Mỹ phẩm Xuân Hạnh

Mỹ phẩm Xuân Hạnh Phục vụ hơn 30.000 khách hàng từ 2009. Chuyên bán lẻ mỹ phẩm các thương hiệu

13/06/2026

Những sản phẩm thiết yếu bạn nên có 💕

Đừng để mùi cơ thể vô tình trở thành rào cản khiến bạn ngại giao tiếp và mất đi sự tự tin vốn có. Chỉ một chút mùi khó c...
13/06/2026

Đừng để mùi cơ thể vô tình trở thành rào cản khiến bạn ngại giao tiếp và mất đi sự tự tin vốn có. Chỉ một chút mùi khó chịu trong thời tiết nắng nóng cũng có thể làm bạnmlo lắng về ánh nhìn của người khác. Hãy chăm sóc cơ thể mỗi ngày để mỗi lần xuất hiện đều là phiên bản rạng rỡ và tự tin nhất của chính mình.
Hẹn gặp cả nhà lúc 15h chiều nay, team Xuân Hạnh sẽ gợi ý cho mọi người những món đồ tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại cực kì hữu ích và thiết thực PHẢI CÓ để cơ thể luôn sạch sẽ, thơm tho, tự tin cả ngày nha

Mùa hè ra đường không chỉ cần chống nắng cho da mà còn cần phải bảo vệ đôi mắt. Một chiếc kính mát vừa là người bạn giúp...
12/06/2026

Mùa hè ra đường không chỉ cần chống nắng cho da mà còn cần phải bảo vệ đôi mắt. Một chiếc kính mát vừa là người bạn giúp mắt dễ chịu hơn dưới nắng gắt, vừa là phụ kiện giúp tổng thể trang phục trở nên sành điệu, nổi bật và tự tin hơn.
Xuân Hạnh có nhiều mẫu kính mát từ những kiểu basic với tone màu đen tinh tế đến những tone màu nổi bật chuẩn sắc hè,...hoặc những mẫu hàng nội địa Nhật cổ điển,...
Mời cả nhà ghé xem và lựa chọn nha, hàng sẵn kho ship liền ạ

Nói má tới Xuân Hạnh gấp!!!!!’
11/06/2026

Nói má tới Xuân Hạnh gấp!!!!!’

Dùng bữa giờ để trải nghiệm mà thấy đẹp quá nên phải khoe với cả nhà liền - set này phiên bản Limited (số lượng có hạn) ...
11/06/2026

Dùng bữa giờ để trải nghiệm mà thấy đẹp quá nên phải khoe với cả nhà liền - set này phiên bản Limited (số lượng có hạn) nên ss nào thấy đúng Gu thì chốt ngay kẻo hết nhoaaaaa.

🌸 SET CUSHION OHUI SPECIAL EDITION SAKI – LÌ MỊN, LÂU TRÔI, CHE PHỦ HOÀN HẢO 🌸
🌱 ⚡ 🌱 DEAL ƯU ĐÃI 924K + FREESHIP 🌱 ⚡

🔸 Phấn nước Ohui Ultimate Cover Cushion là lựa chọn lý tưởng cho nàng yêu thích lớp nền mịn mượt nhưng vẫn che phủ tốt. Với công thức cải tiến, cushion mang đến những ưu điểm nổi bật:
- Che phủ hoàn hảo các khuyết điểm, nhưng vẫn mỏng nhẹ, thoáng da.
- Lớp nền lì mịn nhưng vẫn có độ mượt tự nhiên, cho làn da căng mướt, rạng rỡ.
- Thành phần dưỡng ẩm cao, giúp da không bị khô hay b**g tróc khi trang điểm.
- Bổ sung thành phần chống lão hóa, làm đầy rãnh nhăn, mang lại sức sống cho làn da.
- Chỉ số chống nắng SPF 50/PA+++ tăng cường bảo vệ da toàn diện khỏi tia UV.
🔸 🔸 Thiết kế cực đẹp, nhẹ nhàng mà thanh lịch trẻ trung với n sắc hồng – kem kết hợp xanh pastel tinh tế.
☀ ☀ ☀ Mã màu : tông sáng, phù hợp với làn da trắng hoặc da tự nhiên muốn nâng tone.
SET FULLBOX gồm: 1 hộp Cushion fullsize 15g xinh lung linh.
🎁 TẶNG 2 lõi thay thế fullsize 15g (tổng cộng 45g).
Fullbox đẹp. Made in Korea.
P/s: Xuân Hạnh săn được set này vừa đẹp vừa sang mà giá quá tốt (Giá gốc tới 1.490k lận nà)
https://www.xuanhanh.vn/product/set-cushion-ohui-special-edition-saki-li-min-va-lau-troi-tang-2-loi-fullsize-limited.4751.html

☀️ Mùa hè - ngoài tăng cường chống nắng, thì cấp ẩm đúng cách sẽ là ''cứu tinh¨ cho làn da của bạn !Một chiếc mặt nạ tốt...
10/06/2026

☀️ Mùa hè - ngoài tăng cường chống nắng, thì cấp ẩm đúng cách sẽ là ''cứu tinh¨ cho làn da của bạn !
Một chiếc mặt nạ tốt sẽ giúp da được cấp nước, làm dịu, duy trì vẻ căng mướt rạng rỡ và còn giúp bạn thư giãn sau cả ngày dài làm việc mỗi - Làn da khỏe đẹp luôn bắt đầu từ làn da đủ ẩm.
Vẫn theo quan điểm thay vì đợi da gặp vấn đề mới lo lắng đi tìm sản phẩm ''mạnh'' này kia để đặc trị thì hãy tập duy trì thói quen đắp mặt nạ hằng ngày (lotion mask) để hỗ trợ làn da khỏe đẹp từ bên trong.
Và đây 𝗔𝘀𝘁𝗮𝘅𝗮𝗻𝘁𝗵𝗶𝗻 𝗙𝗮𝗰𝗲 𝗠𝗮𝘀𝗸 là 1 trong những nàng ''Vedette'' với bảng thành phần cực đẹp về khả năng chăm sóc da tập trung vào khả năng chống Oxy hóa mạnh mẽ (được cho là gấp 6.000 lần so với Vitamin C). Thành phần này giúp bảo vệ da khỏi tác hại của gốc tự do, ngăn ngừa lão hóa, làm mờ thâm nám và cải thiện độ đàn hồi cho da.
🌟🌟🌟 Thành phần chính: Astaxanthin, Sodium Hyaluronate, Chiết xuất quả Kiwi, Chiết xuất rễ Cam thảo, Dipotassium Glycyrrhizate, Chiết xuất hạt Ý Dĩ, Lecithin Hydro hóa và Niacinamide (hay còn gọi là Vitamin B3).
♦♦♦ HDSD: Làm sạch da rồi đắp mặt nạ lên tầm 5-10p rồi gỡ ra, massage nhẹ cho dưỡng chất còn lại thấm ráo vào da rồi bắt đầu quy trình dưỡng mới hoặc trang điểm ngay (Không cần rửa lại với nước).
🌱🌱🌱 Sau khi khui hộp ra để vào ngăn mát tủ lạnh để có chất lượng tốt nhất.
Bịch tới 40 miếng có miệng zip. Made in Japan.
https://www.xuanhanh.vn/product/mat-na-astaxanthin-face-mask-duong-am-san-chac-va-sang-rang-ro-lan-da-40pcs-new.4848.html

Nghe mình đi hỡi 500 ace, đừng có coi Tiktok rồi đọc 800 câu review tư vấn chỉ để dẫn đến link sàn Cam vừa mất thời gian...
09/06/2026

Nghe mình đi hỡi 500 ace, đừng có coi Tiktok rồi đọc 800 câu review tư vấn chỉ để dẫn đến link sàn Cam vừa mất thời gian, mất tiền mà chẳng có tác dụng gì.
Cứ chiến bộ cơ bản nhất này cho mình, ai ngoài 25 trở lên hãy dùng.
1. Serum Estee Lauder Advanced Night Repair
Bộ đôi serum phục hồi da chống lão hoá siêu đỉnh. Ban đêm da không ngủ, ban đêm da phục hồi, đặc biệt tử phiên bản Multi-Recovery Complex trở đi thì nó giúp sửa chữa các tác nhân gây lão hoá, sạm nám da do tia tử ngoại ban ngày gây ra nữa.
2. Kem dưỡng ẩm thông minh Estee Lauder Supreme này nó thông minh vì nhận biết chỗ nào da thừa dầu thiếu ẩm, nhu cầu của da vẫn chỉ là dưỡng và khoá ẩm, giúp serum bên trong phát huy tối đa và bên ngoài nó “úp sọt” lại luôn, da chỉ có đẹp lên, căng mướt, ngậm nước và trẻ trung sáng rỡ dần từ bên trong.
Hàng hiệu nên xài ít nhất 1 vài tháng trở lêb nha. Dục tốc bất đạt.

Bộ đôi này mini mà khá to, 15ml 1 sp mà giá cũng chỉ 3xx.
Cả bộ chỉ hơn 700k tẹo mà xài đc 2-3 tháng lận. Mini nên rẻ, mình đang có tận dụng đi, nào hết tính sau.
Dĩ nhiên là mình có full size nha, full 50ml giá vài triệu, đừng hỏi sao to hơn mắc hơn, vì mini này là hàng mẫu, sample tặng hoặc để câu cá. Nếu mình thấy mình “nghèo”, mình đây là em, em nói em thôi, mình thấy mồi to ngon, mình là cá bé thì mình đớp be bé xung quanh lưỡi câu 😀 , biết đủ là đủ thì cũng đủ no, đủ lớn mà cũng không cần đớp cả mồi câu.
Nào giàu có, đại gia, cần hoàn hảo mình quất luôn bộ full size xài cho sướng, đúng ý vì mini nó không bao giờ có đủ theo ý mình đâu.

P/s: Minh Hằng đang quảng cáo các dịch vụ làm đẹp da cô ấy chi tới 600tr/năm. Chưa kể mỹ phẩm quần áo khác. Cứ cho là đời mình chỉ đáng giá 1% của cô ấy đi. Thì cũng đc 600k/tháng, có so sánh có đau thương để thấy rằng mình tệ với bản thân ntn!

Sáng nay ăn sáng, uống gần hết ly nước có viên sủi bổ sung vitamin C này xong mới nhớ ra đáng lẽ phải thay cái ly đẹp, c...
09/06/2026

Sáng nay ăn sáng, uống gần hết ly nước có viên sủi bổ sung vitamin C này xong mới nhớ ra đáng lẽ phải thay cái ly đẹp, chụp tấm hình đẹp để PR. Nhưng thôi, việc hôm nay chớ để ngày mai.

Thói quen ăn uống là một trong những thói quen lâu đời, gắn bó và khó thay đổi nhất của một con người. Hồi nhỏ không tin đâu, nhưng càng lớn càng thấy đúng thật sự. Và vì vậy thay vì thay đổi thói quen ăn uống ta cứ ăn cho ngon miệng rồi bổ sung các vi chất sau.
Vì sao lại thế? Vì các bạn cứ quan sát đi, chế độ ăn chúng ta gần như chứa tinh bột và đường. Từ bún phở, bánh cuốn, bánh mặn đến các loại đồ ăn vặt, đồ ngọt như trà sữa, bánh bò, bánh da lợn, bánh ít lá g*i, chè các loại….
Thế nên hồi xưa thì gầy, bây giờ thì tròn. Nhưng trẻ con vẫn top suy dinh dưỡng thấp còi, người lớn vẫn thiếu canxi, thiếu chất lắm bệnh vặt. Đặc biệt là canxi và các nguyên tố vi lượng. Bệnh nền rất nhiều, bệnh vặt cũng lắm dù cho thế hệ cô dì chú bác cũng chỉ tầm ngoài 50-60.

Hiện đại thì hại điện, thay vì nghe ngóng Hà Thủ Ô tốt cho tóc cứ uống mỗi ngày, ăn khoai, ăn ngô ăn sắn cho nó nhẹ người. Ăn rau cho mát…thực ra ăn gì cũng tốt nhưng ăn gì nhiều cũng đều độc hại ngay cả uống nước lọc quá liều, lâu dài. Do đó nếu không phải hay có chuyên gia dinh dưỡng mình hãy cứ phiên phiến thôi. Chỉ có 1 đời để sống, mà đếm ngược còn mấy ngày đâu, hãy ăn theo nhu cầu, sở thích cho mình. Nên nhớ ăn cho mình, mặc cho người. Chỉ là ăn ít lại và theo Tây, bổ sung các loại TPCN, thuốc bổ mà họ đã tổng hợp rất tốt cho chúng ta.
Mua nhiều lên, đủ loại lên, rồi ta thay đổi mỗi ngày 1 loại. Chỉ vài k mỗi ngày cho 1 viên sủi uống vừa ngon vừa tiện.
An toàn, tiện dụng, tốt cho sức khoẻ, nó ngay trước mặt mà nấu nướng, tìm kiếm chi cho xa xôi rồi chất thừa chất thiếu?

Tôi bắt gặp người hàng xóm lớn tuổi đang lục lọi thùng rác của mình vào lúc 6 giờ sáng. Những lời bà nói khi tôi đối chấ...
08/06/2026

Tôi bắt gặp người hàng xóm lớn tuổi đang lục lọi thùng rác của mình vào lúc 6 giờ sáng. Những lời bà nói khi tôi đối chất với bà đã khiến tôi phải gọi điện cho tất cả những người tôi quen biết.
Tôi tỉnh giấc bởi tiếng nắp thùng rác đóng sầm lại. Đó là một buổi sáng thứ Bảy, lúc 6 giờ 15 phút.
Tôi nhìn qua cửa sổ phòng ngủ. Bà Chen – người hàng xóm ngay sát vách – đang cúi gập người bên thùng rác của tôi; chiếc thùng mà tôi đã để sẵn ngoài lề đường để chờ xe rác đến thu gom. Bà đang lôi từng túi rác ra, mở chúng ra, rồi lục lọi bên trong.
Phản ứng đầu tiên của tôi là sự giận dữ.
Rốt cuộc thì bà ấy đang làm cái quái gì mà lại đi bới móc đống rác của tôi thế này?
Tôi vội khoác đại chiếc áo nỉ vào người rồi bước ra ngoài.
"Bà Chen?"
Bà giật nảy mình như thể tôi vừa nổ súng vậy. Bà đánh rơi chiếc túi rác đang cầm trên tay. Rác rưởi vương vãi khắp vỉa hè: nào là vỏ lon rỗng, bã cà phê, rồi cả đống thư quảng cáo bỏ đi.
"Tôi xin lỗi," bà vội vàng nói ngay lập tức. Đôi tay bà run rẩy. "Tôi thực sự xin lỗi. Tôi sẽ dọn sạch tất cả lên ngay đây."
Bà vẫn mặc chiếc áo khoác len màu tím quen thuộc mà bà vẫn thường hay mặc. Nhưng lần này, tôi lại để ý thấy những lỗ thủng ở phần khuỷu tay áo. Chiếc quần tây của bà quá rộng so với người, phải dùng một sợi dây thừng thắt tạm làm thắt lưng để giữ cho khỏi tuột.
"Bà đang làm gì vậy?" tôi hỏi.
Giọng tôi không hề tỏ ý gắt gỏng hay thiếu thiện chí. Chỉ đơn thuần là... sự ngỡ ngàng, không thể hiểu nổi.
Bà không ngẩng mặt lên nhìn tôi.
"Không có gì cả. Tôi đã nhầm lẫn một chút thôi. Tôi đi đây."
Bà bắt đầu dùng tay trần để nhặt đống rác lên.
Đó chính là lúc tôi nhìn thấy chúng.
Đôi tay của bà.
Gầy guộc. Xương xẩu. Đó là kiểu đôi tay thường thấy ở những người không được ăn uống đầy đủ.
"Bà Chen, dừng lại đi. Hãy cứ nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đã."
Bà ngồi sụp xuống mép vỉa hè. Trông bà vô cùng kiệt sức.
"Tôi đang tìm mấy cái vỏ lon," bà thì thầm.
"Vỏ lon ư?"
"Vỏ lon nhôm ấy mà. Trung tâm tái chế trả năm xu cho mỗi cái vỏ lon."
Tôi trân trân nhìn bà, không thốt nên lời.
Bà Chen đã sống ngay sát vách nhà tôi suốt mười hai năm qua. Chồng bà đã qua đời cách đây chừng ba năm. Kể từ đó đến nay, tôi vẫn thường thấy bà làm vườn, đi bộ ra cửa hàng tạp hóa ở góc phố, hay vẫy tay chào hỏi những người hàng xóm xung quanh. Tôi thực sự chẳng biết gì về bà ấy cả. Tôi chưa bao giờ thực sự hỏi bà ấy bất cứ điều gì.
"Tại sao bà lại cần năm xu cho mỗi cái vỏ lon vậy?" tôi hỏi, rồi ngồi xuống bên cạnh bà trên lề đường.
Bà im lặng một lúc lâu.
"Chồng tôi từng có lương hưu," cuối cùng bà cũng lên tiếng. "Khi ông ấy mất, khoản lương đó cũng chấm dứt. Giờ tôi chỉ nhận được khoản trợ cấp hưu trí 1.100 đô la mỗi tháng."
Bà nói điều đó bằng một giọng đều đều, vô cảm, cứ như thể đang đọc một danh sách đi chợ vậy.
"Tiền thuê nhà của tôi đã tăng vào năm ngoái. Giờ nó là 950 đô la. Thế là tôi chỉ còn lại 150 đô la cho mọi thứ khác: thức ăn, thuốc men, điện nước."
Tôi cảm thấy có một nỗi lạnh lẽo đang thắt nghẹn trong lòng.
"Tôi phải uống thuốc điều trị huyết áp. Tiền thuốc tốn 80 đô la mỗi tháng, ngay cả khi đã có bảo hiểm y tế. Vậy là tôi chỉ còn lại 70 đô la để ăn uống và trang trải cuộc sống."
Bà nhìn những chiếc vỏ lon nằm rải rác trên vỉa hè.
"Tôi bắt đầu đi nhặt vỏ lon từ ba tháng trước. Cứ đến ngày thu gom rác, tôi lại đi quanh khu phố này. Nếu nhặt được một trăm cái, tôi sẽ có năm đô la." "Nó giúp tôi mua được chút gì đó để ăn."
Tôi nghẹn lời, không thốt nên lời nào.
Người phụ nữ này đã ngoài bảy mươi tuổi. Bà đã sống ở khu phố này lâu hơn cả thời gian tôi tồn tại trên cõi đời này. Vậy mà bà lại phải lục lọi trong đống rác chỉ để có cái ăn qua ngày.
"Bà Chen à, tại sao bà không chịu mở lời nhờ giúp đỡ?"
Cuối cùng, bà cũng ngước mắt nhìn tôi.
"Tôi biết nhờ ai đây? Con trai tôi sống tận California. Nó cũng có gia đình riêng của nó. Có những khoản chi tiêu riêng phải lo. Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho nó."
"Bà không phải là gánh nặng đâu..."
"Không sao đâu," bà ngắt lời tôi. "Tôi xoay xở được mà. Tôi chỉ cần phải cẩn thận hơn một chút thôi. Lẽ ra tôi không nên lục lọi trong đống rác nhà cậu. Tôi xin lỗi."
Bà bắt đầu đứng dậy.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay bà.
"Khoan đã. Lần cuối cùng bà ăn thứ gì đó là khi nào?"
"Hôm qua tôi có ăn vài lát bánh mì nướng."
"Đó không phải là điều tôi hỏi. Lần cuối cùng bà được ăn một bữa cơm tử tế là khi nào?"
Bà không trả lời.
"Đi theo tôi," tôi nói. “Ôi không, tôi không muốn làm phiền đâu...”
“Bà Chen à, xin bà đấy. Mời bà vào dùng bữa sáng.”
Tôi gần như phải dắt tay bà ấy quay lại nhà mình.
Tôi làm món trứng ốp la, bánh mì nướng, thịt xông khói và nước cam.
Tôi đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt bà.
Bà nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn hồi lâu.
“Nhiều quá, nhiều quá rồi.”
“Bà cứ ăn đi.”
Bà cầm chiếc dĩa lên.
Và bà ăn như thể một người đã quên mất hương vị của thức ăn là gì.
Bà không chỉ đơn thuần là ăn; bà đang thưởng thức từng miếng một cách đầy trân trọng.
Khi ăn xong, nước mắt bà đã lăn dài trên má. — “Tôi xin lỗi,” bà cứ lặp đi lặp lại. “Tôi thấy thật hổ thẹn.”
— “Đừng cảm thấy hổ thẹn.”
Tôi ngồi xuống đối diện với bà.
— “Tôi có thể hỏi bà một câu được không?”
Bà gật đầu.
— “Có phải chỉ có một mình bà không?”
— “Ý cậu là sao?”
— “Trong khu phố này ấy. Có phải chỉ mỗi mình bà đang phải trải qua chuyện này không?”
Bà cúi gằm mặt xuống.
— "Không. Có ông Martinez ở cách đây hai dãy phố. Vợ ông ấy mắc chứng sa sút trí tuệ. Ông ấy không đủ tiền chi trả cho một cơ sở chăm sóc chuyên biệt, nên đành tự mình chăm sóc bà ấy hoàn toàn. Ông ấy kiệt sức rồi."
— "Còn ai nữa không?"
— "Gia đình nhà Johnson. Hai giáo viên đã nghỉ hưu. Họ buộc phải lựa chọn giữa việc mua thuốc uống hay sửa chiếc xe hơi của mình."
Rồi bà kể tiếp.
Bà liệt kê cho tôi tám người.
Tám con người đang sống trong phạm vi bán kính chưa đầy một cây số quanh nhà tôi, lặng lẽ gục ngã dưới sức ép của cuộc sống.
Tôi rút điện thoại ra.
— "Anh đang làm gì vậy?" bà Chen hỏi.
— "Một việc mà lẽ ra tôi phải làm từ lâu rồi."
Tôi mở nhóm Facebook của khu phố lên.
Tôi viết:
"Họp khẩn toàn khu phố vào lúc 2 giờ chiều nay tại sân sau nhà tôi. Số 412 đường Maple. Nếu bạn có thể giúp đỡ, hãy đến. Nếu bạn đang cần giúp đỡ, cũng hãy đến nhé. Việc này rất quan trọng."
Bà Chen trông có vẻ hoảng hốt.
— "Anh đã làm gì thế?"
— "Tôi đã kêu gọi sự giúp đỡ. Chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết chuyện này."
Đúng 2 giờ chiều, mười bảy người đã có mặt.
Tôi kể cho họ nghe về bà Chen. Về những vỏ lon. Và về tám người hàng xóm khác nữa.
Một sự im lặng bao trùm lấy khoảng sân sau.
Rồi Karen—người sống cách đó ba căn nhà—lên tiếng.
— "Tôi là y tá. Tôi làm việc tại phòng khám trên đường Fifth Street. Chúng tôi có chương trình cung cấp thuốc giá rẻ. Tôi có thể giúp được đấy."
Một người khác giơ tay lên.
— "Tôi đang điều hành một ngân hàng thực phẩm. Chúng tôi có dịch vụ giao thực phẩm tận nhà cho người cao tuổi. Tôi hoàn toàn không hay biết rằng ngay tại đây lại có những người đang cần đến sự giúp đỡ đó."
Một giọng nói khác lại vang lên:
— "Tôi là chủ cửa hàng vật liệu xây dựng trên đường Main Street. Ông Martinez cần sửa xe ư? Cứ để tôi lo việc đó—hoàn toàn miễn phí."
Và rồi, những lời đề nghị giúp đỡ bắt đầu tuôn đến tới tấp.
Một kế toán viên đã nghỉ hưu tình nguyện giúp mọi người giải quyết các thủ tục giấy tờ liên quan đến lương hưu và bảo hiểm.
Một giáo viên đề nghị dạy kèm miễn phí để giúp các gia đình tiết kiệm tiền bạc.
Một người khác lại sở hữu một doanh nghiệp chuyên về cảnh quan sân vườn.
"Tôi sẽ cắt cỏ giúp các cư dân cao tuổi," ông nói. "Hoàn toàn miễn phí."
Đến cuối buổi họp, chúng tôi đã vạch ra được một kế hoạch cụ thể. Chúng tôi đã thành lập một quỹ cộng đồng trong khu phố. Mọi người đóng góp tùy theo khả năng của mình—mười đô la, hai mươi, hay năm mươi.
Ngày hôm đó, chúng tôi đã quyên góp được 1.200 đô la.
Chúng tôi thiết lập một mạng lưới liên lạc qua điện thoại: nếu bất kỳ ai cần giúp đỡ, chỉ cần một cuộc gọi duy nhất là đủ để huy động toàn bộ mạng lưới này vào cuộc.
Chúng tôi tổ chức những bữa ăn chung hàng tháng để đảm bảo rằng không ai phải ăn cơm một mình.
Đến nay đã được bảy tháng rồi.
Bà Chen không còn phải bới rác nữa.
Bà dùng bữa tại nhà hàng xóm bốn tối mỗi tuần; chúng tôi thay phiên nhau mời bà dùng bữa.
Vợ của ông Martinez giờ đây được hưởng dịch vụ chăm sóc tại nhà bán thời gian, được chi trả bởi quỹ cộng đồng; nhờ đó, bà cuối cùng cũng có được những giấc ngủ vô cùng cần thiết.
Gia đình Johnson đã có thể sửa chữa chiếc xe hơi và chi trả tiền thuốc men.
Tháng trước, bà Chen đã gọi cho tôi.
"Cậu có thể ghé qua đây được không?" bà hỏi. "Tôi muốn cho cậu xem một thứ."
Tôi đã đến nhà bà.
Bà đã trồng một vườn rau ngay trong sân nhà mình—cà chua, ớt, xà lách, dưa chuột.
"Tôi trồng được nhiều quá," bà nói với tôi. "Tôi muốn chia sẻ một ít với bà con trong khu phố để dùng cho những bữa ăn chung của chúng ta."
Bà không còn chỉ đơn thuần là người nhận sự giúp đỡ nữa.
Bà đang bắt đầu cho đi.
Hôm qua, tôi nhìn thấy bà đi bộ dọc con phố, tay xách một chiếc túi.
Bà không phải đang đi nhặt vỏ lon.
Bà đang mang rau tươi đi biếu ba hộ gia đình khác. Tôi nhìn thấy bà gõ cửa nhà ông Martinez.
Khi ông mở cửa, khuôn mặt ông bừng sáng lên ngay khi nhìn thấy bà.
Bà đưa cho ông vài quả cà chua.
Họ trò chuyện vài phút ngay trên hiên nhà.
Cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ.
Chúng ta đang sống trong một xã hội thường lãng quên những người cao tuổi.
Chúng ta nhốt họ vào những viện dưỡng lão. Chúng ta phớt lờ họ. Chúng ta để mặc họ chìm sâu vào cảnh nghèo khó, trong khi phần còn lại của thế giới mải miết lướt mắt trên màn hình điện thoại.
Chúng ta cứ mặc nhiên cho rằng đã có người khác đang lo liệu, chăm sóc cho họ rồi.
Chúng ta cứ mặc nhiên cho rằng họ vẫn đang sống ổn.
Nhưng thực tế thì họ chẳng hề ổn chút nào.
Họ phải đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã giữa việc mua thuốc chữa bệnh hay mua thức ăn lấp bụng. Họ phải bới tung những thùng rác để nhặt nhạnh vài đồng bạc lẻ. Họ dần biến mất ngay trước mắt chúng ta.
Bà Chen đã sống ngay sát vách nhà tôi suốt mười hai năm trời.
Thế mà tôi chưa từng một lần hỏi bà xem liệu bà có đang sống ổn hay không. Tôi chưa bao giờ mời bà ấy vào nhà mình.
Tôi chưa bao giờ để tâm kiểm tra.
Tôi đã không hay biết... bởi vì tôi chẳng hề để mắt tìm kiếm.
Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu rõ hơn.
Và tất cả chúng ta cũng vậy.
Hãy nhìn quanh bạn xem.
Người hàng xóm lớn tuổi, người từng hay chào hỏi bạn nhưng nay chẳng còn bước chân ra ngoài nữa.
Cặp vợ chồng đã nghỉ hưu, những người có chiếc xe hơi đã nằm im một chỗ suốt mấy tuần liền.
Người phụ nữ góa bụa, người có mảnh sân vườn giờ đã trở nên hoang dại vì cỏ mọc um tùm.
Hãy gõ cửa nhà họ.
Hãy hỏi xem họ có đang ổn không.
Hãy hỏi xem lần cuối họ được ăn một bữa cơm là khi nào.
Hãy hỏi xem họ có cần giúp đỡ gì không.
Bởi vì tôi xin hứa với bạn rằng: họ thực sự đang cần một điều gì đó.
Và họ lại quá tự trọng để mở lời nhờ vả.
Đừng đợi đến khi họ phải lục lọi trong đống rác nhà bạn.
Đừng đợi đến khi mọi chuyện đã quá muộn màng.
Hãy khởi xướng một mạng lưới liên lạc qua điện thoại.
Hãy tổ chức một bữa tiệc chung vui (potluck).
Hãy trở thành một cộng đồng hàng xóm biết sẻ chia và luôn sẵn lòng hiện diện bên nhau.
Vì bà Chen không phải là ngoại lệ.
Bà ấy có mặt ở khắp mọi nơi.
Và bà ấy chỉ đang chờ đợi ai đó chú ý đến mình.
Hãy là người đó.
Nguồn: Tony Nguyễn

P/s: Hãy làm đầy tâm hồn bạn và cũng để hạn chế bớt việc sai chính tả, chẳng có cách nào ngoài cách đọc và đọc!

Address

208A Lý Chính Thắng, Quận 3
Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 08:00 - 21:00
Tuesday 08:00 - 21:00
Wednesday 08:00 - 21:00
Thursday 08:00 - 21:00
Friday 08:00 - 21:00
Saturday 08:00 - 21:00

Telephone

+84914533910

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mỹ phẩm Xuân Hạnh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Mỹ phẩm Xuân Hạnh:

Share