25/08/2018
Bảy chục tập phim ra trận ba lần, lần thứ nhất trở về người yêu đi lấy chồng, lần thứ hai trở về mẹ thì mù cha thì mất, thân tò vò đi nuôi con nhện. Lại sắp ra trận lần nữa, lần này đi chẳng có lần sau.
Ban đầu tôi méo phục mẻ biên kịch, đm đã nam phụ lại còn kiếp bề tôi, tình địch thì nam chính kiêm hoàng đế chưa chiến đã biết bại. Tôi cũng không phải thuyền Hằng Lạc. Càng xem càng nhận ra không phải team Hằng x đứa nào hết, mà mẻ biên kịch phim này cũng thế, chân ái của mẻ chính là mà thôi :)) Hách Dịch lấy được Trầm Ngư nhưng Thập Tứ Khuyết tự mình nói nam chính Hoạ quốc là Cơ Anh. Chính phụ không nên nhìn phân vai mà phải xem tâm ý tác giả.
Thế nên phim gần hết lại có người đẹp xuất hiện bài binh bố trận chỉ để đâm Hoằng Lịch một nhát trâm (không độc) rồi tèo. Sứ mệnh của người đẹp chắc chắn không phải sát vua, càng không phải làm thuốc thử cho tình yêu (?) của CP Long Lạc, mà chính là để thay tác giả nói vài lời công đạo cho chàng :)) Người đẹp hỏi Anh Lạc, ngươi là tình yêu cả đời của Phó Hằng, lại là nữ nhân được hoàng thượng vô cùng SỦNG ÁI, rốt cuộc 2 người đó ngươi yêu ai? Hỏi gì hiểm vậy? =)) Phân lượng của Hằng trong tim Lạc là bao nhiêu tôi méo biết, nhưng trong trym tác giả chàng chính là nam chính chứ còn ai :)) Đôi khi ý nghĩa của một cuộc tình còn quan trọng hơn kết quả. Và đôi khi tâm ý của tác giả quan trọng hơn kịch bản vốn đã bị lịch sử phân vai.
Nếu không, mọi điều tốt đẹp đã chẳng tập trung vào chàng, chàng phải cực đẹp và đặc biệt là phải cực khổ 😂 hứng chịu mọi loại khổ trên thế gian và chết một cái chết không thể lẫm liệt hơn, cái đẹp bi ai lúc nào cũng khiến người ta phải đau lòng tiếc nuối. Nam phụ chỉ là cái bảng phân vai, biên kịch đối với chàng hoàn toàn là 1 tấm chân tình :))
Chàng vốn phải chết vì chàng còn sống ngày nào tim nàng còn chưa yên, lòng vua còn thấp thỏm, nhưng chàng lại không chết phứt ngay như trúc mã của Nhược Lan mà tập cuối mới chết.
Chàng vốn phải lép vế, phải như mây nẩy trăng, phải như Bát gia Nhược Hy đôi bên tình nguyện cắt đứt tơ tình khiến người xem gật gù tặc lưỡi, nhưng đây thì ở cạnh mặt giời mà ngời ngời như Hậu Nghệ, tình đầu ý hợp nhưng lại bị cướp mất khiến người xem phẫn nộ không thôi.
Chàng là nam phụ phải chết vì nữ chính ok thôi, lập tức có ngay một Thanh Liên chết vì chàng. Chàng yêu Anh Lạc cho đến chết thì cũng phải có người yêu chàng cho đến chết. Dung Âm yêu Hoằng Lịch nhưng càng yêu tự do, Cao Ninh Hinh yêu Hoằng Lịch nhưng càng yêu Cao thị, Tô Tịnh Hảo yêu Hoằng Lịch (?) nhưng càng yêu Xuân Hoà (=))) Nguỵ Anh Lạc còn chẳng biết có yêu Hoằng Lịch hay không, nhưng càng yêu mạng sống :))
Tóm lại chàng là đệ đệ bảo bối của Phú Sát hoàng hậu, là chấp niệm ái hận một đời của Thuần quý phi, là ân nhân cứu mạng của Thuận tần, Minh Ngọc từng ngưỡng mộ chàng, Nhĩ Tình từng vọng tưởng chàng, Lệnh quý phi thừa nhận yêu chàng chết đi sống lại, nên tôi phải hỏi tác giả một câu, chúng tinh phủng nguyệt chân chính rốt cuộc là chàng hay Hoằng Lịch? :))