Nhật Mobile

Nhật Mobile Cửa hàng điện thoại di động

Cô giáo Nhật vừa chuyển về dạy lớp 5A trường làng. Ngày đầu, cô phát hiện Tũn hay lấy cắp tẩy của bạn. Cô không mắng. Gi...
10/06/2026

Cô giáo Nhật vừa chuyển về dạy lớp 5A trường làng. Ngày đầu, cô phát hiện Tũn hay lấy cắp tẩy của bạn. Cô không mắng. Giờ ra chơi, cô gọi Tũn ở lại, đưa cho em một chiếc tẩy mới và một tờ giấy nhỏ: “Cô tặng em. Nếu em thấy bạn nào quên tẩy, em cho bạn mượn nhé”.

Một tuần sau, hộp “Tẩy cho nhau” ở góc lớp đầy ắp. Tũn là người bỏ vào đầu tiên. Cuối tháng, lớp 5A không còn ai mất đồ dùng học tập. Tũn khoe: “Cho đi một cái, nhận lại cả hộp cô ạ”. Cô giáo Nhật chỉ cười, xoa đầu em: “Người tử tế không phải vì không sai, mà vì biết sửa từ việc nhỏ nhất”.

Trẻ con học đạo đức không phải từ bài giảng, mà từ cách người lớn xử lý lỗi lầm của chúng. Một chiếc tẩy bé xíu, đổi được cả một nhân cách.

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Viên phấn gãyLớp 3A có cô giáo Nhật mới chuyển về. Cô nhỏ người, giọng Bắc pha chút lơ lớ vì từ...
10/06/2026

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Viên phấn gãy

Lớp 3A có cô giáo Nhật mới chuyển về. Cô nhỏ người, giọng Bắc pha chút lơ lớ vì từng du học 4 năm ở Osaka. Ngày đầu nhận lớp, cô không chép thời khóa biểu. Cô chỉ cầm viên phấn, vẽ một vòng tròn to giữa bảng, rồi hỏi: “Theo các con, đây là gì?”

Thằng Tít nhanh nhảu: “Quả trứng ạ!”
Con Mận bẽn lẽn: “Cái bánh đa cô ơi!”
Riêng thằng Bờm – trùm nghịch nhất lớp – cười hềnh hệch: “Số 0, vì Bờm toàn bị 0 điểm.”

Cả lớp cười ồ. Cô Nhật không cười. Cô cầm viên phấn gãy đôi, đặt nửa viên vào tay Bờm: “0 điểm không có nghĩa là con số 0. Nó chỉ là điểm bắt đầu. Ai dám bắt đầu lại từ viên phấn gãy này?”

Từ hôm đó, mỗi lần ai bị điểm kém, cô không mắng. Cô chỉ đưa nửa viên phấn và nói: “Viết lại đi, bắt đầu lại đi.” Dần dần, Bờm bớt nộp giấy trắng. Nó xin cô cho trực nhật bảng, để được cầm phấn mỗi ngày.

Cuối kỳ, Bờm được 7 điểm Toán. Nó chạy lên bục, giơ bài khoe: “Cô ơi, con hết là số 0 rồi!” Cô Nhật xoa đầu nó, mắt hoe đỏ: “Không, con chưa bao giờ là số 0. Chỉ là con chưa chịu cầm phấn lên thôi.”

Hôm chia tay lớp để cô chuyển trường, cả lớp tặng cô một hộp phấn mới. Bên trong có một viên bị bẻ gãy sẵn, kèm mảnh giấy của Bờm: “Con giữ một nửa. Một nửa cô giữ. Sau này con sai, con sẽ tự biết bắt đầu lại.”

Bài học: Ai cũng có lúc vấp ngã. Quan trọng là dám cầm lại viên phấn đời mình và viết tiếp. Đừng sợ bắt đầu từ con số 0, chỉ sợ không dám bắt đầu.

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Bài học về đôi dép cũCô giáo Nhật năm ấy hai mươi ba tuổi, vừa về trường làng dạy lớp 5. Ngày đ...
10/06/2026

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Bài học về đôi dép cũ

Cô giáo Nhật năm ấy hai mươi ba tuổi, vừa về trường làng dạy lớp 5. Ngày đầu nhận lớp, cô thấy thằng Tũn ngồi cuối bàn, chân đi đôi dép tổ ong rách tả tơi, quai đứt phải buộc dây thép. Giờ ra chơi, mấy đứa con gái bịt mũi: “Tũn thối chân”. Tũn cúi gằm, tay vân vê mép áo đã sờn.

Cô Nhật không mắng ai. Tan học, cô gọi Tũn ở lại, lấy cuộn băng gạc trong túi, rửa chân cho nó. Tũn giật nảy: “Cô ơi bẩn”. Cô cười: “Chân đi học là chân sạch”. Hôm sau, cô mang đến đôi dép mới, bảo: “Cô nhặt được, ai mất thì lấy”. Cả lớp im phăng phắc. Tũn đỏ mặt, lí nhí: “Của em…”.

Cuối tuần, cô kể chuyện “Đôi hia bảy dặm” nhưng đổi thành “Đôi dép bảy ngày”. Rằng dép không biết đi, chỉ chân người mới biết đi đến đâu. Từ hôm đó, chẳng ai chê Tũn nữa. Có đứa còn nhường dép cho bạn lúc trời mưa.

Học kỳ I, lớp 5B được tuyên dương “Lớp đoàn kết nhất trường”. Thầy hiệu trưởng hỏi bí quyết, cô Nhật chỉ cười: “Dép rách vá được, lòng người rách thì cô giáo phải vá”.

Tũn sau này thành bác sĩ. Ngày về thăm trường, nó mang theo đôi dép tổ ong, lồng khung kính. Dưới ghi: “Đôi dép dạy tôi biết cúi xuống, để người khác được đứng lên”.


Cô giáo Nhật – Chuyện 2: Viên phấn gãy

Tiết toán, con Mận bị gọi lên bảng. Nó run, viết sai liên tục. Viên phấn gãy đôi, nó oà khóc: “Em dốt lắm cô ơi”. Cả lớp cười ồ. Cô Nhật nhặt nửa viên phấn, viết tiếp bài giải dang dở: “Phấn gãy vẫn viết được, người vấp vẫn đi được. Quan trọng là dám viết tiếp”.

Từ đó, trong hộp phấn của cô luôn có một ngăn “phấn gãy”. Đứa nào làm sai, cô không bắt lau bảng, mà đưa cho nửa viên phấn: “Thử lại bằng cái này”. Lạ thay, đứa nào cầm phấn gãy cũng cẩn thận hơn, nắn nót hơn, vì sợ nó gãy nữa.

Cuối năm, Mận được giải Ba học sinh giỏi huyện. Lên nhận thưởng, nó giơ nửa viên phấn: “Đây là bùa may mắn của con”. Cô Nhật đỏ mắt. Cô biết, không có bùa nào cả, chỉ có một đứa trẻ được tin rằng nó làm được.

Sau này cô chuyển trường, ngăn bàn vẫn còn hộp phấn gãy. Học trò truyền tay nhau giữ. Đứa nào nản học, cứ mở ra, lấy một mẩu. Người ta bảo lớp cô Nhật có “tục lệ” lạ: càng học giỏi càng thích dùng phấn gãy.

Vì phấn lành viết chữ, phấn gãy viết người.


Cô giáo Nhật – Chuyện 3: Cây bàng không có tên

Sân trường có cây bàng già, chẳng ai trồng, chẳng ai đặt tên. Học trò khắc nham nhở lên thân: “Đức + Thảo”, “Lớp 5A vô địch”. Cô Nhật xót, mua vôi về quét, rồi treo tấm bảng gỗ: “Cây Biết Lắng Nghe”.

Cô bảo: “Đứa nào buồn, ra ôm cây 1 phút, kể nhỏ thôi, cây không mách ai”. Thằng cu Bin bố mẹ bỏ nhau, ngày nào cũng ra ôm cây. Con bé Nụ bị điểm kém, cũng ra thủ thỉ. Dần dần, gốc bàng nhẵn bóng vì tay người ôm.

Phụ huynh ý kiến: “Vẽ chuyện, mê tín”. Cô Nhật mời họ họp dưới gốc bàng. Cô phát mỗi người một tờ giấy: “Hãy viết điều làm mình buồn nhất, không cần ký tên, dán lên cây”. Cuối buổi, cây bàng chi chít giấy. Có người viết “Nợ”, có người viết “Con hư”, có người chỉ viết “Mệt”. Cô Nhật đọc xong, đốt hết. Tro bay, cô nói: “Cây đã nghe, giờ đến lượt chúng ta nghe con mình”.

Năm ấy, trường không có học sinh bỏ học. Cây bàng sau bão vẫn đứng. Người làng bảo: “Tại nó mang tên Biết Lắng Nghe, nên trời không nỡ quật”.

Giờ cây vẫn còn. Học trò cũ về, việc đầu tiên là ra ôm cây, như chào cô Nhật.

Cô Giáo Nhật - Bài 1: Cái áo cũLớp 3A có Nhật là cô giáo chủ nhiệm mới chuyển về trường làng. Ngày đầu nhận lớp, Nhật th...
10/06/2026

Cô Giáo Nhật - Bài 1: Cái áo cũ

Lớp 3A có Nhật là cô giáo chủ nhiệm mới chuyển về trường làng. Ngày đầu nhận lớp, Nhật thấy Tí ngồi co ro góc cuối, áo sờn rách, sách vở nhàu nát. Cả lớp thì thầm: “Nó mồ côi, bà nuôi, không có tiền đóng quỹ.”

Giờ ra chơi, Nhật gọi Tí ở lại. Cô không hỏi hoàn cảnh, chỉ đưa cho Tí cái áo trắng còn mới: “Cô có áo không mặc, con mặc thử xem vừa không.” Tí cúi mặt: “Con sợ các bạn cười con mặc đồ của cô.” Nhật mỉm cười: “Áo nào mặc lên người tử tế thì đều đáng quý. Con sạch sẽ, học giỏi thì áo cũ cũng thành áo mới.”

Hôm sau Tí đến lớp, áo trắng tinh, tóc chải gọn. Nhật lại dặn cả lớp: “Ai có truyện cũ, bút thừa thì góp vào tủ lớp. Mình giúp nhau học, không phải để kể công.” Dần dần, tủ “Tình thương” đầy lên. Đứa góp cái thước, đứa mang hộp màu. Tí không còn một mình. Cuối năm, Tí được học sinh giỏi, ôm cô khóc: “Nhờ cô mà con không xấu hổ nữa.”

Nhật xoa đầu học trò: “Người ta nghèo tiền, đừng nghèo lòng. Biết nhận, biết cho, thì đời mình tự khắc ấm.”

Truyện 1: Cây bút chìLớp 3A có cô giáo tên Nhật. Ngày đầu nhận lớp, cô không dạy chữ, chỉ phát mỗi đứa một cây bút chì c...
10/06/2026

Truyện 1: Cây bút chì

Lớp 3A có cô giáo tên Nhật. Ngày đầu nhận lớp, cô không dạy chữ, chỉ phát mỗi đứa một cây bút chì cùn. Tụi nhỏ nhao nhao: "Cô ơi bút này viết sao được?"

Cô Nhật cười: "Các con cứ giữ. Cuối tuần cô sẽ hỏi lại."

Thằng Tí nghịch nhất lớp, bẻ luôn bút làm hai. Con Na cẩn thận cất vào hộp. Bạn Minh đem cho em lớp 1. Riêng bé Lan, ngày nào cũng gọt bút, dù nó đã ngắn cũn.

Thứ Sáu, cô hỏi: "Bút chì của các con đâu?" Tí gãi đầu, Na mở hộp khoe bút vẫn mới, Minh lí nhí "con cho mất rồi". Chỉ có Lan chìa ra cây bút ngắn bằng đốt tay, đầu chì đen bóng.

Cô Nhật cầm cây bút của Lan giơ lên: "Bút chì cùn mới là bút đã được dùng. Người ta không đánh giá cây bút lúc nó mới, mà nhìn vào việc nó đã viết được bao nhiêu con chữ. Đời người cũng vậy. Giá trị không nằm ở vẻ ngoài, mà ở việc con đã mài mình để làm được gì cho người khác."

Cả lớp im phăng phắc. Thằng Tí mặt đỏ bừng. Từ hôm đó, nó xin cô cây bút chì khác, và là đứa xung phong lau bảng mỗi sáng.

Cô giáo Nhật - Chuyện 1: Viên phấn gãyCô giáo Nhật bước vào lớp 5A, áo dài trắng tinh, tay cầm viên phấn mới. Tiết học h...
10/06/2026

Cô giáo Nhật - Chuyện 1: Viên phấn gãy

Cô giáo Nhật bước vào lớp 5A, áo dài trắng tinh, tay cầm viên phấn mới. Tiết học hôm ấy, thằng Tít ngồi cuối lớp cứ cúi gằm, mắt đỏ hoe. Cô không hỏi, chỉ lặng lẽ viết bảng. Cuối tiết, cô gọi Tít ở lại, đặt vào tay nó viên phấn gãy còn một nửa.

“Phấn gãy vẫn viết được chữ đẹp. Người ta vấp ngã mới biết đứng dậy thế nào cho vững.”

Tít ngẩng lên. Sáng nay bố nó say rượu, đập vỡ cặp sách. Nó tưởng phải nghỉ học. Cô Nhật hôm sau mang đến cho nó chiếc cặp mới, cũ thôi nhưng lành lặn. Cô bảo: “Của con trai cô năm ngoái. Cháu dùng tạm, sau này có rồi thì giúp đứa khác.”

Tít ôm cặp, không khóc nữa. Từ hôm đó, nó đi học sớm nhất lớp, lau bảng, kê lại bàn ghế. Cuối năm, bài văn “Người em biết ơn” của nó được đọc trước trường. Nó viết: “Em biết ơn viên phấn gãy, vì cô dạy em rằng thứ không lành lặn vẫn có thể làm điều tử tế.”

Cô Nhật chỉ cười. Trên bục giảng, hộp phấn của cô luôn có vài viên gãy, để dành cho những đứa trẻ cần một lý do để đứng lên.

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Viên phấn trắngCô giáo Nhật về trường làng đúng mùa mưa. Lớp học mái tôn dột, bàn ghế khấp khển...
10/06/2026

Cô giáo Nhật – Chuyện 1: Viên phấn trắng

Cô giáo Nhật về trường làng đúng mùa mưa. Lớp học mái tôn dột, bàn ghế khấp khểnh, học trò đi chân đất. Ngày đầu, cô không dạy chữ. Cô lấy viên phấn trắng vẽ một vòng tròn lên bảng đen cũ, rồi hỏi: “Các em thấy gì?”

Thằng Tý nhanh nhảu: “Hình tròn ạ!”
Con bé Na lắc đầu: “Không, đó là mặt trăng.”
Cô Nhật mỉm cười, cầm viên phấn bẻ đôi. Một nửa cô đưa cho Tý, nửa còn lại cho Na. “Giờ các em có gì?”

“Một nửa viên phấn,” cả lớp đồng thanh.
“Vậy từ một điều tưởng chừng trọn vẹn, ta có thể chia sẻ để tạo ra hai khởi đầu.” Cô viết lên bảng: Biết đủ, biết cho đi.

Từ hôm đó, mỗi đứa trẻ đến lớp đều mang theo một thứ: củ khoai, quả ổi, cây bút chì cùn. Chúng bỏ vào “Hộp sẻ chia” cuối lớp. Ai thiếu thì tự lấy, không cần xin phép. Cuối tháng, hộp vẫn đầy.

Năm năm sau, Tý thành anh giáo trẻ quay về trường cũ. Trên bục giảng, nó cũng vẽ một vòng tròn bằng viên phấn trắng. Nó hiểu, bài học đầu tiên không nằm trong sách, mà nằm ở cách con người đối đãi với nhau bằng lòng tử tế.

Người ta có thể nghèo vật chất, nhưng không được nghèo niềm tin vào điều tốt đẹp.

Cô giáo Nhật – Chuyện thứ nhất: Bài học về chiếc bút chìLớp 3A có cô giáo Nhật mới về trường làng. Cô bé nhỏ, giọng Hà N...
10/06/2026

Cô giáo Nhật – Chuyện thứ nhất: Bài học về chiếc bút chì

Lớp 3A có cô giáo Nhật mới về trường làng. Cô bé nhỏ, giọng Hà Nội ấm như nước chè xanh, nhưng mắt thì sắc lẻm, quét một vòng là biết đứa nào chưa làm bài tập.

Hôm ấy thằng Tí làm mất bút chì của cái Mai. Nó chối đây đẩy. Mai mếu máo, còn Tí gân cổ lên cãi. Cả lớp nhao nhao như chợ vỡ.

Cô Nhật không quát. Cô lấy trong cặp ra một nắm bút chì cũ, cái thì cùn, cái thì mẻ đầu. Cô bảo: “Đứa nào nhặt được của rơi mà trả lại, cô thưởng cho một cái bút mới. Đứa nào lấy của bạn mà không nhận, cô cho giữ hết số bút cùn này”.

Tí ngồi im, mặt đỏ tía tai. Tan học, nó lén nhét lại bút chì vào ngăn bàn của Mai, rồi chạy ra dúi vào tay cô một viên bi ve: “Cô đừng kể với mẹ em. Em chừa rồi”.

Cô Nhật xoa đầu nó, cười: “Cô biết ngay em là đứa trẻ ngoan. Người ngoan không phải là người chưa từng sai, mà là người biết sai để sửa”.

Từ hôm đó, hộp “của rơi trả lại” ở góc lớp cô Nhật lúc nào cũng đầy thước kẻ, tẩy, nhãn vở. Và chẳng còn ai mất đồ nữa.

Bài học: Trung thực không làm mình nghèo đi, chỉ làm mình ngẩng cao đầu hơn thôi.

Cô giáo NhậtBuổi sáng thứ Hai, lớp 6A3 đón cô giáo mới tên là Nhật. Cô mảnh mai, giọng Hà Nội nhẹ như gió đầu thu, tay l...
10/06/2026

Cô giáo Nhật

Buổi sáng thứ Hai, lớp 6A3 đón cô giáo mới tên là Nhật. Cô mảnh mai, giọng Hà Nội nhẹ như gió đầu thu, tay lúc nào cũng cầm theo một cuốn sổ bìa da đã sờn. Ngay tiết đầu, cô không giảng bài ngay. Cô hỏi: “Nếu hôm nay các em chỉ được chọn một việc tốt để làm, các em sẽ chọn việc gì?”

Cả lớp nhao nhao. Thằng Minh bảo sẽ nhặt rác sân trường. Cái Lan bảo sẽ chia nửa ổ bánh mì cho bạn chưa ăn sáng. Cô Nhật mỉm cười, ghi tất cả vào sổ, rồi nói: “Tốt. Nhưng việc tốt chỉ có giá trị khi ta làm nó đến cùng, kể cả khi không ai nhìn thấy.”

Tuần sau, trời mưa. Sân trường ướt nhẹp, lá rụng đầy. Không ai bảo, Minh lặng lẽ lấy chổi quét một góc sân trước cửa lớp. Lan dúi vội ổ bánh mì vào cặp bạn Nam, rồi quay đi như không có gì. Cuối giờ, cô Nhật mở sổ, đọc to tên hai đứa, kèm theo lời nhận xét: “Việc tốt không cần loa phường. Nhưng người tử tế thì luôn được gọi tên.”

Từ hôm đó, cuốn sổ bìa da của cô Nhật dày thêm từng trang. Mỗi trang là một việc nhỏ: bạn trực nhật ở lại lau bảng dù không phải phiên mình, bạn nhặt được tiền trả lại cho bác bảo vệ, bạn xin lỗi vì lỡ nói hỗn. Cô không cho điểm 10, cô chỉ vẽ một ngôi sao nhỏ bên cạnh tên. Mà lạ, đứa nào được sao cũng về khoe mẹ như được vàng.

Hóa ra, dạy học không phải là nhồi chữ. Là gieo vào lòng bọn trẻ một cái mầm, tên là “biết xấu hổ khi làm sai, và biết vui khi làm đúng”.

Cô giáo Nhật – Bài 1: Quả táo trong cặpSáng thứ Hai, lớp 3A ồn ào như cái chợ vỡ. Nhật bước vào, áo dài trắng, tay xách ...
10/06/2026

Cô giáo Nhật – Bài 1: Quả táo trong cặp

Sáng thứ Hai, lớp 3A ồn ào như cái chợ vỡ. Nhật bước vào, áo dài trắng, tay xách cặp vải đã sờn mép. Cả lớp im bặt. Không phải vì sợ, mà vì tò mò: cô mới chuyển về, nghe nói từng bỏ phố về làng dạy.

Tiết đầu, Nhật không giảng bài. Cô đặt một quả táo đỏ lên bàn, hỏi: “Nếu cô để quả táo này ngoài nắng 3 ngày, nó sẽ thế nào?”
Thằng Tí nhanh nhảu: “Thối ạ!”
“Đúng. Còn nếu cô cất nó trong hộp, bọc giấy cẩn thận?”
Con bé Na lí nhí: “Nó… vẫn tươi ạ.”

Nhật cười, lấy trong cặp ra một quả táo khác, nhăn nheo, thâm vỏ. “Đây là quả táo cô để quên trong cặp một tuần. Cùng một quả táo, khác cách mình giữ gìn.”

Cô nhìn thẳng Tí, đứa hay chửi thề nhất lớp: “Lời nói của con cũng vậy. Nói ra rồi không lấy lại được. Giữ trong lòng thì mình chọn được lúc nào nên nói, nói thế nào cho thơm như táo mới.”

Từ hôm đó, trước khi nổi khùng, Tí hay khựng lại ba giây. Không phải nó hết hư, nhưng lớp bớt đi vài câu chửi. Nhật bảo: “Trồng người cũng như giữ táo. Không cần ép chín, chỉ cần đừng làm nó thối.”








Address

Vincom MegaMall Thảo điền Quận 2, HCM
Ho Chi Minh City
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhật Mobile posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share