Detox Gấu's House

Detox Gấu's House Chuyên các loại Detox hoa quả sấy khô, thực phẩm chức năng xách tay

Nhận đăt các loại bánh cake rau câu sinh nhật chocolate...Những món quà tặng homemade đầy ý nghĩa và chất luợng cho những ngừoi mà bạn quan tâm

12/07/2026

[HOÀN] Tôi đã làm đuôi theo Chu Nghiên Bạch suốt mười tám năm.

Chúng tôi cũng đã yêu nhau bí mật được bốn năm.

Tôi từng nghĩ giữa hai chúng tôi chỉ còn thiếu một buổi cầu hôn nữa là vẹn tròn.

Cho đến đúng ngày sinh nhật của anh ta, khi tôi đang bưng chiếc bánh kem tự tay chuẩn bị đến thì lại tình cờ nghe chính miệng anh ta trả lời đám bạn đang hùa vào trêu chọc:

"Ôn Vãn á? Thân nhau quá rồi, chẳng khác nào tay trái chạm tay phải, kết hôn cái gì mà kết hôn. Trong lòng tôi lúc nào chẳng có Tô Thanh Âm, các cậu còn lạ gì nữa."

Có người hỏi: "Thế cậu coi cô ấy là gì?"

Anh ta im lặng một lát, rồi chậc lưỡi một tiếng đầy vẻ bất cần:

"Chắc là một thói quen. Dù sao... cô ấy chăm sóc tôi cũng tốt."

Khoảnh khắc đó, cả thế giới như lặng ngắt như tờ.

Hóa ra, mười tám năm tình sâu nghĩa nặng của tôi.

Đối với anh ta, cũng chỉ là một thói quen không hơn không kém.

1

Tôi gửi tin nhắn WeChat cho Chu Nghiên Bạch: "Tối nay hẹn chỗ cũ nhé, có bất ngờ cho anh đấy", rồi kiểm tra lại chiếc nơ trên hộp bánh kem một lần cuối.

Tôi đã chọn dải ruy băng màu xanh nhung mà anh ta thích nhất.

Bánh kem cũng là vị chocolate rượu rum mà anh ta mê mẩn, bên trên dùng kem tươi vẽ nguệch ngoạc hình hai người nhỏ xíu.

Là tôi và anh ta.

Cô nhân viên cửa hàng mỉm cười khen tôi chu đáo: "Bạn trai chị hạnh phúc thật đấy."

Tôi khẽ cong môi, trong lòng ngọt ngào như vừa ngậm một viên kẹo.

Tất cả mọi người đều nghĩ chuyện chúng tôi ở bên nhau là điều hiển nhiên, và ngay cả chính tôi cũng nghĩ như vậy.

Đối với tôi và Chu Nghiên Bạch, chỉ riêng bốn chữ "thanh mai trúc mã" đã đủ để viết kín cả một cuốn lưu bút thanh xuân.

Từ lúc mặc quần thủng đáy cùng nhau nghịch đất, đến năm cấp ba anh ta giúp tôi đ.á.n.h đuổi đám lưu manh quấy rối.

Rồi đến thời đại học, anh ta lặn lội nửa thành phố chỉ để mua cho tôi bát cháo đường khi tôi bị ốm và lên cơn thèm ăn.

Quỹ đạo cuộc đời của chúng tôi gắn kết chặt chẽ với nhau, giống như hai cái cây lớn lên bên cạnh nhau, rễ cây đã quấn chặt lấy nhau từ lúc nào.

Vào ngày Lễ Tình Nhân năm tư đại học, anh ta uống say, dồn tôi vào góc tường, đôi mắt sáng lên một cách kinh người.

Anh ta nói: "Ôn Vãn, chúng mình yêu nhau đi. Anh không thể tưởng tượng nổi tương lai của anh mà lại thiếu em."

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình như có được cả thế giới.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi dọn về sống chung một nhà như một lẽ tự nhiên.

Ngôi nhà là do anh ta mua. Nhưng từng chiếc bàn chiếc ghế bên trong, màu sắc của rèm cửa, cây xanh ngoài ban công, đều do một tay tôi tỉ mẩn bày biện, chăm chút.

Chúng tôi cũng đi siêu thị mua sắm như những cặp vợ chồng bình thường, đi dạo sau bữa tối, và trao nhau nụ hôn vào mỗi buổi sáng thức dậy.

Tôi cứ ngỡ, đó chính là tình yêu.

Chắc tại tính anh ta trầm lặng, không giỏi bày tỏ, nên trước giờ chưa từng nói lời yêu.

Tôi cũng hiểu chuyện mà không gặng hỏi, vì sợ tạo áp lực cho anh ta.

Dù sao năm tháng còn dài, chúng tôi có rất nhiều thời gian.

Tôi xách hộp bánh kem đi đến trước cửa phòng karaoke mà cả nhóm bạn thường tụ tập, tiếng nhạc bên trong dội ra chói tai.

Tôi hít một hơi thật sâu, định đẩy cửa bước vào để tạo bất ngờ cho anh ta.

Tay vừa đặt lên tay nắm cửa, bên trong chợt rộ lên một trận náo nhiệt, một giọng nam cao vút át cả tiếng nhạc:

"Nghiên Bạch! Khai mau! Bao giờ thì định rước em Ôn Vãn nhà mình về dinh đây? Bao nhiêu năm rồi, anh em đợi uống rượu mừng mà héo hắt hết cả người rồi này!"

Tim tôi đập thình thịch, hai má nóng bừng, theo bản năng dừng bước.

Tôi nín thở, muốn nghe xem anh ta sẽ trả lời thế nào.

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, giọng nói có phần lười nhác và bất cần của Chu Nghiên Bạch vang lên.

"Kết hôn? Với Ôn Vãn á?"

Anh ta như vừa nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm, khẽ bật cười một tiếng đầy chế giễu.

"Thân quá rồi, không ra tay nổi. Tôi với cô ấy thì cưới xin cái nỗi gì?"

Phòng karaoke bỗng chốc im ắng hẳn đi, ngay cả tiếng nhạc nền cũng dường như bị ai đó vặn nhỏ lại.

Lòng tôi cũng theo đó mà chùng xuống.

Một giọng nói khác ngập ngừng vang lên: "Không đúng chứ, hai người chẳng phải rất tốt sao? Đều đã sống chung một nhà rồi mà..."

"Sống chung thì phải kết hôn chắc?" Chu Nghiên Bạch ngắt lời, giọng điệu mang theo sự xa cách và giễu cợt đầy xa lạ đối với tôi.

"Cô ấy giống như một sự tồn tại mang tính thói quen rồi. Như một bộ quần áo cũ tôi mặc quen thôi, thoải mái thì có thoải mái, nhưng bảo là rung động thì không."

Quần áo cũ... Tôi cúi đầu nhìn chiếc váy mới mình cố tình thay để đi gặp anh ta, đầu ngón tay lạnh ngắt.

"Thế rốt cuộc trong lòng ông nghĩ thế nào? Định cứ dây dưa thế này mãi à?" Có người gặng hỏi.

Chu Nghiên Bạch im lặng một lát.

Khi anh ta cất tiếng lại, giọng trầm xuống vài phần.

Nhưng nó lại giống như một con d.a.o găm tẩm đá lạnh, đ.â.m chuẩn xác vào tim tôi.

"Trong lòng tôi sớm đã có người khác rồi, các ông còn lạ gì nữa. Dù sao... cũng không phải cô ấy."

"Là... Tô Thanh Âm à?" Có người cẩn thận nhắc đến cái tên đó.

Anh ta không phủ nhận.

Thế giới vào khoảnh khắc ấy bỗng lặng ngắt như tờ.

Mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn câu nói "Dù sao cũng không phải cô ấy" của anh ta cứ điên cuồng dội lại trong tâm trí tôi.

Hóa ra là như vậy.

Hóa ra bạch nguyệt quang trong lòng anh ta, từ trước đến nay luôn là người chị khóa trên Tô Thanh Âm, người mà anh ta chỉ thoáng nhìn thấy một lần năm cấp ba đã tương tư suốt bao nhiêu năm qua.

Vậy còn tôi?

Bốn năm qua của tôi tính là gì đây?

Một sự tồn tại mang tính thói quen để anh ta giải quyết nhu cầu sinh lý, chăm sóc sinh hoạt hằng ngày khi bạch nguyệt quang của anh ta vắng mặt sao?

Một trò hề tự đa tình, tự cho là mình đang vun đắp tương lai à?

Hộp bánh kem trong tay bị tôi vô thức siết chặt đến biến dạng, chiếc nơ xinh xắn vẹo sang một bên.

Tôi nhìn tấm biển kim loại lạnh ngắt trên cánh cửa, không còn chút dũng khí nào để đẩy nó ra nữa.

Tôi chậm rãi đặt hộp bánh kem lên trên tủ cứu hỏa ở cạnh cửa, giống như đặt xuống toàn bộ sự luyến lưu và đức tin suốt mười tám năm qua của mình.

Sau đó, tôi quay người, từng bước từng bước rời khỏi nơi đã đập nát hoàn toàn thế giới của tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, xóa đi dòng tin nhắn đã soạn sẵn nhưng sẽ không bao giờ gửi đi nữa: "Sinh nhật vui vẻ, thanh mai trúc mã của em".

Nước mắt rốt cuộc cũng trào ra như lũ dòng.

Chu Nghiên Bạch, hóa ra cái gọi là thanh mai trúc mã của chúng ta, từ đầu đến cuối đều chỉ là sự hoang tưởng của một mình tôi.

7774

12/07/2026

[HOÀN] Bảy ngày dài đằng đẵng trôi qua trong từ đường âm lạnh, cuối cùng Bùi Trạch cũng sai người mở cửa, cho ta bước ra khỏi nơi ấy.

Danh phận của ta trong An Viễn Hầu phủ vẫn không đổi, ta vẫn là chính thê, vẫn là người nắm quyền chủ mẫu trong nội viện.

Chỉ là trái tim từng vì Bùi Trạch mà nóng lạnh thất thường nay đã lặng xuống, tựa mặt hồ sau cơn gió lớn, không còn muốn dậy sóng nữa.

Ta cũng chẳng còn hứng thú để so đo, ghen ghét hay làm khó vị thanh mai mà hắn luôn đặt nơi đầu quả tim.

Thậm chí khi nghe tin nàng ta có thai, niềm vui trong lòng ta gần như hiện rõ trên mặt.

Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Trạch đang ôm lấy mình, dịu giọng nói:

“Lâm muội muội đã có t.h.a.i rồi, phu quân nên mau ch.óng qua thăm nàng ấy.”

“Thiếp đã căn dặn người dưới chăm sóc chu toàn, đứa trẻ này của nàng ấy nhất định sẽ được bình an.”

Ta mỉm cười, khóe mắt cong lên, từng lời đều phát ra từ sự nhẹ nhõm thật lòng.

Nhưng ánh mắt Tiêu Trạch trong thoáng chốc lại tối sầm xuống.

Hắn đưa tay giữ lấy cằm ta, đôi mắt đỏ au, buộc ta phải đối diện với hắn.

“Thẩm Minh Đường, vì sao nàng lại bình thản như vậy?”

Lúc Bùi Trạch mở cửa bước vào, ta đang ngả người trên giường mềm để nghỉ.

Vân Yên đứng bên cạnh, cẩn thận cầm khăn chườm lên hai đầu gối sưng đau của ta.

Bùi Trạch dừng lại cách giường vài bước, im lặng nhìn ta một lúc lâu rồi mới chậm rãi tiến đến.

“Đưa cho ta.”

Hắn nói xong liền bước tới, trên vạt áo còn vương một mùi hương son phấn mỏng nhẹ nhưng dai dẳng.

Bùi Trạch ngồi xuống mép giường, nhận lấy khăn từ tay Vân Yên, cúi mắt nhìn vết thương trên đầu gối ta.

Gạch đá trong từ đường lạnh thấu xương, lại cứng đến mức như muốn mài nát da thịt, ta quỳ suốt mấy ngày, hai đầu gối đã sưng đỏ đến bóng lên.

Hắn không nói gì thêm, chỉ cúi đầu thay ta chườm khăn.

Khăn vừa chạm xuống, cơn đau âm ỉ lập tức truyền lên, khiến ta không kìm được mà rụt chân về.

Động tác của hắn khựng lại ngay tức khắc, đôi mắt ngước lên nhìn ta.

“Đau lắm sao?”

Giọng hắn mềm xuống, dịu dàng đến mức tựa như không phải người thường ngày ta vẫn biết.

Ta nghe mà trong lòng chỉ thấy xa lạ.

“Không có gì đáng ngại.”

Hắn không tiếp tục hỏi, chỉ lặng lẽ thả nhẹ tay hơn.

Ta nhìn dáng vẻ cẩn thận của hắn, bỗng cảm thấy người trước mắt vừa quen vừa lạ.

Lại cũng có phần nực cười.

Mũi d.a.o là hắn đưa ra, vết thương là hắn để lại, bây giờ hắn lại làm như mình mới là người đau lòng nhất.

Sau khi chườm xong, hắn lấy từ tay áo ra một bình t.h.u.ố.c nhỏ màu xanh biếc, rồi cúi đầu bôi t.h.u.ố.c lên đầu gối cho ta.

“Đây là Ngọc Cơ Cao. Ta đã đặc biệt đến Thái y viện xin về. Thuốc này trị sưng rất hiệu nghiệm, sau khi lành cũng không để lại dấu vết.”

Ta tựa lưng vào gối, lặng lẽ nhìn hắn dùng đầu ngón tay thoa t.h.u.ố.c từng chút một.

Từ đầu đến cuối, ta vẫn không nói thêm lời nào.

“Thái y dặn rằng t.h.u.ố.c này mỗi ngày phải bôi ba lần, như vậy mới mau tiêu sưng.”

Giọng hắn thấp hơn trước, như thể sợ làm ta kinh động.

“Đừng vì thấy phiền mà bỏ qua.”

“Ừm.”

“Hai ngày tới nàng đừng đi lại nhiều. Trong viện có việc gì, cứ để nha hoàn làm.”

“Ừm.”

Bàn tay đang bôi t.h.u.ố.c của Bùi Trạch chậm dần, hắn ngước mắt nhìn ta.

Ta cụp mắt xuống, tránh khỏi ánh mắt ấy.

Hắn nhìn ta thêm một lát, rồi lại cúi đầu tiếp tục xoa t.h.u.ố.c.

“Về sau đừng cứng đầu như vậy nữa. Ở nơi như từ đường, chỉ cần nàng chịu nhận sai, ta tự nhiên sẽ cho người thả nàng ra.”

“Vậy mà nàng lại cố chấp chống đỡ suốt bảy ngày.”

Ta vẫn không đáp.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh nến trên bàn khẽ rung, soi bóng người chập chờn lên màn trướng.

Bôi t.h.u.ố.c xong, hắn không đứng dậy ngay.

“A Đường.”

Bùi Trạch đưa tay nắm lấy tay ta.

Lòng bàn tay hắn vẫn ấm như thuở trước.

Ngày xưa, ta thích nhất là được hắn nắm tay như vậy, thích cảm giác mười ngón tay lặng lẽ l.ồ.ng vào nhau, rồi hai người nhìn nhau mỉm cười như thể cả đời này sẽ mãi bình yên.

Nhưng giờ đây, ta chỉ cúi đầu nhìn bàn tay hắn đang phủ lên tay mình.

Sau một thoáng, ta rút tay ra không chút lưu luyến.

Tay Bùi Trạch dừng giữa không trung, ánh mắt hắn ngẩn ra, nỗi kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt.

Ta vốn tưởng hắn sẽ tức giận, rồi lại trách ta vô lễ, trách ta không biết giữ bổn phận.

Nhưng cuối cùng hắn chỉ chậm rãi thu tay về.

“A Đường, quyền quản lý Hầu phủ vẫn là của nàng.”

“Trong phủ này, không ai có tư cách xem nhẹ nàng.”

Hắn nhìn ta rất nghiêm túc, tựa như đang muốn dùng câu nói ấy để trấn an ta.

Ta nghiêng mặt, đối diện với ánh mắt hắn.

Hắn cứ nhìn mãi, dường như vẫn đợi ta tỏ ra vui mừng, hoặc chí ít cũng nói điều gì đó.

Ta mệt đến mức mí mắt nặng trĩu, chỉ muốn được nằm xuống yên tĩnh một lát.

Nhưng thấy hắn vẫn nhất quyết chờ, ta đành nhàn nhạt đáp:

“Thiếp hiểu rồi.”

Giữa hàng mày hắn thoáng hiện vẻ bất an.

Người ngồi trên giường lúc này sắc mặt nhợt nhạt, thần thái mệt mỏi, dường như chút sức lực cuối cùng cũng đã cạn.

“Vậy nàng nghỉ ngơi đi.”

Mành được buông xuống sau lưng hắn, tiếng bước chân cũng dần xa khỏi cửa viện.

Vân Yên bưng chén t.h.u.ố.c bước vào, nhìn ta bằng ánh mắt lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn lặng lẽ đứng sang một bên.

Ta dựa người vào gối, nhớ lại lời Bùi Trạch vừa nói về quyền quản gia.

Ta nhắm mắt, khóe môi thoáng cong lên thành một nụ cười nhạt.

Quyền ấy, danh ấy.

Bây giờ còn có ý nghĩa gì nữa.

Bùi Trạch vừa rời khỏi viện, gió đêm đã thổi ập vào người.

Hắn bỗng dừng bước.

Hương phấn son còn vương trên y phục bị gió đưa lên, rõ ràng đến mức chính hắn cũng không thể bỏ qua.

Hắn cúi đầu nhìn cổ áo, mày nhíu lại.

42367

11/07/2026

[HOÀN] Bên cạnh Lục Cảnh Diễm lúc nào cũng có cô thanh mai trúc mã tên Ôn Nhược Khê.

Mỗi lần đi làm nhiệm vụ về, anh ta đều mang cho tôi một tuýp kem dưỡng tay bình thường.

Rồi đến đêm khuya, anh ta lại lặng lẽ mang cả bộ nước hoa nhập khẩu còn nguyên hộp đến nhà họ Ôn.

Mỗi dịp lễ Tết, anh ta chuẩn bị cho Ôn Nhược Khê những viên kẹo sữa tinh xảo, còn tôi thì chỉ được anh ta tiện tay nhét vào lòng bàn tay hai ba viên lẻ. Quay đầu lại, anh ta liền đem cả hộp kẹo sữa bằng thiếc sang nhà họ Ôn.

Sau này, khi ngày cưới của tôi và anh ta đã cận kề, anh ta gom góp mấy tháng phụ cấp, nhờ người mua về loại gấm Vân Cẩm đắt tiền mà tôi thích từ lâu, định may váy cưới cho tôi.

Tấm vải ấy có chất lượng cực tốt, Ôn Nhược Khê nhìn thấy cũng thích mê.

Lục Cảnh Diễm lập tức đem nguyên cuộn vải lành lặn tặng cho cô ta. Đến khi anh ta lại tiếp tục gom tiền muốn mua lại cho tôi, loại gấm Vân Cẩm ấy đã hoàn toàn hết hàng, không còn tìm đâu ra nữa.

Cha mẹ tôi nhiều lần thúc giục chốt chuyện váy cưới và lễ phục. Lần đầu tiên Lục Cảnh Diễm hoảng hốt, lén tìm tôi, muốn hoãn ngày cưới.

Tôi không đành lòng nhìn anh ta khó xử, nên tối hôm ấy, trong bữa cơm gia đình, tôi bình tĩnh nói:

“Ba, mẹ, chuyện hôn sự giữa con và thiếu tướng Lục, tạm thời hủy đi ạ.”

1

Tôi vừa qua sinh nhật mười tám tuổi, cha tôi — tư lệnh quân khu — đã thay tôi quyết định hôn ước với một vị thiếu tướng trong quân khu.

Anh ta luôn kính trọng cha mẹ tôi, đối xử với tôi cũng xem như dịu dàng, lễ phép.

Nhưng bên cạnh anh ta lúc nào cũng có cô thanh mai trúc mã tên Ôn Nhược Khê.

Mỗi lần đi làm nhiệm vụ về, anh ta đều mang cho tôi một tuýp kem dưỡng tay bình thường.

Rồi đến đêm khuya, anh ta lại lặng lẽ mang cả bộ nước hoa nhập khẩu còn nguyên hộp đến nhà họ Ôn.

Mỗi dịp lễ Tết, anh ta chuẩn bị cho Ôn Nhược Khê những viên kẹo sữa tinh xảo, còn tôi thì chỉ được anh ta tiện tay nhét vào lòng bàn tay hai ba viên lẻ. Quay đầu lại, anh ta liền đem cả hộp kẹo sữa bằng thiếc sang nhà họ Ôn.

Sau này, khi ngày cưới của tôi và anh ta đã cận kề, anh ta gom góp mấy tháng phụ cấp, nhờ người mua về loại gấm Vân Cẩm đắt tiền mà tôi thích từ lâu, định may váy cưới cho tôi.

Tấm vải ấy có chất lượng cực tốt, Ôn Nhược Khê nhìn thấy cũng thích mê.

Lục Cảnh Diễm lập tức đem nguyên cuộn vải lành lặn tặng cho cô ta. Đến khi anh ta lại tiếp tục gom tiền muốn mua lại cho tôi, loại gấm Vân Cẩm ấy đã hoàn toàn hết hàng, không còn tìm đâu ra nữa.

Cha mẹ tôi nhiều lần thúc giục chốt chuyện váy cưới và lễ phục. Lần đầu tiên Lục Cảnh Diễm hoảng hốt, lén tìm tôi, muốn hoãn ngày cưới.

Tôi không đành lòng nhìn anh ta khó xử, nên tối hôm ấy, trong bữa cơm gia đình, tôi bình tĩnh nói:

“Ba, mẹ, chuyện hôn sự giữa con và thiếu tướng Lục, tạm thời hủy đi ạ.”

7783

10/07/2026

[HOÀN] Vào đúng ngày sinh nhật, Chu Tân An đã hẹn tôi xuống dưới từ rất sớm.

Vừa gặp mặt, anh đã nhét ngay vào lòng tôi một bó hoa thật lớn.

Tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng, còn tưởng rằng mối mập mờ ẩm ướt kéo dài bao năm cuối cùng cũng đợi được ngày trời quang.

Thế nhưng lại nghe anh nói:

“Hôm nay là ngày đầu tiên Hạ Đường ngừng t.h.u.ố.c đúng không? Anh không vào được khu ký túc xá nữ, bảo cô ấy từ tầng chín xuống thì mệt quá. Em giúp anh mang lên cho cô ấy nhé.”

Tôi ngẩn người mất một lúc, rồi mới hiểu ra.

Hóa ra đây chính là cảm giác thanh mai không thắng nổi người từ trên trời rơi xuống.

Là tôi quá tự cho mình là đúng.

Quên mất rằng tháng Bảy ở phương Nam là mùa mưa, hiếm khi có ngày nắng.

1

Tôi giữ c.h.ặ.t bó hoa suýt nữa tuột khỏi tay, khẽ đáp: “Ừ, để em mang lên.”

Chu Tân An vẫn như mọi khi, xoa nhẹ tóc tôi rồi móc túi trà sữa lên cổ tay tôi: “Vất vả cho em rồi, anh mời em trà sữa.”

Tôi gật đầu, thử dò hỏi: “Hôm nay anh có kế hoạch gì không?”

Anh cười: “Đang định nói với em đây. Anh thấy trên app có một quán buffet mới mở trông khá ổn, tối nay mình đi ăn nhé.”

May mà anh không nói sẽ gọi cả Hạ Đường đi cùng. Vậy chắc bữa tối này là để đón sinh nhật với tôi.

Chút mong đợi trong lòng cuối cùng cũng được xoa dịu, tôi tạm gác lại cảm giác hụt hẫng ban nãy.

Tạm biệt Chu Tân An, hẹn tối gặp lại, tôi ôm bó hoa lớn leo một mạch lên tầng chín.

Ký túc xá ở khu cũ không có thang máy. Dù từ nhỏ tôi vốn khỏe và vận động giỏi, leo liền chín tầng vẫn khiến tôi thở dốc.

Về đến phòng, Hạ Đường đang ngồi trước bàn livestream.

Sức khỏe cô ấy không tốt. Để kiếm tiền t.h.u.ố.c men, cô làm phát thanh viên trên mạng, mỗi ngày phát sóng ba tiếng, trò chuyện và hát vài bài.

Tôi không làm phiền, chỉ lặng lẽ đặt bó hoa lên bàn bên cạnh cô ấy.

Vừa rút khăn giấy lau mồ hôi, tôi vừa mở túi trà sữa. Bên trong có hai cốc: một cốc đá lạnh, một cốc để nhiệt độ thường.

Tôi tiện tay cầm cốc thường lên, vừa cắm ống hút thì điện thoại rung hai cái.

Là tin nhắn của Chu Tân An: “Anh quên nói, cốc nhiệt độ thường là cho Hạ Đường, em đừng uống nhầm nhé.”

Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình.

Hôm qua lúc đau bụng kinh, tôi còn than với anh. Vậy mà hôm nay anh đã quên sạch rồi.

Tôi trả lời một chữ “Ừ”, đặt nguyên cốc trà sữa chưa uống xuống cạnh tay Hạ Đường.

Cốc đá lạnh của mình, tôi cũng không động tới, chỉ đẩy vào góc bàn.

Đúng lúc ấy Hạ Đường vừa kết thúc livestream, ho khẽ hai tiếng rồi cười hỏi: “Sao thế? Tự nhiên lại tặng hoa rồi còn tặng cả trà sữa cho mình nữa.”

Tôi ngồi xuống trước gương, chậm rãi tẩy lớp trang điểm giả mặt mộc mà sáng nay đã mất rất lâu mới vẽ xong.

Kỳ kinh khiến nội tiết rối loạn, trên má lại nổi thêm một nốt mụn.

Qua gương, tôi thoáng nhìn thấy Hạ Đường phía sau. Cô ấy lúc nào cũng có một gương mặt nhỏ trắng mịn không tì vết. Nếu tôi là con trai, có lẽ tôi cũng sẽ rung động trước cô ấy.

Tôi thu lại suy nghĩ, thành thật đáp: “Chu Tân An gửi đấy, chúc cậu mau khỏe.”

Hạ Đường cười rạng rỡ, ôm bó hoa vào lòng rồi cúi xuống ngửi. Sau đó cô ấy cầm điện thoại gửi voice cho Chu Tân An: “Cảm ơn anh vì bó hoa nha, em thích lắm.”

“Em chỉ tiện miệng kể hồi nhỏ bệ cửa sổ nhà em trồng đầy hoa cát tường thôi, không ngờ anh vẫn nhớ.”

Đặt điện thoại xuống, cô ấy quay sang nhìn tôi: “Sáng nay cậu trang điểm lâu thế, sao giờ lại tẩy đi rồi?”

“Tự nhiên không thích nữa.”

“Sao lại không thích? Đẹp mà.” Cô ấy nghiêng đầu cười: “Sáng nay cậu còn mượn đồ trang điểm của mình, mình tưởng cuối cùng cậu cũng chịu chăm chút cho bản thân rồi chứ.”

“Xem ra cậu đúng là giống lời Chu Tân An nói, vô tư như con trai ấy.”

Tay tôi đang cầm bông tẩy trang bỗng khựng lại.

2.

Tôi mở miệng, cổ họng nghẹn đi: “Anh ấy… nói về mình như thế à?”

Hạ Đường dường như nhận ra mình lỡ lời, vội che miệng.

Cô ấy áy náy: “Xin lỗi nha Thất Nguyệt. Hôm trước làm đồ thủ công, anh ấy chỉ tiện miệng nói chuyện với mình thôi.”

“Chu Tân An vốn hay nói quá mà. Cậu hiểu anh ấy hơn mình còn gì, đừng để bụng nhé.”

Tôi cúi đầu khẽ “ừ” một tiếng. Hạ Đường quay sang loay hoay tìm chỗ đặt bó hoa, còn tôi lặng lẽ nhìn chính mình trong gương. Trên mặt vẫn còn sót lại chút lớp trang điểm chưa tẩy sạch, trông buồn cười như một chú hề.

Hóa ra trong lòng Chu Tân An, tôi luôn là như vậy.

Tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt, rồi thay luôn chiếc váy trên người, mặc lại áo phông trắng và quần thể thao.

Cách đây không lâu, lúc đi đ.á.n.h bóng rổ cùng Chu Tân An, anh bỗng nói: “Thất Nguyệt, hình như anh chưa từng thấy em mặc váy. Áo phông trắng với quần thể thao như dính c.h.ặ.t vào người em ấy. Em chưa từng nghĩ đổi phong cách à?”

Khi đó tôi chỉ cười hờ hững: “Quần áo mà, thoải mái là được.”

Nhưng thật ra tôi đã ghi nhớ trong lòng.

Thấy sinh nhật sắp đến, tôi kéo Hạ Đường đi chọn rất lâu, cuối cùng mới mạnh tay mua chiếc váy đầu tiên trong đời.

Lúc Chu Tân An nhắn bảo tôi xuống dưới, tôi hồi hộp thay váy rồi mới đi.

Tôi đã từng mong chờ anh sẽ phản ứng thế nào. Nhưng sự thật là, anh hoàn toàn không nhận ra tôi khác trước ở điểm nào.

Khi nhắc đến chuyện váy vóc, người hiện lên trong đầu anh… có lẽ vốn chẳng phải tôi.

Thôi vậy.

Dù sao tôi cũng không quen mặc váy, về sau cũng sẽ không còn cố đoán xem anh thích kiểu con gái thế nào nữa.

-------------------

42289

10/07/2026

[HOÀN] Kinh thành đổ mưa suốt cả đêm.

Nước mưa men theo lớp ngói thanh lưu ly nhỏ xuống, gõ vào chiếc chuông đồng dưới hiên nhà tạo nên những tiếng Đinh Đinh Đang Đang, giống như có ai đó đang dùng một cây kim nhỏ châm từng nhịp vào dây thần kinh của con người.

Thẩm Chiêu Ninh đứng dưới hành lang, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt từ lâu.

Trong phòng đèn thắp sáng trưng, gần như toàn bộ người của Thẩm gia đều có mặt đông đủ.

1

Phụ thân nàng là Thẩm Sùng Viễn đang ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt ông trầm xuống như bầu trời giông bão ngoài cửa sổ. Mẹ kế Chu thị đứng bên cạnh ông, dùng khăn lụa che miệng, vành mắt hơi ửng đỏ. Muội muội của nàng là Thẩm Vãn Nhu thì đang quỳ rạp dưới đất, tóc mai rối bời, hai vai run lên bần bật vì khóc thúc thít, trông như thể vừa phải chịu đựng một nỗi uất ức thấu trời xanh.

Còn về người đàn ông bị kéo vào mớ hỗn độn này — Bùi Cảnh Hành, lúc này đang đứng gầy guộc bên cạnh cửa. Hắn mặc một chiếc cẩm bào màu nguyệt bạch, lông mày thanh tú, diện mạo tuấn lãng, nhưng thần sắc lại hiện rõ vài phần khó coi và sượng sùng.

Hắn chính là vị hôn phu của Thẩm Chiêu Ninh.

Ít nhất, cách đây một canh giờ thì vẫn đúng là như vậy.

“Chiêu Ninh.” Thẩm Sùng Viễn cuối cùng cũng chịu lên tiếng, giọng nói của ông trầm khàn đầy áp lực: “Chuyện này... con thấy thế nào?”

Thẩm Chiêu Ninh cụp mắt, nhìn hai mảnh lá trà vụn đang nổi lề bề trong chén nước, rồi khẽ bật cười một tiếng.

Tiếng cười này rất khẽ, nhưng lại khiến cho tiếng khóc lóc om sòm khắp cả căn phòng phải bỗng nhiên khựng lại.

Mí mắt Chu thị giật giật, bà ta liền dùng chất giọng dịu dàng nói: “Chiêu Ninh, con đừng quá đau lòng. Vãn Nhu tuổi còn nhỏ, một mực hồ đồ, Cảnh Hành cũng là vì uống say nên mới thất lễ. Giờ đây chuyện đã làm ầm ĩ ra nông nỗi này, điều quan trọng nhất là phải giữ vững thể diện cho cả hai nhà. Con vốn dĩ là đứa hiểu chuyện, hay là cứ nhường một bước, có được không?”

“Nhường một bước?” Thẩm Chiêu Ninh ngước mắt lên nhìn thẳng vào bà ta: “Mẫu thân muốn ta nhường bước lui về đâu?”

Chu thị bị câu hỏi ngược lại của nàng làm cho nghẹn họng.

Thẩm Vãn Nhu ở dưới đất càng khóc dữ dội hơn: “Tỷ tỷ, muội không cố ý mưu hại tỷ đâu, muội thật sự không biết chén rượu đó có vấn đề. Đến khi muội tỉnh lại thì Cảnh Hành ca ca đã ở ngay bên cạnh muội rồi. Muội biết tỷ tỷ hận muội, nhưng muội cũng đâu có muốn mọi chuyện thành ra thế này chứ...”

Ả khóc lóc đến mức hoa lê đái vũ, dáng vẻ vô cùng đáng thương, người ngoài nhìn vào e rằng đều phải nảy sinh vài phần ý muốn chở che, trìu mến.

Bùi Cảnh Hành nhíu c.h.ặ.t lông mày, giống như rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa, hắn trầm giọng nói: “Chiêu Ninh, chuyện ngày hôm nay là ta có lỗi với nàng. Nhưng Vãn Nhu cũng là người bị hại, nàng hà tất phải dồn người vào chân tường, tỏ ra hung hăng càn quấy như vậy?”

Thẩm Chiêu Ninh quay sang nhìn hắn.

Nàng đã từng nghĩ Bùi Cảnh Hành là một vị công t.ử thanh quý, hiếm có khó tìm trong chốn kinh kỳ. Thuở thiếu thời hai người từng cùng nhau nghe sách luận cờ, hắn cũng từng vì nàng mà che ô giữa trời tuyết lớn, thề thốt rằng sẽ bảo vệ nàng suốt đời bình an vô lo.

Mãi đến sau này nàng mới triệt để hiểu ra, lời hẹn ước của rất nhiều người chỉ chân thành vào đúng cái khoảnh khắc nó được thốt ra khỏi miệng mà thôi. Còn về việc có làm được hay không, hoàn toàn phải xem gió thổi chiều nào.

Thẩm Chiêu Ninh thong thả bước vào trong phòng, đặt chén trà nguội ngắt lên bàn.

“Phụ thân đã hỏi con thấy thế nào, vậy thì con xin được nói rõ.”

Giọng của nàng không lớn, nhưng lại lọt vào tai của từng người một cách rõ mười mươi.

“Thứ nhất, hôn ước giữa con và Bùi gia, hủy bỏ.”

Sắc mặt Bùi Cảnh Hành lập tức biến đổi: “Chiêu Ninh...”

“Thứ hai,” Thẩm Chiêu Ninh hoàn toàn không thèm nhìn hắn: “Vở kịch ngày hôm nay, dẫu các người nói là do rượu có vấn đề, vậy thì cứ việc tra rõ hũ rượu đó cho ta. Rượu là do ai chuẩn bị, ai mang tới, ai tự tay đưa vào trong tay Bùi công t.ử, ai cố ý điều ta đi ra tiền sảnh, và ai lại trùng hợp dẫn bấy nhiêu con người kéo tới gian phòng phụ này, cứ thế mà điều tra từng ngõ ngách một.”

Tiếng khóc của Thẩm Vãn Nhu bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng.

Nụ cười dịu dàng trên gương mặt Chu thị suýt chút nữa thì rạn nứt hoàn toàn: “Chiêu Ninh, việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng...”

“Thứ ba,” Thẩm Chiêu Ninh quay ngoắt sang nhìn bà ta: “Đã là việc xấu trong nhà, vậy thì trước tiên hãy quét dọn sạch sẽ cái nhà này đã. Ai làm người đó chịu. Đừng có đem danh tiếng, đem hôn sự, đem cả cuộc đời của Thẩm Chiêu Ninh ta ra để làm tấm đệm lót cho sự hoang đường, đê tiện của kẻ khác.”

Thẩm Sùng Viễn đập mạnh tay xuống bàn cái “rầm”: “Láo xược!”

“Phụ thân cảm thấy con láo xược sao?” Thẩm Chiêu Ninh cười nhạt: “Vậy thì nữ nhi xin phép được làm chuyện láo xược hơn nữa.”

Nàng từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, đặt ngay ngắn lên bàn.

“Đây là bình t.h.u.ố.c bắc được lục soát ra từ ngay trong phòng của Vãn Nhu. Ngoài ra còn có lời khai của nha hoàn dâng rượu, lời khai của bà già gác cổng ở gian phòng phụ, cùng với văn tự bán thân của tên tiểu sai ở tiền sảnh — kẻ đã cả gan truyền truyền khẩu dụ giả mạo của phụ thân.”

Trong phòng ngay lập tức rơi vào không gian im lặng như tờ, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Thẩm Chiêu Ninh nhấn mạnh từng chữ: “Con tới đây không phải để cầu xin các người ban cho một công đạo. Công đạo mà phải đi cầu xin thì không còn gọi là công đạo nữa rồi. Con tới đây là để thông báo cho các người biết, mối hôn sự rách nát này, ta không cần nữa; cục tức nghẹn họng này, ta cũng không thèm nhịn.”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Bùi Cảnh Hành, rồi cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Vãn Nhu.

“Thẩm Vãn Nhu, thứ mà ngươi ngày đêm thèm khát, dẫu ta có vứt bỏ đi chăng nữa cũng sẽ không để ngươi nhặt lại một cách vẻ vang, thể diện đâu. Bùi Cảnh Hành, ngươi phản bội hôn ước, có lẽ là do có nỗi khổ tâm, hoặc giả là do tình cảm không thể tự kiềm chế, nhưng tất cả những điều đó chẳng liên quan gì tới ta cả. Từ nay về sau, hai người các người là lương duyên cũng được, là nghiệt duyên cũng xong, đừng bao giờ viết tên Thẩm Chiêu Ninh ta vào trong câu chuyện của các người nữa.”

42255

08/07/2026

[HOÀN] Sau khi biểu muội của phu quân lâm vào cảnh sa cơ thất thế, phàm là chuyện của ả, hắn đều hết lòng che chở, chẳng nỡ để ả chịu lấy nửa phần ấm ức.

Ta đã đôi lần khuyên nhủ, mong hắn giữ đúng chừng mực, hắn lại mắng ta ngu muội nông cạn, cả ngày chỉ biết ghen tuông vô lối.

Hôm nay, Bạch Vân lại gây nên tai họa.

Chỉ vì muốn cứu một con mèo hoang, ả đã bất cẩn lao thẳng vào loan giá của Quý phi.

Nửa đêm, Tạ Tri Diễn vội vàng khoác áo rời giường, dáng vẻ hấp tấp muốn tiến cung, đến Nội Đình Tư cầu xin tha tội cho ả.

Ta đưa tay ngăn hắn lại.

Tạ Tri Diễn nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng.

“Thanh Hoan, vì sao nàng lại trở nên lạnh lòng lạnh dạ đến thế?”

“Vân nhi nay chỉ còn nương tựa vào chúng ta, nếu nàng chịu khó dạy muội ấy quy củ cho đàng hoàng, muội ấy sao có thể gây ra lỗi lớn đến nhường này?”

Đến tận lúc này, hắn vẫn nghiễm nhiên đem mọi sai lầm của Bạch Vân đổ hết lên đầu ta.

Ta lùi lại một bước, từ trong tay áo lấy ra một tờ đơn hòa ly, giọng nhạt như gió thoảng.

“Hầu gia hiểu lầm rồi.”

“Cả phủ này có thể cùng chàng bước vào đường c.h.ế.t, nhưng ta thì không muốn.”

“Hôm nay chàng muốn bước ra khỏi cánh cửa này để cứu ả, cũng không phải không được.”

“Nhưng trước hết, hãy ký vào tờ đơn hòa ly này đi.”

Ánh nến trong phòng lay động chập chờn, soi rõ vẻ sững sờ trên gương mặt Tạ Tri Diễn.

“Đơn hòa ly?”

“Cố Thanh Hoan, Vân nhi giờ đang như ngàn cân treo sợi tóc, nàng còn muốn càn quấy với ta vào lúc này sao?”

Ta nhìn bộ quan phục hắn đã chỉnh tề khoác lên người, ánh mắt lặng lẽ rơi xuống chiếc đai ngọc buộc quanh eo hắn.

“Ta không càn quấy.”

“Giấy trắng mực đen, ta đã viết rõ ràng, ấn nê của quan phủ cũng đã chuẩn bị sẵn.”

“Chỉ cần chàng ký tên, lập tức có thể đi cứu Vân nhi của chàng.”

Tạ Tri Diễn là tân nhiệm Thiếu khanh Đại Lý Tự, cũng là đệ t.ử duy nhất mà phụ thân ta thu nhận trước khi lâm chung.

Tâm nguyện cuối cùng của phụ thân khi ấy, chẳng qua chỉ mong Tạ Tri Diễn thay người chăm sóc tốt cho ta.

Vì vậy, ta gả cho hắn.

Thuở ban đầu, ta cũng từng ngóng trông một đời phu xướng phụ tùy, vợ chồng tương kính, tháng ngày êm ấm như dòng nước trong.

Cho đến một năm trước, cha ruột của Bạch Vân vì tội tham ô mà tự sát, mẹ ả cũng theo chồng mà đi.

Hoàng thượng khai ân tha mạng cho ả, ả liền lặn lội lên kinh thành, nương nhờ Tạ Tri Diễn.

Từ đó, mọi thứ đều đổi khác.

Hắn việc gì cũng nhường nhịn Bạch Vân, chu toàn cho Bạch Vân, trong mắt dần chẳng còn bóng dáng ta.

Tờ đơn hòa ly này, ta đã âm thầm cất giữ suốt ba tháng ròng.

Chỉ cần hắn có một lần đứng về phía ta, chỉ cần hắn có một lần thiên vị ta dù rất nhỏ, lòng ta đều sẽ mềm xuống.

Nhưng hắn chưa từng.

Chút chua xót cuối cùng trong lòng ta cũng dần cạn kiệt, chỉ còn lại sự mỏi mệt và tỉnh táo.

Phụ thân từng dạy ta rằng, khi cần đoạn mà không đoạn, ắt sẽ tự chuốc lấy loạn.

Ta đưa tờ đơn về phía trước thêm mấy phân, nhưng Tạ Tri Diễn không nhận.

Chân mày hắn nhíu c.h.ặ.t, giọng lạnh đi vài phần.

“Thường ngày nàng ghen tuông vô cớ, ta nhịn nàng cũng đã nhịn nhiều rồi.”

“Nhưng nàng không nên lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p ta.”

“Vân nhi tâm địa thiện lương, lần này chẳng qua chỉ nhất thời sơ suất, kinh động đến loan giá của Quý phi.”

“Nàng có biết muội ấy bị đưa vào Nội Đình Tư sẽ phải chịu tội nặng đến nhường nào không?”

“Nàng là biểu tẩu của muội ấy, sao có thể nhẫn tâm đối đãi với muội ấy như vậy?”

Cha ta từng là Đại Lý Tự Khanh, ta từ thuở nhỏ đã thuộc nằm lòng luật pháp Đại Ngụy.

Xông vào loan giá của Quý phi, theo luật phải chịu năm mươi roi, lưu đày ba ngàn dặm.

Nếu Quý phi đang mang thai, hoặc vì việc ấy mà chịu tổn thương gì khác, đó chính là trọng tội mưu phản.

Tạ Tri Diễn mang danh người cưu mang Bạch Vân, không những chẳng cứu nổi ả, mà còn bị khép vào tội trị gia không nghiêm, khinh nhờn hoàng gia.

Cả phủ Vũ An Hầu đều sẽ bị liên lụy theo.

Ta bước đến trước bàn sách, giọng bình tĩnh mà lạnh lẽo.

“Tạ Tri Diễn, quyển bảy điều ba luật Đại Ngụy viết rõ, kẻ làm kinh động xe giá trong cung, chủ nhà cũng phải chịu liên lụy.”

“Chàng muốn c.h.ế.t, nhưng ta không muốn.”

“Chàng ký tên vào đây, rồi cầm nó đi diện kiến Thánh thượng, nói rằng chàng và ta đã hòa ly, chuyện của Bạch Vân không còn liên quan đến ta nữa.”

“Nếu không, đêm nay chàng đừng mong bước ra khỏi cổng này.”

Tạ Tri Diễn căn bản chẳng lọt tai lấy nửa chữ.

Hắn gạt mạnh cây b.út ta đưa qua, lớn tiếng quát.

“Đồ tham sống sợ c.h.ế.t!”

“Tạ Tri Diễn ta là nam nhi đường đường bảy thước, há lại sợ chút liên lụy hay sao?”

“Vân nhi cô khổ không nơi nương tựa, nếu ta không đi, muội ấy chắc chắn sẽ c.h.ế.t.”

“Huống hồ muội ấy chỉ vì một tấm lòng thiện lương, chuyện này vốn không phải lỗi của muội ấy.”

“Nàng thân là con gái của nguyên Đại Lý Tự Khanh, không nghĩ cách giúp ta dâng sớ thoát tội, lại chỉ chăm chăm muốn phủi sạch quan hệ.”

“Cố Thanh Hoan, nàng thật sự khiến ta thất vọng quá rồi.”

Ta khẽ giơ tay vỗ một tiếng.

Ngoài cửa, hơn mười gia đinh tay cầm thủy hỏa côn lập tức dàn ngang, chắn kín lối đi.

Bọn họ đều là hộ viện ta mang từ Cố gia theo làm của hồi môn năm xưa.

Bọn họ không thể cản Tạ Tri Diễn quá lâu, nhưng giữ chân hắn một đêm thì vẫn đủ.

Sắc mặt Tạ Tri Diễn lập tức xanh mét.

“Nàng dám cản ta?”

Ta lại đẩy tờ đơn hòa ly đến trước mặt hắn.

“Chàng chỉ có thời gian một nén nhang.”

“Muộn thêm nữa, hình cụ của Nội Đình Tư rơi xuống người Bạch Vân, e rằng không chỉ đơn giản là gãy vài đoạn xương.”

Còn tiếp

15 lai Cá gửi ling nhaaaa

42033

Address

60/6 Phan Chu Trinh, P24, Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
8408

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Detox Gấu's House posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share