tộc muốn tiến bộ thì không thể khép mình. Người trẻ Việt Nam cần học khoa học, học công nghệ, học tư duy tổ chức, học tinh thần sáng tạo của nhân loại. Nếu Steve Jobs là một biểu tượng của sáng tạo, thì việc nhắc đến ông không có gì sai.

Nhưng em nghĩ, một đề Văn không chỉ kiểm tra khả năng viết. Một đề Văn còn gieo vào học sinh một cách nhìn.

Khi câu hỏi đặt ra là “làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam”, em có cảm giác người Việt Nam đang được hình dung như một phiên bản đi sau của người khác. Như thể muốn nói đến tài năng, ta phải mượn một cái tên bên ngoài. Muốn nói đến sáng tạo, ta phải bắt đầu từ một biểu tượng không sinh ra từ đất nước mình. Điều đó khiến em băn khoăn.

Bởi những con người em vừa nhắc đến không lớn lên bằng cách trở thành bản sao của ai.

Dương Đình Nghệ không chuẩn bị sức mạnh tự chủ cho dân tộc bằng một khát vọng vay mượn.

Sư Vạn Hạnh không nhìn vận nước bằng con mắt vay mượn.

Trần Hưng Đạo không giữ nước bằng khí phách đi mượn.

Mạc Đĩnh Chi không khiến người phương Bắc nể phục bằng trí tuệ sao chép.

Nguyễn Trãi không viết Bình Ngô đại cáo để chứng minh Đại Việt giống một quốc gia nào khác.

Nguyễn Huệ không làm nên chiến thắng vì ông đi tìm một hình mẫu bên ngoài để bắt chước.

Nguyễn Tất Thành, Võ Nguyên Giáp, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Lê Duẩn,… cũng không sống đời mình bằng khát vọng trở thành “phiên bản Việt Nam” của một ai đó.

Họ lớn vì họ là người Việt Nam. Họ đứng trong hoàn cảnh Việt Nam. Họ mang nỗi đau Việt Nam, trách nhiệm Việt Nam, trí tuệ Việt Nam và khát vọng Việt Nam.

Đó là điều em muốn được nhìn thấy trong một câu hỏi dành cho thế hệ trẻ. Một câu hỏi có thể mở ra thế giới, nhưng vẫn phải giữ được căn cốt Việt Nam. Một câu hỏi có thể nói về công nghệ, sáng tạo, khởi nghiệp, nhưng không được quên rằng trước khi trở thành người thành công, con người phải trở thành người có nhân cách. Bởi nếu chỉ có tài năng mà không có trách nhiệm, tài năng ấy có thể trở thành sự khôn ngoan ích kỷ.

Nếu chỉ có sáng tạo mà không có căn cốt văn hóa, sáng tạo ấy có thể trở thành sự bắt chước hào nhoáng.

Nếu chỉ có khát vọng thành công mà không có tình yêu đất nước, thành công ấy có thể rất lớn với cá nhân, nhưng rất nhỏ với dân tộc.

Theo em, câu hỏi quan trọng hơn không phải là làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam.

Câu hỏi quan trọng hơn là: làm thế nào để giáo dục Việt Nam tạo ra những con người Việt Nam có trí tuệ, có nhân cách, có khí phách và có trách nhiệm với tương lai đất nước?

Em không dám nói mình viết hay. Em cũng không dám nói mình hiểu hết những nhân vật em vừa nhắc đến. Nhưng em biết một điều: nếu giáo dục muốn tạo ra những con người lớn, thì giáo dục không nên bắt đầu bằng việc hỏi làm sao để chúng em trở thành phiên bản Việt Nam của một ai đó.

Xin hãy hỏi chúng em:

Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trí tuệ hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trách nhiệm hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam bản lĩnh hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải, yêu nhân dân, yêu đất nước bằng tất cả con tim của mình?

Nếu một ngày nào đó Việt Nam có những con người làm thế giới kính trọng, em mong đừng ai gọi họ là “Steve Jobs Việt Nam”. Em mong họ được gọi bằng chính tên của họ với niềm tự hào là Người Việt Nam.
——
Bài : Trương Đình Nam

03/06/2026

GHÉT CÔNG TY NHƯNG KHÔNG DÁM NGHỈ

03/06/2026

Thế hệ bây giờ thắc mắc:
“Nếu cả đời này sinh một đứa con thôi thì có sao không?
Em bé đó có bị cô đơn sau này không nhỉ?”

03/06/2026

Có một sự thật là trời mưa ở Sài Gòn rất đúng giờ!
sáng sớm lúc chuẩn bị đi làm, buổi trưa chuẩn bị đi ăn cơm và buổi chiều chuẩn bị đi về!

27/05/2026

Người làm bạn tổn thương nhất thường là người hiểu bạn nhất.

26/05/2026

30 THÓI QUEN NHỎ CÓ VẺ NHÀM CHÁN NHƯNG GIÚP CUỘC SỐNG TỐT HƠN RẤT NHIỀU

(Hãy bắt đầu từ tháng 6 này!)
👇

22/05/2026

Đi làm T2- T7 từ 6h sáng đến 9h tối (về nhà là 10h). CN cũng phải đi làm tới 4h chiều.
Đến cả việc gặp mặt người thân cũng chỉ là lướt mắt qua vào buổi sáng rồi chuẩn bị đi làm...
Đi trễ -50k, 100k, nghỉ không phép -200k. Và lúc xin nghỉ thì lấy lý do cty thiếu nhân lực, em phải biết nghỉ cho cty chứ. Xin về sớm thì bảo hàng không kịp xuất, cái mặt nhăn như đưa đám cả họ chúng nó.
Ai gặp tình trạng như tôi thì tôi khuyên nên nghỉ việc sớm nha.
Khuyên chân thành đấy, tiền bạc quan trọng nhưng sức khỏe mất đi thì không lấy lại được đâu. Tìm việc nào vừa sức thôi, lương không cao nhưng thoải mái. Và có dư thời gian thì nên nói chuyện với gia đình nhiều hơn, họ không ở cạnh bạn mãi đâu.
Tôi hiện tại đã nghỉ việc và sang làm nơi khác, lương trung bình không tính là cao. Nhưng thấy thoải mái và có nhiều thời gian hơn.
Lúc còn làm ở cty cũ đến cả việc ăn sáng nhiều khi còn bỏ vì sợ đi trễ. Chứ đừng nói đến sở thích cá nhân như chơi game xem phim.
Giờ thì thoải mái hơn rồi, nghỉ việc cty cũ là quyết định đúng đắn nhất mà tôi từng làm 😊

Hôm đó cả nhà mình đang ăn lẩu…Mẹ mình tự dưng nhìn thẳng vào mặt mình rồi cười:“Mai mốt mày có biến mất chắc nhà này cũ...
22/05/2026

Hôm đó cả nhà mình đang ăn lẩu…

Mẹ mình tự dưng nhìn thẳng vào mặt mình rồi cười:
“Mai mốt mày có biến mất chắc nhà này cũng chẳng ai để ý đâu.”

Cả bàn cười ầm lên.

Anh trai mình còn phụ họa:
“Nó ở nhà chủ yếu la tụi mình thôi chứ làm được gì.”

Mình cũng cười.

Xong gắp miếng bò bỏ vô chén rồi nói:
“Ừ, để thử xem.”

Đêm đó mình đặt vé xe đi Đà Lạt.

Hai vali.
Một cái balo.
Để chìa khóa nhà trên bàn.

Không nhắn tin.
Không báo trước.

29 năm ở cái nhà ấy, mình là người nhớ ngày giỗ.
Là người mua quà sinh nhật cho từng người.
Là người đóng tiền điện nước đúng hạn.
Là người nhắc bố uống thuốc.
Là người đưa mẹ đi khám.
Là người thức tới 1 giờ sáng sửa powerpoint cho em gái.

Miễn phí.

Tuần đầu tiên, chẳng ai gọi cho mình thật.

Y chang lời mẹ nói.

Sang tuần thứ hai, điện thoại bắt đầu rung liên tục.

Anh trai gọi hỏi:
“Ủa sao máy giặt cứ quay rồi báo lỗi?”

Em gái nhắn:
“Chị ơi hạn đóng học phí khi nào?”

Bố mình thì quên tái khám tiểu đường.

Còn mẹ lần đầu tiên phải tự đi chợ cho cả nhà nên mua nhầm cá ươn, làm cả nhà đau bụng nguyên tối.

Đến tháng thứ ba, mẹ thuê hẳn một cô giúp việc theo giờ.

250 nghìn một buổi.

Cô ấy làm đúng hai tuần thì nghỉ.

Lý do là:
“Nhà chị nhiều việc lặt vặt quá em không xuể.”

Trong lúc đó, mình đang ở Đà Lạt.

Sáng ngủ tới 9 giờ.
Chiều học làm gốm.
Tối ngồi uống cà phê nhìn mưa.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình ăn cơm mà không phải đứng lên lấy thêm nước chấm cho ai.

Rồi một tối mẹ gọi.

Giọng bà khàn đặc.

“Mẹ xin lỗi… Nhà mình loạn hết từ ngày con đi.”

Mình im lặng nghe.

Mẹ khóc thật.

Bà bảo:
“Tụi nó giờ mới biết trước giờ con đã làm bao nhiêu thứ.”

Mình nhìn ly trà nóng trên tay rồi cười.

“Thử thách hoàn thành rồi nha mẹ.”

Nói xong mình cúp máy.

Hóa ra người ta vẫn sẽ nhận ra khi bạn biến mất.

Chỉ là lúc bạn còn ở đó làm mọi thứ cho họ, chẳng ai thấy thôi.

21/05/2026

Càng lớn càng hiểu: nhiều nỗi buồn không thể kể tên.

5 năm yêu nhau. 2 đứa con. Một căn nhà đầy đủ.Kết quả: sống chung mà chẳng còn muốn nói chuyện.Anh chị quen câu chuyện n...
21/05/2026

5 năm yêu nhau. 2 đứa con. Một căn nhà đầy đủ.
Kết quả: sống chung mà chẳng còn muốn nói chuyện.

Anh chị quen câu chuyện này không?

Có rất nhiều cặp vợ chồng bên ngoài nhìn vẫn ổn:
vẫn đi làm, vẫn đưa con đi học, vẫn đăng hình sinh nhật đầy đủ.
Nhưng bên trong thì lạnh ngắt.

Không cãi nhau lớn.
Cũng không ngoại tình.
Chỉ là… hết muốn chia sẻ.

Tại sao một mối quan hệ từng rất nhiều yêu thương lại đi đến như vậy?

Theo tôi, nó thường bắt đầu từ 2 nguyên nhân cốt lõi:

Không thật sự hiểu người bên cạnh

Nhiều người sống với nhau nhiều năm nhưng chưa từng thật sự hiểu nỗi sợ của đối phương.

Người chồng không biết vì sao vợ mình hay cáu sau khi sinh con.
Người vợ không hiểu vì sao chồng càng áp lực lại càng im lặng.
Ai cũng nghĩ người kia “thay đổi”.

Nhưng thật ra, họ chỉ đang mệt.
Và không ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe nhau nữa.

Thế là người ta bắt đầu giao tiếp bằng suy đoán.
Bằng tổn thương cũ.
Bằng những câu nói vô tình nhưng cứa rất sâu.

“Anh lúc nào cũng vậy.”
“Em nói mãi mà anh có hiểu đâu.”
“Thôi khỏi nói nữa.”

Càng sống lâu, khoảng cách càng lớn.

Không ai dạy chúng ta cách xây dựng gia đình

Đây mới là nguyên nhân gốc rễ.

Chúng ta học đủ thứ:
kiếm tiền, công việc, kỹ năng, thành công.

Nhưng gần như không ai được dạy:
- cách lắng nghe khi người mình thương đang tổn thương
- cách tranh luận mà không làm nhau đau
- cách giữ kết nối sau nhiều năm sống cùng nhau
- cách làm cha mẹ mà vẫn là vợ chồng

Nhiều người bước vào hôn nhân bằng tình yêu.
Nhưng giữ được hôn nhân lại cần hiểu biết và sự trưởng thành.

Và khi không hiểu điều đó, người ta bắt đầu “thuê khoán” hạnh phúc cho thời gian.

“Rồi sẽ ổn thôi.”
“Qua giai đoạn này là đỡ.”
“Có con lớn sẽ dễ hơn.”

Nhưng không có mối quan hệ nào tự nhiên tốt lên nếu hai người ngừng vun đắp.

Đó không phải lỗi của riêng ai.
Đó là hậu quả của một mối quan hệ không còn người chủ động giữ lửa.

Một người ngoài không thể cứu được gia đình của anh chị.
Không có cuốn sách nào hiểu người bạn đời của anh chị bằng chính anh chị.
Không có chuyên gia nào ở cạnh họ mỗi ngày để biết họ đang mệt vì điều gì.

Vậy giải pháp là gì?

Không phải cố tìm một người hoàn hảo hơn.
Mà là học cách hiểu người hiện tại sâu hơn.

Hãy bắt đầu bằng những điều rất nhỏ:

Hôm nay người đó đang áp lực chuyện gì?
Lần cuối hai người ngồi nói chuyện thật lòng là khi nào?
Đối phương đang cần được giúp đỡ… hay chỉ cần được lắng nghe?

Nhiều khi thứ cứu một cuộc hôn nhân không phải chuyến du lịch đắt tiền.
Mà chỉ là một câu:
“Dạo này em có mệt không?”
hoặc:
“Anh biết em đã cố gắng nhiều rồi.”

Gia đình không đổ vỡ trong một ngày.
Nó vỡ từ những lần im lặng kéo dài mà không ai chịu bước tới trước.

Tình yêu thật sự không nằm ở cảm xúc lúc bắt đầu.
Mà nằm ở việc sau nhiều năm, mình vẫn chọn ở lại và học cách hiểu nhau thêm một lần nữa.

Anh chị đã sẵn sàng dành 30 phút mỗi ngày để thật sự nhìn lại người bên cạnh chưa?

Hay vẫn nghĩ rằng chỉ cần còn sống chung là còn hạnh phúc?

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84935987533

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khựng 3 Giây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share