11/12/2025
Ngăn kéo gỗ của tôi có một bí mật: sáu bức thư, sáu lần tôi muốn nói – nhưng không đủ can đảm để gửi.
Bức thứ nhất, tôi viết vào ngày gặp nhau. Nét chữ run run, chỉ toàn những điều trẻ con: “Tôi nghĩ tôi thích bạn rồi.” Tôi giữ lại, vì sợ chỉ là cảm giác thoáng qua.
Bức thứ hai, sau lần bạn cười. Nụ cười làm cả ngày tôi sáng lên. Tôi muốn nói: “Đừng cười với ai khác như vậy.” Nhưng tôi xé đi một nửa, rồi lại dán lại. Giữ nó, vì biết mình chẳng có quyền gì.
Bức thứ ba, hôm bạn khóc vì một chuyện chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ đứng bên cạnh, im lặng. Trong thư, tôi viết: “Ước gì bạn dựa vào vai tôi một chút.” Tôi không gửi, vì hiểu rằng bạn cần ai đó khác, không phải tôi.
Bức thứ tư, viết vào một đêm rất dài. Tôi say, và thật lòng: “Tôi đang tập quên bạn, nhưng tôi thua rồi.” Tỉnh dậy, tôi cất nó đi. Sự thật đôi khi xấu hổ hơn lời nói dối.
Bức thứ năm, ngày bạn có người mới. Nét bút mạnh đến mức hằn xuống cả ba tờ dưới.
Bức thứ sáu, đêm bạn rời xa thành phố. Tôi viết: “Nếu một ngày bạn mở ngăn kéo của ai đó, hy vọng bạn sẽ thấy tên mình bên trong… giống như bạn đang nằm trong tôi.” Lá thư này được gấp lại cẩn thận nhất. Tôi không gửi, vì mọi thứ đã trễ rồi.
⸻
Sáu bức thư. Sáu khoảnh khắc tôi gần nói ra nhất.
Ngăn kéo vẫn nằm đó.
Còn tôi… đã học được một điều:
Không phải thư nào cũng cần gửi, nhưng có những lời không nói… sẽ theo mình cả đời.
❤️💞❤️