Detox Gấu's House

Detox Gấu's House Chuyên các loại Detox hoa quả sấy khô, thực phẩm chức năng xách tay

Nhận đăt các loại bánh cake rau câu sinh nhật chocolate...Những món quà tặng homemade đầy ý nghĩa và chất luợng cho những ngừoi mà bạn quan tâm

21/05/2026

[HOÀN] Ta làm quý thiếp của Lục Hoài Chu suốt cả một đời.

Thay hắn quản lý hậu trạch, nuôi dạy con cái.

Hắn cũng vì ta mà đi ngược luân thường lễ giáo, cả đời không cưới chính thê.

Nhưng lúc hấp hối, hắn lại lập gia huấn:

“Con cháu nhà họ Lục hãy lấy ta làm gương, không được nạp ca kỹ làm thiếp.”

Cả sảnh con cháu lập tức biến sắc.

Ai ai cũng biết.

Thuở thiếu thời, ta từng là tỳ bà kỹ trong nhạc phường.

Là Lục Hoài Chu chuộc thân cho ta, lại cho ta danh phận.

Nửa đời nương tựa lẫn nhau, đồng cam cộng khổ.

Trong mắt hắn, vậy mà lại là một bài học răn dạy.

Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày nạp thiếp ấy.

Ta cụp mắt, nói với bà mối: “Đa tạ đại nhân thương yêu.”

“Nhưng thiếp đã… có ân khách rồi.”

1

Lời vừa dứt, xung quanh lập tức im lặng.

Sắc mặt bà mối có chút khó coi: “Lời này là thật sao?”

Ta khẽ gật đầu.

“Ân khách nào có thể so được với Lục đại nhân?”

Bà ta nhíu mày: “Cô nương nên suy nghĩ kỹ. Được quận thủ để mắt tới, là phúc phần người khác cầu còn không được.”

Ta khẽ rũ mắt.

Không phản bác.

Đã từng, ta cũng nghĩ như vậy.

Vì muốn một lần nổi danh.

Ta ôm tỳ bà, ngày đêm khổ luyện.

Trên du thuyền, cuối cùng cũng khiến một vị quan viên trẻ tuổi liên tục ngước mắt nhìn sang.

Hắn giữ ta lại, thần sắc ôn hòa.

Hỏi tên ta là gì, quê quán ở đâu, vì sao lại vào nhạc phường.

Ta vừa mừng vừa sợ.

Nín thở tập trung tinh thần, cẩn thận đáp lời.

Bộ dáng cẩn trọng dè dặt ấy khiến hắn bật cười.

Ban thưởng bạc xong, hắn mới cho ta lui xuống.

Khi đó, chẳng ai ngờ được.

Đường đường là quan đứng đầu một châu, môn sinh thiên t.ử.

Lại bị người ta tính kế, cùng ta một đêm xuân phong.

Càng không ai ngờ.

Một đêm hoang đường qua đi, hắn vậy mà thật sự giữ lời hứa, nguyện cho ta danh phận.

Hoàn hồn lại.

Ta che môi cười khẽ, nói với bà mối: “Phiền bà chuyển lời cho Lục đại nhân.”

“Trước khi gặp đại nhân, ta đã có ân khách.”

“Đại nhân không phải nam nhân đầu tiên của ta, cũng chưa từng đoạt đi trinh tiết của ta…”

“Một đoạn tình duyên sương sớm, hà tất phải chịu trách nhiệm?”

Có lẽ chưa từng gặp nữ t.ử nào chẳng biết xấu hổ như ta.

Bà mối nhất thời sững sờ.

Bà ta im lặng một lúc mới nói: “Cô nương nên cẩn ngôn.”

“Cơ hội thay đổi số mệnh, chỉ có một lần.”

“Chẳng lẽ cô nương thật sự không muốn thoát tiện tịch sao?”

2

Kiếp trước.

Ta đã nắm lấy cơ hội ấy.

Không những thoát khỏi tiện tịch, còn trở thành quý thiếp của phủ quận thủ.

Các tỷ muội trong nhạc phường đều ghen tị với số mệnh của ta.

Dù sao Lục Hoài Chu tuổi còn trẻ đã ngồi ở địa vị cao.

Dung mạo như ngọc, lại giữ mình trong sạch, không có thông phòng thiếp thất.

Chỉ có cô cô nhìn ta lớn lên từ nhỏ là lắc đầu thở dài:

“Môn không đăng hộ không đối, chưa chắc đã là chuyện tốt.”

“Nhà họ Lục là thế gia thanh quý, không dung nổi xuất thân như chúng ta.”

Khi đó, ta không để những lời ấy vào lòng.

Lục gia ở kinh thành, cách ta quá xa.

Tại Dương Châu, chỉ có ta và Lục Hoài Chu.

Ngoài công vụ ra, chúng ta ngày đêm ở cạnh nhau.

Ta luyện được một thân bản lĩnh dỗ dành người khác trong nhạc phường, đều dùng hết lên người hắn.

Hắn mặc áo vải ngồi vẽ tranh, ta liền ở bên gảy đàn trợ hứng.

Đàn mãi đàn mãi.

Trong thư phòng của hắn liền có thêm không ít bức họa của ta.

Khi ấy ta còn nhỏ, được sủng mà sinh kiêu.

Thường bắt hắn đi mua mứt ở Tùng Hạc lâu, trâm vòng ở Cẩm Tú các, nếu không sẽ khóa cửa không cho hắn vào.

Lục Hoài Chu tuy lạnh nhạt ít lời, nhưng lần nào cũng thuận theo ý ta.

Phiền não lớn nhất mỗi ngày của ta, chính là nghĩ cách dùng đủ mọi thủ đoạn dỗ hắn cùng ta du sơn ngoạn thủy.

Tự do vui vẻ, chẳng biết đến những chuyện rối ren thị phi ngoài kia.

Cho đến một ngày.

Kinh thành phi ngựa truyền thư tới.

Ta nhất thời hiếu kỳ, hỏi Lục Hoài Chu đó là gì.

Hắn bình tĩnh đáp: “Thư từ hôn.”

Khi ấy ta mới biết.

Ở kinh thành, hắn đã có hôn ước.

Đó là một quý nữ khuê các hiền thục, môn đăng hộ đối.

Vốn dĩ sau khi hắn ở Dương Châu đủ ba năm, được điều về kinh, sẽ thành thân với nàng.

Nhưng hắn lại nạp ta làm thiếp.

Vị quý nữ kia tính tình cương liệt, đương nhiên không chịu cùng một kỹ nữ chung chồng.

Nàng không chút do dự từ hôn, còn viết thư mắng c.h.ử.i hắn một trận.

Kiêu ngạo như hắn, sao chịu nổi sự sỉ nhục ấy?

Ta đau lòng vô cùng, liên tục an ủi.

Lục Hoài Chu mặt không đổi sắc, đốt lá thư đi.

Ánh lửa lay động.

Hắn nhìn ta, đột nhiên cười giễu một tiếng: “Nàng ấy mắng không sai.”

“Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.”

3

Quan viên nạp kỹ nữ làm thiếp, từ trước đến nay vẫn luôn bị người đời chỉ trích.

Từ khi Lục Hoài Chu nạp ta vào phủ.

Cứ ba năm ngày lại có một phong tấu chương đàn hặc hắn tư đức bất chính.

Thư trách mắng của phụ mẫu Lục gia cũng gần như nhấn chìm hắn.

Những chuyện ấy, Lục Hoài Chu chưa từng nhắc với ta.

Ta hỏi tới.

Cánh tay đang ôm ta của hắn khựng lại, hờ hững đáp:

“Đó là chuyện của ta, không liên quan tới nàng.”

“Con người rồi cũng phải chịu trách nhiệm cho lỗi lầm mình gây ra.”

Câu sau cùng, giọng rất khẽ.

Ta mờ mịt nhìn hắn.

Hắn không giải thích, chỉ cúi đầu hôn ta.

Ba năm sau.

Ta dẫn theo một đôi nhi nữ, cùng hắn trở về kinh thành.

Sự xuất hiện của ta khiến Lục phủ gà bay ch.ó sủa.

Lục phu nhân gọi ta tới trước mặt, gần như suy sụp:

“Con tiện phụ thấp hèn nhà ngươi, bám lấy con trai ta, hủy hoại tiền đồ của nó.”

“Nếu còn chút lương tâm, thì tự mình rời đi đi.”

Chỉ cần ta rời đi.

Lục gia vẫn có thể cưới cho hắn một nữ t.ử môn đăng hộ đối.

Ta ôm hai đứa nhỏ hết lần này đến lần khác, nước mắt đầy mặt.

Nhân lúc Lục Hoài Chu ra ngoài làm việc, ta thu dọn hành lý, không ngoảnh đầu mà rời đi.

Ta vốn nghĩ.

Chỉ cần chạy đủ xa, là có thể cắt đứt mọi quan hệ.

Không ngờ Lục Hoài Chu rất nhanh đã tìm được ta.

Thần sắc hắn lạnh lẽo, mang theo cơn giận âm ỉ: “Ai cho phép nàng đi?”

“Nàng bỏ mặc ta và các con như vậy, từng nghĩ tới việc phải chịu trách nhiệm chưa?”

Hắn không chịu buông ta.

Thậm chí không tiếc đoạn tuyệt với gia đình.

Gần như trở thành một chuyện cười lớn khắp kinh thành.

Thiên t.ử không vui, một đạo thánh chỉ liền điều hắn rời khỏi kinh sư.

Trên đường bị biếm trích, ta gặp vị quý nữ từng có hôn ước với Lục Hoài Chu.

Nàng đã gả cho người khác, sống hạnh phúc mỹ mãn.

Nhìn thấy ta, nàng khẽ mím môi: “Ngươi không đẹp như ta tưởng.”

“Xem ra hắn thật sự thích ngươi, mới có thể bất chấp tất cả như vậy…”

“Đáng tiếc, ngươi không hiểu chí hướng của hắn.”

Thần sắc nàng đầy khoái ý, lại mang theo chút thương hại mà ta không hiểu nổi:

“Hắn nhất định sẽ hối hận.”

04

Mấy chục năm sau đó.

Không còn sự chống lưng của gia tộc, cuộc sống dần trở nên gian khổ.

Lục Hoài Chu lưu chuyển khắp nơi làm quan, nhưng mãi không được trọng dụng.

Bạn đồng môn năm xưa, có người đã nhập các bái tướng, quyền khuynh triều dã.

Còn hắn vẫn ở nơi đồng ruộng thôn quê, lo lắng cho hạn hán năm nay.

Hoài An bùng phát dịch bệnh, cướp đi đứa con trai hai tuổi của chúng ta.

Hắn chỉ nhìn t.h.i t.h.ể đứa bé một cái, rồi lại lao vào đám nạn dân.

Năm Kiến Đức ấy, Hoàng Hà vỡ đê.

Để đẩy nhanh việc tu sửa đê điều, hắn đích thân xuống lòng sông giám sát.

Toàn huyện từ già trẻ gái trai đều cùng nhau sửa đê.

Ta cũng ở trong đó.

Cổ tay mảnh mai bị bùn đất đập đến bầm tím.

Thậm chí vì chặn chỗ vỡ mà suýt bị nước cuốn đi.

Khi Lục Hoài Chu kéo được ta lại, toàn thân hắn đều run rẩy.

Yết hầu khẽ động, hốc mắt lập tức đỏ lên: “Nếu nàng c.h.ế.t rồi, ta phải làm sao đây?”

Đồng cam cộng khổ nửa đời.

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn để lộ dáng vẻ yếu đuối như vậy.

Mấy chục năm tháng, cứ thế nắm tay nhau mà đi qua.

Lúc cáo lão hồi hương, Lục Hoài Chu đã nhận được hơn mười chiếc *vạn dân tán.

(*vạn dân tán: là một loại “ô/dù của muôn dân” được bá tánh tặng cho vị quan thanh liêm, yêu dân.)

Không dựa vào bất kỳ thế lực nào chống lưng, hắn vẫn đạt được chức quan nhị phẩm, vinh quang về hưu.

Ta cũng nhờ có công với xã tắc mà được phong thất phẩm Thục nhân cáo mệnh.

Hai trai một gái của chúng ta đều đã thành gia lập thất, đứa nào cũng có tiền đồ.

Cả đời này, tuy ta không phải chính thê của hắn, nhưng cũng đã vô cùng mãn nguyện.

Cho đến lúc hấp hối.

Hắn lập ra gia huấn kia.

Trước mặt con cháu, khiến ta nhục nhã đến không còn chút thể diện.

Ta run rẩy đưa tay muốn chạm vào hắn.

Hắn lại nghiêng đầu tránh đi.

Chỉ để lại một giọt nước mắt đục ngầu trên đầu ngón tay ta.

Đứa chắt không nỡ thấy ta đau lòng, thấp giọng giải thích:

“Hiện giờ gian thần cầm quyền, triều chính thối nát, tổ phụ là vì lo cho lê dân bá tánh nên mới…”

Phải rồi.

Nếu không có ta.

Ba mươi năm trước Lục Hoài Chu vốn đã nên lên đến nhị phẩm, quyền cao chức trọng, thực hiện chí lớn.

Chứ không phải đến lúc lâm chung vẫn ôm nỗi hối hận mà lẩm bẩm: “Sai rồi…”

Vợ chồng mấy chục năm.

Trong mắt hắn, ta chỉ là một sai lầm.

May mà, may mà.

Được sống lại một đời, tất cả đều có thể sửa lại.

Nhìn gương mặt nặng nề của bà mối.

Ta lau đi hơi nước nơi khóe mắt, mỉm cười: “Ta nghĩ kỹ rồi.”

“Nô xuất thân thấp hèn. Tư sắc liễu yếu đào tơ, không dám trèo cao với quận thủ.”

Đời này, cuối cùng cũng không ai nợ ai nữa.

05

Bà mối đi rồi không quay trở lại.

Các tỷ muội trong nhạc phường đều nói ta hồ đồ, không biết điều.

Bỏ cơ hội làm quý thiếp quan lớn, lại chọn tiếp tục chịu khổ trong nhạc phường.

Ta cũng không giải thích.

Chỉ bảo các nàng chăm chỉ luyện nghệ.

Nửa năm sau, quý phi sinh hoàng t.ử, thiên hạ sẽ có một lần đại xá thiên hạ.

Đến lúc đó, tự nhiên sẽ thả ra một nhóm người mang tiện tịch.

Hôm sinh thần của Tương vương.

Ta nghe nói Lục Hoài Chu cũng tham dự, vốn định để Tương Vân thay ta đi.

Không ngờ nàng lại đổ bệnh.

Mà trong nhạc phường chỉ có hai người chúng ta biết đàn tỳ bà.

Ta có chút bất đắc dĩ.

Trốn tránh mãi.

Đời này, cuối cùng vẫn không tránh được gặp lại.

Trong phủ Tương vương.

Ta thất thần, đàn sai một nốt.

Tương vương không vui: “Thu cô nương, lát nữa bản vương còn phải tiếp đãi khách quý, ngươi cố ý muốn khiến bản vương mất mặt sao?”

Khách nghe đàn soi mói gây khó dễ vốn là chuyện thường.

Kiếp trước Tương Vân đàn hoàn mỹ như vậy, hắn vẫn không vừa ý, còn hung hăng sỉ nhục nàng một trận.

Tương Vân trở về khóc mấy ngày liền.

Những người như chúng ta, thân phận thấp hèn.

Muôn vàn tủi nhục, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ta hoảng hốt quỳ xuống: “Là nô tỳ vô dụng, cầu vương gia tha tội.”

Còn tiếp

15 lai Cá gửi ling nha

37352

09/05/2026

[HOÀN] Chồng tôi đột nhiên phải tăng ca, tôi buồn chán nên định chơi game trên máy tính bảng của anh ấy, kết quả tin nhắn đồng bộ từ WeChat bất ngờ hiện lên, là một tài khoản tôi chưa từng thấy qua.

Tên nhóm là “Trạm bảo dưỡng tài xế già”, liên tục có tin nhắn mới bật ra:

“Hôm nay lái một chiếc xe cũ đời 75, động cơ 1.6 hút khí tự nhiên, lực hút mạnh thật đấy, đủ loại động tác lái khó thế nào cũng chơi được, chỉ là tiếng động lạ hơi lớn, còn bị rò nước nghiêm trọng.”

“Còn có nước là nên thấy mãn nguyện rồi đấy!”

“Anh phía trên lợi hại thật, xin hỏi là xe riêng của anh hay xe người khác?”

“Chưa từng lái chiếc xe nào cũ như vậy, cho mượn lái thử được không, tôi có thể trả phí bảo dưỡng!”

Ngay lúc chuẩn bị thoát ra thì tôi nhìn thấy câu trả lời của chồng mình.

“Xe cũ sao bằng xe mới được, vừa mới lái một chiếc xe mới đời 01, đạp ga một phát đến đáy, xe mới gầm lên hai tiếng rồi trực tiếp c.h.ế.t máy.”

Đầu ngón tay tôi run lên, nhà tôi chỉ có một chiếc SUV gần mười năm tuổi.

1.

Ngón tay tôi lướt đến trang cuối cùng trong phần ghi chú của máy tính bảng thì đột nhiên khựng lại.

“Tài khoản phụ WeChat: rong0525, mật khẩu 20180520.”

Đó là ngày chúng tôi đăng ký kết hôn, lúc ấy Trần Lỗi giơ cuốn sổ đỏ lên cười nói:

“Sau này tất cả mật khẩu của anh đều dùng ngày này, để em có thể mở mọi thứ của anh bất cứ lúc nào.”

Nhưng bây giờ, chuỗi mật khẩu này lại mở ra một thế giới mà tôi chưa từng biết đến.

Khoảnh khắc đăng nhập thành công, giao diện WeChat hiện lên thông báo hơn chín mươi chín tin nhắn chưa đọc.

Tên nhóm là “Trạm bảo dưỡng tài xế già”, ảnh đại diện của tất cả thành viên đều là logo ô tô.

Tin nhắn mới hiện lên:

“Hôm nay lái một chiếc xe cũ đời 75, động cơ 1.6, đủ loại động tác lái khó đều chơi được, chỉ là tiếng động lạ hơi lớn, còn bị rò nước nghiêm trọng.”

Rất nhanh đã có người trả lời:

“Xe đời này mà còn có nước thì nên biết đủ rồi!”

“Là xe riêng hay xe của người khác?”

“Cho mượn lái được không, tôi trả phí bảo dưỡng!”
..

Phía dưới cùng là câu trả lời của Trần Lỗi.

“Xe cũ sao bằng xe mới được, vừa mới lái một chiếc xe mới đời 01, đạp ga một phát tới đáy, xe mới gầm lên hai tiếng rồi trực tiếp c.h.ế.t máy, đèn pha trắng đến ch.ói mắt, dư vị vô cùng vô tận…”

Trong lúc hoảng hốt tôi vô tình chạm vào bàn học bên cạnh, khung ảnh trên đó lắc lư mấy cái.

Đó là ảnh chụp vào ngày kỷ niệm kết hôn năm ngoái.

Tôi tựa trên vai Trần Lỗi, phía sau là chiếc SUV màu đen đã chạy bảy năm của chúng tôi.

Lúc ấy anh nói:

“Vợ là số một, xe yêu là số hai, một cái là bến cảng ấm áp, một cái là tiếng ồn náo nhiệt của linh hồn.”

Nhưng bây giờ, “chiếc xe” mà anh bàn tán trong nhóm, tôi thậm chí còn không biết là kiểu gì.

Bến cảng ấm áp vẫn còn ở đó.

Nhưng linh hồn thì đã hoàn toàn náo loạn rồi.

Tiếng chìa khóa vang lên nơi huyền quan.

Tôi vội vàng thoát khỏi máy tính bảng, vừa nhét vào khe đệm sofa thì Trần Lỗi đã đẩy cửa bước vào.

Anh cười tươi đi thẳng về phía tôi, như thường ngày dang tay ôm lấy tôi.

Tôi cứng đờ ôm lại anh.

Một sợi tóc dài màu nâu nhạt từ cổ áo anh trượt xuống.

Đặt cạnh mái tóc đen dài thẳng tôi đã để suốt năm năm nay, thật sự vô cùng châm chọc.

Trần Lỗi từng nói tóc đen là đẹp nhất, cũng khiến người ta thấy yên tâm nhất.

“Hôm nay anh đi uống rượu với tổng giám đốc Trương, chiếc A8 cũ của ông ấy cứ c.h.ế.t máy mãi, hai người nói chuyện sửa xe suốt cả buổi tối.”

Trần Lỗi xoa thái dương, cười bất đắc dĩ.

“Anh vốn muốn về sớm với em, nhưng ông ấy cứ nói mãi không dứt, em cũng biết mà, bàn nhậu là như thế, chưa đến phút cuối thì không thể rời đi.”

Nói xong anh lại thở dài, giơ tay xoa tóc tôi.

“Tuần sau công ty tổ chức du lịch tập thể, lần này đi tỉnh ngoài nên phải ở lại một đêm, ngày mai anh sẽ hỏi nhân sự xem có thể bỏ thêm tiền đưa em đi cùng không, nếu không một đêm đó chắc anh nhớ em đến phát điên mất.”

Sợi tóc màu nâu nhạt kia theo động tác của anh chậm rãi rơi xuống t.h.ả.m.

Tôi đột nhiên thấy khó thở.

Trong đầu toàn là mùi hoa dành dành trên người anh khi đi tiếp khách về tuần trước, giống hệt bây giờ, tràn ngập trong hơi thở của tôi.

Tôi từng đùa hỏi anh có phải đi trêu hoa ghẹo nguyệt không.

Anh chỉ tùy ý lắc đầu.

“Anh đi bảo dưỡng xe thôi, gara đề cử loại sáp thơm này, anh ngửi không quen, chắc lúc đó dính phải một ít.”

Bây giờ nghĩ lại, lời nói dối này thật nhẹ nhàng biết bao.

2.

Lúc tôi cầm góc máy tính bảng bước ra khỏi phòng ngủ, Trần Lỗi xoay người một cái.

Ánh trăng xuyên qua khe rèm chiếu đúng lên cánh tay lộ ra ngoài chăn của anh.

Một vết cào bị móng tay làm rách hiện lên cực kỳ ch.ói mắt.

Tôi nín thở bước nhẹ về phía phòng sách.

Trước khi ngủ anh vẫn cầm điện thoại liên tục trả lời tin nhắn.

Thấy tôi nhìn mình, anh còn quang minh chính đại lắc lắc điện thoại trước mặt tôi.

“Đang nói chuyện xe cộ với đồng nghiệp thôi, đàn ông cũng chỉ có chút sở thích này.”

Đèn bàn trong phòng sách vừa bật lên, tin nhắn nhóm lập tức tràn vào.

Ảnh đại diện của nhóm “Trạm bảo dưỡng tài xế già” nhảy liên tục trên màn hình.

Có người gửi:

“Vừa thay bọc ghế ren cho xe mới, sờ vào rất mượt, chỉ là dễ bị xước sợi.”

Phía dưới lập tức có người trả lời:

“Bị xước là do cậu thô thôi, để tôi tới, ngoài lỗ đổ dầu ra thì chỗ nào tôi cũng không làm hỏng.”

Còn tiếp

15 lai Cá gửi ling nha

36092

24/04/2026

[HOÀN] Sau khi phu quân t.ử trận, ta rời nhà du hành suốt ba năm.

Ngày trở về, ta mang theo một “phu quân” đã c.h.ế.t mà sống lại, nhưng lại mất trí nhớ.

Vốn dĩ đây phải là một chuyện tốt.

Thế nhưng huynh trưởng của chàng—Yến Trưng—lại nổi giận đùng đùng tìm đến. Hắn bất chấp lễ nghi nam nữ, nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, gằn giọng:

“Đệ muội, muội kiếm đâu ra thứ hàng giả này?!”

Ta khẽ cười nhạt:

“Huynh trưởng, ta là thê t.ử của phu quân. Từ trên xuống dưới của chàng, ta đều rõ như lòng bàn tay. Phu quân của mình, sao ta có thể nhận nhầm?”

Sắc mặt Yến Trưng lập tức biến đổi:

“Hắn tuyệt đối không thể là thật!”

Về sau, Yến Trưng chỉ có thể trơ mắt nhìn ta và “phu quân giả” ân ái quấn quýt.

Hắn gần như phát điên, xé bỏ lớp ngụy trang, lộ ra chân tướng:

“Ta mới là phu quân của nàng! Hắn là giả!”

Ta mỉm cười rực rỡ, ghé sát tai hắn thì thầm:

“Ngươi có thể giả c.h.ế.t đổi mặt, chỉ để lén lút tư thông với tẩu tẩu của mình…”

“Vậy thì tại sao ta lại không thể tìm người đổi mặt thành dáng vẻ của ngươi chứ?”

01

Tin ta đưa phu quân trở về nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi.

Lão phu nhân đích thân dẫn người đến nhận thân.

Vừa thấy phu quân, bà đã nước mắt giàn giụa:

“Đúng là con rồi! Về là tốt rồi… về là tốt rồi!”

Phu quân hành lễ, cử chỉ đoan chính, phong thái thế gia hiển lộ rõ ràng, không lộ nửa điểm sơ hở:

“Nhi t.ử đã trở về. Ba năm qua khiến mẫu thân phải chịu khổ, là con bất hiếu. May nhờ Đường nhi không quản vất vả tìm được con, nếu không, đến nay con vẫn chưa thể đoàn tụ cùng mẫu thân.”

Ta kịp thời lên tiếng:

“Mẫu thân, ba năm trước phu quân bị trọng thương, lại mất trí nhớ, nên có vài chuyện không nhớ rõ. Nhưng xin mẫu thân yên tâm, thân thể phu quân đã hồi phục, thương tích cũ không còn đáng ngại.”

Phu quân nhìn ta mỉm cười đầy sủng nịch. Ta khoác tay chàng, hai người trông chẳng khác gì một đôi phu thê ân ái, ngọt ngào như mật.

02

Lúc này, có người nghe tin vội vã chạy tới—không ai khác, chính là đại bá ca Yến Trưng.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy phu quân, gương mặt tuấn tú của hắn gần như vặn vẹo.

Ta nhắc phu quân:

“Phu quân, đây là đại ca của chàng.”

Phu quân khẽ gật đầu, trên mặt lộ vẻ vui mừng khi gặp lại người thân, không hề có gì khác lạ:

“Đại ca, nhị đệ đã trở về.”

Bước chân Yến Trưng khựng lại, biểu cảm như nuốt phải ruồi.

Ta giả vờ khó hiểu:

“Đại bá ca, huynh làm sao vậy? Thấy phu quân trở về, huynh không vui sao?”

Sắc mặt Yến Trưng lúc xanh lúc trắng, rồi dần chuyển xám. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt phu quân, cố tìm ra một chút sơ hở.

Thậm chí ngay sau đó, hắn còn đưa tay bóp lấy mặt phu quân, ra sức kéo giật.

Phu quân đau đớn, hất tay hắn ra:

“Đại ca làm vậy là có ý gì? Đường nhi nói huynh là người huynh trưởng ta kính trọng. Nhưng vì sao khi thấy ta c.h.ế.t mà sống lại, huynh lại có thái độ như thế này?”

03

Biểu cảm của Yến Trưng lúc này, đã không chỉ là như nuốt phải ruồi.

Mà giống như gặp phải quỷ.

Sắc mặt hắn trắng bệch, lắp bắp:

“Không… không… chuyện này không thể nào! Nhị đệ ba năm trước rõ ràng đã c.h.ế.t trận rồi!”

Lời vừa dứt, hắn đã lĩnh trọn một cái tát của lão phu nhân:

“Đồ hỗn trướng! Nhị đệ ngươi khó khăn lắm mới sống trở về, ngươi lại dám nguyền rủa nó như vậy! Còn không mau mời vợ chồng nhị phòng vào phủ!”

Yến Trưng bị đ.á.n.h lệch cả mặt.

Cả phủ trên dưới đều vì phu quân trở về mà vui mừng khôn xiết.

Ta khoác tay phu quân, hai vợ chồng cùng bước vào cổng phủ, trên mặt tràn đầy ý cười.

Khi lướt qua Yến Trưng, ta cố ý khẽ va vào cánh tay hắn, liếc mắt nhìn hắn một thoáng.

Rồi rất nhanh thu lại ánh nhìn, không để tâm thêm nữa.

Nhưng Yến Trưng dường như đã nhận ra điều gì đó, ánh mắt vẫn dõi theo ta và phu quân không rời.

Trong ngày, phủ tướng quân lập tức báo tin lên triều đình, đồng thời mở tiệc tẩy trần để đón gió cho phu quân.

Ta suốt buổi mặt mày rạng rỡ, cùng phu quân tiếp đón khách khứa.

Cho đến khi trưởng tẩu Châu thị lộ diện, ta lấy khăn lau đi giọt “nước mắt” không tồn tại, ghé sát tai nàng ta nói:

“Tẩu tẩu à, giờ thì ta cũng coi như khổ tận cam lai rồi. Ba năm trước, tỷ cười nhạo ta mới thành thân chưa đầy một năm đã thành góa phụ. Tỷ còn nói do số ta khắc chồng nên mới hại c.h.ế.t phu quân. Giờ xem ra, lời tỷ nói toàn là rác rưởi. Phúc của ta còn ở phía sau kia kìa.”

Châu thị rõ ràng đã trang điểm kỹ càng, phấn son dày cộp, nhưng lúc này vẫn không che nổi vẻ tiều tụy.

Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt vừa cảnh giác vừa sợ hãi.

Ta bật cười, nụ cười có phần điên dại:

“Tẩu tẩu, đó là biểu cảm gì vậy? Sao trông tỷ có vẻ hoảng sợ thế? Rốt cuộc tỷ đang sợ cái gì?”

Châu thị gượng cười, vội vàng bỏ đi:

“Đệ… đệ muội nói đùa rồi, ta đi tiếp khách đây!”

04

Châu thị vừa rời khỏi, đã có hạ nhân đến bẩm báo:

“Nhị phu nhân, đại gia nói có việc quan trọng muốn gặp người.”

Ta cũng muốn xem thử Yến Trưng tìm ta làm gì.

Ta theo tiểu nha hoàn đi về hậu viện.

Yến Trưng đã sớm cho lui hết người, ngay cả nha hoàn dẫn đường cũng bị hắn đuổi đi.

Hắn bất chấp lễ nghi nam nữ, đột nhiên tiến lên, siết c.h.ặ.t cổ tay ta, chất vấn:

“Đệ muội! Muội rốt cuộc tìm đâu ra cái hàng giả kia?!”

Ta định giãy ra, nhưng tên khốn này sức lực quá lớn.

Thấy hắn gần như sắp phát điên, ta bật cười từ tận đáy lòng:
“Ta không hiểu đại bá ca đang nói gì. Ta là thê t.ử của phu quân, hiểu rõ chàng hơn ai hết. Trên người chàng chỗ nào mà ta chưa từng thấy? Ta sao có thể nhận nhầm?”

Nói xong, ta làm bộ e thẹn cười, tiếp tục chọc tức hắn:

“Sau khi tìm được phu quân, ta ngày nào cũng quấn quýt bên chàng. Ta dám khẳng định, chàng chính là phu quân của ta.”

Còn tiếp

33 lai Công Túa gửi ling nha mấy chế ơi

34648

24/04/2026

[HOÀN] Hôm ly hôn Chu Cảnh Đường, tôi đang mang bầu được ba tháng. Anh ta một tay cầm tờ giấy ly hôn, tay kia thì ôm cô ánh trăng sáng của đời mình, cười khẩy: “Tống Khinh này, em tưởng bỏ em rồi tôi sống không nổi chắc? Tôi nói cho em biết, đừng hòng!”

Nhìn mặt cô ánh trăng sáng xanh xao, tôi nhẹ nhàng khuyên Chu Cảnh Đường: “Chu Cảnh Đường à, cả đời anh cái gì cũng dễ dàng có được nên chẳng biết quý trọng. Bây giờ vất vả lắm mới quay lại được với mối tình đầu, mong anh được toại nguyện.”

Từ mười sáu đến hai mươi tám tuổi, mười hai năm trời tôi nâng niu chiều chuộng anh ta, giờ thì mệt mỏi lắm rồi.

Chương 1

Tôi làm tăng ca đến tận khuya, rồi lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ. Lâm Lâm cuống quýt đưa tôi vào bệnh viện.

Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, Lâm Lâm mặt mày tái mét: “Chị Khinh Khinh, chị… chị có t.h.a.i rồi! Ba tháng rồi!”

Nói rồi nó òa lên khóc, ôm chầm lấy tôi, giọng run run: “Chị… chị có chuyện gì không ổn phải không?”

Tôi phì cười, xoa đầu nó: “Không có gì đâu. Thật ra chị lấy chồng được ba năm rồi. Xin lỗi vì chưa nói với em.”

Trong mắt đồng nghiệp và bạn bè, tôi vẫn luôn độc thân. Có một số chuyện, tôi cũng chẳng muốn nhắc đến.

“Chị làm em hết hồn!” Lâm Lâm thình lình đ.ấ.m nhẹ vào vai tôi, phụng phịu: “Lo lắng muốn c.h.ế.t! Chuyện lớn như lấy chồng mà chị cũng giấu!”

Tôi cười: “Lấy chồng thì giấu em, nhưng ly hôn nhất định sẽ báo cho em biết đầu tiên, được chưa?”

Lâm Lâm ngẩn người, rồi lại khóc. Con bé này, tuổi còn nhỏ mà nước mắt thì nhiều như mưa.

“Thôi nào, nín đi. Mai hiếm khi được nghỉ, chị đưa em về nhà nhé.”

Lâm Lâm ôm chặt lấy tôi, nức nở: “Em muốn biết tên nào khốn nạn dám phụ bạc chị! Người hiền lành như chị mà anh ta cũng nỡ đối xử tệ bạc!”

Tôi vừa lau nước mắt cho nó vừa hỏi: “Nhỡ là chị phụ bạc người ta thì sao?”

Lâm Lâm bĩu môi: “Không đời nào! Chị xinh đẹp, dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, lần đầu gặp chị, em còn chẳng dám nói to, sợ chị giật mình. Ba năm nay ở công ty, chị biết em không thích uống nước lọc, còn mua hẳn bình pha trà nhỏ, ngày nào cũng đúng giờ pha trà hoa quả cho em uống.”

Con bé càng nói càng khóc to hơn: “Thôi! Đồ tồi thì cho đi! Cái cũ không đi làm sao cái mới đến, chị Khinh Khinh của em nhất định sẽ gặp được người tốt hơn! Tốt nhất trên đời luôn!”

Cuối cùng, tôi phải dỗ dành mãi nó mới nín, rồi đưa nó lên xe về nhà. Nói ra thì tôi cũng khá mát tay trong khoản dỗ dành người khác, tính ra cũng dỗ dành Chu Cảnh Đường mười hai năm trời.

Về đến nhà, đèn phòng khách vẫn sáng trưng. Người đàn ông ngồi trên sofa, mặt mày nhăn nhó nhìn tôi: “Ba giờ sáng mới mò mặt về nhà, bà Chu, em định cho tôi một lời giải thích nào?”

Ba tháng không gặp, anh ta có vẻ gầy đi một chút. Bản tin tài chính đưa tin thương vụ ở nước ngoài của anh ta rất thành công. Năng lực của Chu Cảnh Đường thì khỏi phải bàn.

Tôi pha một ấm trà hoa, rót một ly đưa cho anh ta. Ngửi thấy mùi trà thơm, đôi mày cau có của Chu Cảnh Đường cũng giãn ra đôi chút. Anh ta liếc nhìn tôi, miệng vẫn không tha: “Đừng hòng dùng chiêu này với tôi, Tống Khinh. Từ bé em đã giở trò này rồi, không muốn trả lời thì pha trà mời người ta uống.”

Tôi bật cười. Hóa ra Chu Cảnh Đường vẫn còn hiểu tôi đôi chút.

Đợi anh ta uống xong trà, tôi lấy từ trong ngăn kéo ra tờ thỏa thuận ly hôn đưa cho anh ta. Đôi mày đẹp của Chu Cảnh Đường nhướng lên, anh ta cầm lấy, lật qua lật lại, rồi cười khẩy: “Em chu đáo thật đấy. Ra đi tay trắng, để thiên hạ đồn đại tôi, Chu Cảnh Đường này, bạc đãi vợ sao?”

Tôi thản nhiên đáp: “Ba năm chung sống, tôi đâu có đóng góp gì về kinh tế. Ngược lại, anh lo cho tôi nhà cửa, xe cộ, đầy đủ mọi thứ. Nếu anh sợ người ta dị nghị, tôi có thể cùng anh thống nhất một câu chuyện.”

“Cảm ơn em đã chu đáo!” Chu Cảnh Đường cười mỉa, cầm bút ký xoẹt xoẹt vào tờ giấy rồi ném xuống đất, quay lưng bỏ đi.

Tôi ngồi trên sofa, lặng lẽ uống cạn ấm trà.

Một tiếng sau, điện thoại rung lên. Thời Niệm gửi cho tôi một tấm ảnh. Chu Cảnh Đường mặc áo choàng tắm, tay cầm ly rượu vang, lười biếng dựa vào sofa. Tôi lướt lên trên, vẫn là ảnh của Chu Cảnh Đường, chụp từ ba tháng trước. Anh ta uống rượu, tai hơi ửng đỏ, nằm gối đầu lên đùi Thời Niệm, y hệt như hồi còn nhỏ.

Thời Niệm nhắn: “Tống Khinh, ăn cắp tình yêu của người khác, giờ là lúc trả lại rồi đấy.”

Tôi trả lời: “Đừng vội đắc ý. Tôi là vợ anh ta, được nhà họ Chu công nhận. Chừng nào chúng tôi chưa ly hôn, cô mãi mãi chỉ là kẻ thứ ba giấu mặt.”

Gửi tin nhắn xong, tôi biết Thời Niệm sẽ tức điên lên. Cô ta từ nhỏ đã kiêu ngạo, làm sao chịu được ấm ức như vậy.

Nói tôi ăn cắp tình yêu của Thời Niệm, cũng không hẳn đúng. Năm mười sáu tuổi gặp Chu Cảnh Đường, tôi đã nghĩ bằng mọi cách phải hái được đóa hoa trên mây này, trồng vào khu vườn của riêng mình.

Mười hai năm ngắm hoa nở, cũng đủ rồi.

Còn tiếp

36 lai Ổ gửi ling nha mấy chế ơi

5470

24/04/2026

[HOÀN] Ngày tuyển tú năm ấy, ta không cẩn thận làm bẩn vũ y của Thục phi.

Nàng ta dáng vẻ yếu ớt đáng thương, "Bệ hạ, người không được gặp nàng, cũng không được nạp nàng."

Thiên hạ đều biết, nàng dung mạo rất giống người trong lòng mà hoàng đế tìm mãi không thấy.

Chỉ cần nàng rơi lệ, lòng hắn liền mềm xuống.

Bùi Lâm bật cười.

"Vậy trẫm ban nàng cho người khác vậy."

Hôm sau, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta trở thành Túc Vương phi.

Làm chính thê so với làm thiếp vẫn tốt hơn.

Ta rất hài lòng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, trong yến tiệc trong cung, khi ta cùng Túc vương tạ ân.

Đế vương lại hiếm hoi thất thần.

01

Trước khi rời cung, Thái hậu đặc biệt triệu kiến ta một lần.

Ta là cháu gái của bà, là quý nữ của Sở thị, nửa tháng trước, bà từng hứa cho ta vị trí Quý phi.

Bà nhìn ta, khẽ thở dài:

"Thân thể ngươi vốn yếu nhược, ở Biện Châu dưỡng bệnh tại Dược Vương cốc suốt mười ba năm, phụ mẫu ngươi cảm thấy thiệt thòi cho ngươi, mới cầu ai gia vì ngươi mưu cầu tiền đồ này, khi ấy hoàng đế cũng đã gật đầu, chỉ là…"

Chỉ là hiện tại, Bùi Lâm vì Thục phi, cố chấp muốn đưa ta xuất cung.

Ta quỳ trong điện, nghe vậy không khỏi hỏi một câu.

"Vị Thục phi kia, lại được sủng ái đến vậy sao?"

Thái hậu trầm mặc một lúc.

Cuối cùng chỉ nói.

"Hoàng đế sủng ái nàng, coi nàng như thê t.ử."

Ở những gia đình quan lại bình thường, nam nhân còn có thông phòng thiếp thất, vậy mà trong chốn thâm cung này, mỹ nhân tuyệt sắc vây quanh, hắn lại chỉ coi Thục phi như chính thất.

Ta nghĩ ngợi một hồi.

"Bệ hạ có phải từng nói, để ta chọn một vị trong các vương gia làm phu quân phải không?"

Thái hậu gật đầu: "Tĩnh vương từng gặp ngươi, lại tài hoa hơn người, dung mạo đoan chính, sau khi nghe việc này còn đặc biệt vào cung một chuyến, nói rằng đối với ngươi tình thâm ý trọng, ý ngươi thế nào?"

Sự tình đã đến mức này, ta đã không còn đường từ chối.

Ta đang định tạ ân.

Ngoài điện lại bỗng vang lên một giọng nói dịu dàng dễ nghe.

"Chuyện nhân duyên cũng phải xem duyên phận. Bổn cung đã sai người làm một ống thẻ, chi bằng Sở cô nương lắc thử, trúng ai thì gả cho người đó?"

Người đến chính là Thục phi, Tô Cẩm Nguyệt.

Nàng khoác hoa phục, từ trên cao nhìn xuống ta, khẽ cười.

"Đây cũng là ý của bệ hạ."

Lời nàng vừa dứt, Thái hậu khẽ chau mày, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì thêm.

Dù sao bà cũng không phải mẫu thân ruột của hoàng đế.

Ta đành nhận lấy ống thẻ.

Sau đó khẽ lắc một cái.

Thẻ tre rơi xuống đất, Tô Cẩm Nguyệt cúi người nhặt lên, nhìn thấy cái tên phía trên, trước là kinh ngạc, sau lại nhìn ta một cái đầy ẩn ý, rồi nói: "Là Túc vương."

Lời này vừa thốt ra, ngay cả Thái hậu cũng ngẩng đầu nhìn sang, "Trường Phong?"

Ta từ nhỏ lớn lên ở Biện Châu, chưa từng nghe nhiều về những người này, cũng không hiểu vì sao khi nhắc đến Túc vương, phản ứng của bọn họ lại như vậy, nhưng dù thế nào, hôn sự của ta cũng cứ thế mà định xuống.

02

Rời khỏi Từ Ninh cung.

Ta thở phào một hơi.

Thực ra không vào cung cũng rất tốt, bộ vũ y kia vốn dĩ không phải do ta làm bẩn, nhưng Tô Cẩm Nguyệt đang được thánh sủng, dĩ nhiên nàng ta nói gì thì là nấy, ta trăm miệng cũng không thể biện bạch.

Nếu sau này đều là như vậy, chẳng phải ta sẽ phải chịu ấm ức cả đời sao?

Gió xuân lướt qua hàng liễu, đình đài mái ngói trùng điệp.

Ta men theo cung đạo đi ra ngoài, đi được nửa đường, lại thấy phía xa có ngự liễn đang tiến đến.

Bước chân ta khựng lại, né sang một bên, khom người hành lễ.

Ta cúi đầu, không nhìn thấy dung mạo người kia.

Nhưng ta nghe được giọng nói của hắn, lạnh như ngọc vỡ.

"Ngươi chính là Sở tam nương?"

Thấy vậy, thái giám bên cạnh hắn khẽ nhắc: "Sở cô nương, còn không mau ngẩng đầu đáp lời."

Khi nhập cung ta từng gặp vị Lý công công này hai lần, còn vì muốn ăn uống tốt hơn mà đưa cho ông ta mấy thỏi vàng, coi như có chút giao tình. Ông làm vậy, cũng là sợ ta không hiểu lễ số, va chạm với Bùi Lâm.

Nghe vậy, ta đang định ngẩng đầu.

Bùi Lâm lại nói: "Không cần."

Lúc này ta mới nhớ ra, hắn đã từng đáp ứng Tô Cẩm Nguyệt, sẽ không gặp ta.

Ta nói: "Vâng."

Đúng lúc có cơn gió nhẹ thổi qua, hắn nói: "Nghe nói ngươi từ Biện Châu tới, trẫm muốn hỏi ngươi về một người."

Ta sững lại.

Ta còn tưởng, lần đầu hắn nói chuyện với ta, hoặc là sẽ vì Thục phi của hắn mà bênh vực, hỏi tội ta, hoặc là dặn ta an tâm chờ xuất giá, sau này làm tốt Túc vương phi.

Nhưng thế nào cũng không ngờ tới.

Hắn hỏi, lại là một vấn đề như vậy.

Ta đang định mở miệng, lại có một giọng nói vang lên.

"Bệ hạ, người là đến tìm thần thiếp sao?"

"Người rõ ràng đã hứa rồi, sẽ không gặp nàng ta!"

Bùi Lâm khẽ cười, dường như có chút bất đắc dĩ, "Trẫm chỉ là hỏi nàng ấy một câu."

"Thần thiếp mặc kệ, người phải phạt nàng ta."

"Phạt thế nào?"

Vạt váy của Tô Cẩm Nguyệt dừng lại trước mặt ta.

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

Ngay sau đó, ta nghe nàng ta nói: "Vậy để nàng ta quỳ ở đây một canh giờ đi."

Bốn phía lặng im trong chốc lát, qua một hồi lâu, đế vương mới lên tiếng.

"Theo ý nàng."

03

Khi ta trở về, suýt nữa không đứng vững nổi.

Mẫu thân nhìn vết bầm trên đầu gối ta, tức giận đến mức làm rơi chén trà, vô ý nói hớ.

"Vốn nghĩ ngươi và Thục phi có vài phần giống nhau ở thần thái, có lẽ cũng giống người trong lòng của bệ hạ, nào ngờ, bệ hạ lại không để mắt tới ngươi."

"Xem ra ngươi không giống người kia bằng Thục phi."

Nhưng bọn họ không biết, ngày tuyển tú, Bùi Lâm căn bản còn chưa kịp gặp ta, đã bị Tô Cẩm Nguyệt khóc lóc kể lể, nói ta làm bẩn vũ y của nàng.

"Ý người là gì? Người kia là ai."

"Là một cô nương mà bệ hạ năm xưa từng gặp ở Biện Châu. Nếu nàng còn ở đây, e rằng ngôi vị hoàng hậu cũng dễ như trở bàn tay… chỉ tiếc, bệ hạ sợ có người gây bất lợi với cô nương đó, nên chưa từng cho người khác xem chân dung."

Ta cười lạnh, "Đây mới là nguyên do các người nhất định phải đưa ta vào cung, phải không?"

Mười ba năm ở Dược Vương cốc, bọn họ chưa từng hỏi han.

Ta đã nói rồi, sao lại đột nhiên muốn đón ta trở về.

Ta dần trở nên xa cách với phụ mẫu.

Không bao lâu, ta gả vào Túc vương phủ.

Đêm tân hôn, đế vương đích thân đến.

Ta đội khăn hỷ, tay bị một nam nhân khác nắm trong lòng bàn tay.

Hắn tặc lưỡi một tiếng, "Hoàng huynh sao lại đến đây?"

Bùi Lâm bước tới, vỗ vai hắn.

"Ngươi và trẫm cùng một mẹ sinh ra, ngươi thành thân, trẫm đương nhiên phải đến."

"Huynh cũng biết mà, ta không muốn cưới vợ, nếu huynh thật lòng thương người đệ đệ này, thì đem tân nương này dẫn đi đi."

Lúc này ta mới hiểu, hôm đó Tô Cẩm Nguyệt và Thái hậu vì sao lại có phản ứng như vậy.

Phu quân của ta.

Hóa ra là một kẻ ăn chơi vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì.

Bùi Lâm khẽ thở dài.

"Nói linh tinh gì vậy, nữ t.ử Sở thị vốn nổi danh dung mạo xinh đẹp, gả cho ngươi là quá đủ."

Bùi Trường Phong không tin, ngay trước mặt hắn liền muốn vén khăn voan của ta.

Giọng hắn lơ đãng.

"Đẹp hay xấu, nhìn một cái chẳng phải sẽ biết sao?"

Trong hỷ đường lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên.

"Vương gia, ngài hà tất phải như vậy? Cẩn thận tân nương đêm nay không cho ngài lên giường."

"Sở thị nổi danh nhiều mỹ nhân, ngài cứ yên tâm đi, sẽ không thiệt đâu, quay đầu nhớ dẫn tẩu tẩu cùng đến tìm ta uống rượu nhé."

Ngay cả Bùi Lâm cũng đưa tay ngăn Bùi Trường Phong lại.

"Làm càn!"

Trong ánh nhìn nơi khóe mắt, cổ tay Bùi Lâm trầm ổn hữu lực, trái lại Bùi Trường Phong dường như chẳng có bao nhiêu sức, vừa bị giữ lại liền kêu đau.

"Được được được, không nhìn nữa."

Vào phòng tân hôn, xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Bùi Trường Phong vén khăn voan, nhìn ta một cái.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hắn hơi sững lại, một lúc lâu sau, mới có chút không tự nhiên mà mở miệng.

"Nàng hại ta t.h.ả.m rồi."

"Nàng có biết, tối qua vì nàng, Tĩnh vương huynh còn đặc biệt đến tìm ta đ.á.n.h một trận không?"

04

Trong điện, ánh nến khẽ lay động, vốn dĩ ta có chút căng thẳng, nghe câu này xong, lại không hiểu sao thả lỏng xuống.

Ta mím môi, rất nghiêm túc quan sát vị phu quân mới cưới của mình.

Hắn mặc hỷ phục màu đỏ thẫm, mày mắt phong lưu, môi mỏng mang ý cười.

Thân hình hắn cao lớn, nhưng tư thế đứng lại không đoan chính, lời nói ra cũng khiến người ta khó mà lường trước.

Nhưng ta nhìn tới nhìn lui, cũng không thấy trên người hắn có vết thương nào.

Có lẽ nhận ra suy nghĩ của ta, ánh mắt Bùi Trường Phong khẽ d.a.o động trong chốc lát, rồi hắng giọng, đi đến bên bàn, vắt chân ngồi xuống, "Được rồi, không đùa với nàng nữa."

"Nhưng vận khí của nàng thật kém, Tĩnh vương huynh là người tốt như vậy, lại đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, sao lại gả cho ta chứ? Hoàng huynh cũng thật là, lại vì một nữ nhân mà hồ đồ."

Hắn hẳn là rất giỏi ăn nói.

Ta còn chưa kịp mở miệng, hắn đã nói hết câu này đến câu khác.

Vì thế ta mới biết, ban đầu hắn không muốn cưới ta, nhưng Bùi Lâm khăng khăng một mực ép buộc, thậm chí còn đem con tuấn mã lông đỏ mà mình yêu quý nhất ban cho hắn. Bùi Trường Phong thèm muốn con ngựa ấy đã lâu, cuối cùng nửa miễn cưỡng nửa thuận theo mà đồng ý.

Còn tiếp

33 lai Công Túa gửi ling nha mấy chế ơi

34703

Address

60/6 Phan Chu Trinh, P24, Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
8408

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Detox Gấu's House posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share