An tâm làm mẹ

An tâm làm mẹ Chia sẻ các kinh nghiệm/ trải nghiệm đồng hành cùng con yêu của bạn 💕

Generali - Tập Đoàn Bảo Hiểm Số 1 Tại Ý*

Generali Vietnam tự hào thuộc tập đoàn Generali, được thành lập năm 1831 tại Trieste, Ý. Generali đã được Hiệp hội các Công ty Bảo hiểm Quốc gia Ý ANIA công nhận là Tập đoàn Bảo hiểm Số 1 tại Ý với doanh thu xuất sắc trong 02 năm liên tiếp (2021-2022)(*). Đây là một thành tích đáng tự hào, khẳng định vị thế hàng đầu của Generali trên thị trường bảo hiểm th

ế giới. Generali Việt Nam tiếp tục duy trì các giá trị và tiêu chuẩn được đặt ra bởi Tập đoàn Generali. Các sản phẩm bảo hiểm minh bạch và dịch vụ chất lượng của Generali Việt Nam được thiết kế dựa trên nền tảng vững chắc của Tập đoàn Generali, với sự thấu hiểu sâu sắc về nhu cầu của khách hàng Việt Nam.

TRƯỚC KHI TRÁCH MỘT ĐỨA TRẺ, CÓ LẼ NGƯỜI LỚN CŨNG NÊN NHÌN LẠI…Những ngày gần đây, đọc về một số vụ việc liên quan đến c...
07/09/2026

TRƯỚC KHI TRÁCH MỘT ĐỨA TRẺ, CÓ LẼ NGƯỜI LỚN CŨNG NÊN NHÌN LẠI…

Những ngày gần đây, đọc về một số vụ việc liên quan đến cách hành xử của học sinh, trẻ vị thành niên, tôi thấy thật buồn và nhiều trăn trở

Buồn vì có những đứa trẻ còn rất trẻ nhưng cách cư xử lại khiến người lớn phải giật mình.

Nhưng rồi tôi tự hỏi:

Một đứa trẻ trở nên như vậy từ bao giờ?
Và trong hành trình ấy, người lớn chúng ta đã ở đâu?

Chúng ta thường rất quan tâm đến việc con được bao nhiêu điểm, học trường nào, IELTS mấy chấm, sau này thi đại học gì…

Nhưng có khi lại ít hỏi:

“Hôm nay con có chuyện gì không?”
“Dạo này con chơi với ai?”
“Có điều gì làm con buồn mà không muốn kể với mẹ không?”
“Con đang xem gì, nghe gì, bị ảnh hưởng bởi ai trên mạng?”
“Con nghĩ thế nào là đúng, thế nào là sai?”

Một đứa trẻ có thể ở cùng cha mẹ mỗi ngày, nhưng chưa chắc đã gần cha mẹ.

Chúng ta biết lịch học của con nhưng chưa chắc biết con đang nghĩ gì.

Chúng ta kiểm tra điểm số nhưng đôi khi quên kiểm tra thế giới bên trong của con.

Chúng ta cho con một căn phòng riêng, một chiếc điện thoại tốt, những lớp học tốt nhất… nhưng thứ con cần nhất ở tuổi vị thành niên đôi khi chỉ là một người lớn đủ gần để con có thể nói thật mà không sợ bị phán xét.

Tuổi vị thành niên là một giai đoạn rất đặc biệt.

Con bắt đầu muốn tự quyết định nhưng chưa đủ trải nghiệm để nhìn hết hậu quả.

Con muốn được công nhận nhưng lại rất dễ bị ảnh hưởng bởi bạn bè, mạng xã hội và những giá trị đang được tung hô xung quanh mình.

Vì vậy, dạy con ở tuổi này không thể chỉ là quản.

Phải đồng hành.

Không phải đợi đến khi con có vấn đề mới ngồi xuống nói chuyện.

Mà là những bữa cơm có mặt nhau.
Những lần chở con đi học.
Một buổi tối đi bộ cùng nhau.
Một câu hỏi không kèm theo tra khảo.
Một cái ôm khi con chẳng đạt được điều gì cả.

Và quan trọng hơn, là chính cách cha mẹ sống mỗi ngày.

Muốn con biết tôn trọng người khác, hãy để con nhìn thấy cha mẹ tôn trọng người khác.

Muốn con biết chịu trách nhiệm, hãy để con thấy người lớn dám nhận sai.

Muốn con tử tế, đôi khi bài học lớn nhất không nằm trong những lời chúng ta dạy, mà nằm trong cách chúng ta đối xử với nhau ngay trước mắt con.

Tôi không nghĩ rằng mỗi khi một đứa trẻ mắc sai lầm thì lỗi đều thuộc về cha mẹ.

Mỗi câu chuyện còn có nhà trường, bạn bè, môi trường xã hội, mạng xã hội và cả lựa chọn của chính đứa trẻ.Nhưng có một điều mà mỗi người làm cha mẹ đều có thể tự hỏi: "Mình có thực sự biết con mình đang sống một cuộc đời như thế nào không?”

Có lẽ những câu chuyện đang xảy ra không chỉ là dịp để chúng ta bàn luận về “con nhà ai”.

Mà còn là lời nhắc để quay về với con nhà mình.

Gần con thêm một chút.
Nghe con nhiều thêm một chút.
Bớt áp đặt một chút.
Và dành thời gian để dạy con về lòng tử tế, giới hạn, trách nhiệm và hậu quả của mỗi lựa chọn.

Bởi có những khoảng cách giữa cha mẹ và con cái không hình thành trong một ngày.

Nó lớn dần từ rất nhiều lần:

“Mẹ bận, để lúc khác nói nhé.”

Cho đến một ngày, mẹ muốn hỏi…

nhưng con đã không còn muốn kể nữa.


04/09/2026

BÌNH YÊN CŨNG CẦN ĐƯỢC GÌN GIỮ

Giữ được bình yên trong một ngôi nhà chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Bởi nhà không chỉ cần tình yêu, mà còn cần sự thấu hiểu, nhường nhịn và biết nghĩ cho nhau.

Mẹ không mong con lớn lên chỉ biết tìm kiếm những điều quý giá.
Mẹ mong con nhận ra điều gì đang quý giá trong tay mình để biết trân trọng và gìn giữ.

Một mái nhà ấm áp cũng vậy.
Khi biết bình yên đáng giá thế nào, con sẽ tự biết cách bảo vệ và chăm chút cho nó. ❤️


HÃY CHO TÔI BIẾT 5 NGƯỜI CON THƯỜNG Ở BÊN,TÔI SẼ NÓI CHO BẠN BIẾT CON ĐANG DẦN TRỞ THÀNH AI.Có một câu nói mà càng làm m...
28/08/2026

HÃY CHO TÔI BIẾT 5 NGƯỜI CON THƯỜNG Ở BÊN,TÔI SẼ NÓI CHO BẠN BIẾT CON ĐANG DẦN TRỞ THÀNH AI.

Có một câu nói mà càng làm mẹ lâu, tôi càng thấy đáng để suy ngẫm:

“Bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn dành nhiều thời gian nhất.”

Ngày trước, tôi nghĩ câu này dành cho người lớn.

Sau này mới hiểu, với trẻ con, có lẽ nó còn quan trọng hơn.

Bởi một đứa trẻ chưa có hệ giá trị đủ vững để biết điều gì nên giữ, điều gì nên bỏ.

Con học bằng cách quan sát
Con nhìn cách cha mẹ nói chuyện với nhau
Con nhìn cách bạn bè đối xử với người yếu thế
Con nghe những câu chuyện mà nhóm bạn thường nói
Con nhìn cách những người xung quanh phản ứng khi thất bại
Con dần học được thế nào là “bình thường” từ chính môi trường mà con sống mỗi ngày.

Nếu ở cạnh những người thích đọc sách, việc đọc sách trở nên bình thường
Nếu ở cạnh những người chăm chỉ, nỗ lực trở nên bình thường
Nếu ở cạnh những người chơi thể thao, vận động trở nên bình thường.

Nếu ở cạnh những người tử tế, biết cảm ơn, xin lỗi và tôn trọng người khác, lòng tử tế cũng dần trở thành một phần tự nhiên trong con.

Nhưng điều ngược lại cũng đúng.

Một đứa trẻ có thể được cha mẹ dạy rất nhiều điều hay ở nhà, nhưng nếu phần lớn thời gian con sống trong một môi trường mà sự chế giễu, lười biếng, hơn thua hay coi thường người khác được xem là bình thường…thì cha mẹ sẽ phải rất vất vả để giữ lại những hạt giống mình đã gieo.

Vì vậy, càng lớn tôi càng nghĩ:

Một trong những tài sản quý nhất cha mẹ có thể trao cho con không chỉ là tiền bạc hay một ngôi trường tốt.
Đó còn là một “hệ sinh thái con người” tốt.

Cho con gặp những người giỏi hơn mình.
Cho con chơi với những người có ước mơ.
Cho con tiếp xúc với những người sống tử tế.
Cho con nhìn thấy những người thất bại nhưng không bỏ cuộc.
Cho con được trò chuyện với những người có kiến thức, có trải nghiệm và có lòng biết ơn.

Không phải để con so sánh mình với họ.

Mà để con hiểu rằng:

À, hóa ra cuộc đời có thể được sống như thế này.

Và có một điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn cả.

Trước khi tìm “5 người tốt” cho con, có lẽ cha mẹ nên nhìn lại chính mình.

Bởi trong những năm tháng đầu đời, cha mẹ gần như chắc chắn nằm trong nhóm những người con dành nhiều thời gian nhất.

Nếu muốn con ham học, con có nhìn thấy mình học không?

Nếu muốn con biết đọc sách, con có nhìn thấy mình cầm sách không?

Nếu muốn con bình tĩnh, cách mình xử lý những lúc tức giận có bình tĩnh không?

Nếu muốn con tử tế, con có nhìn thấy cách mình đối xử với ông bà, người phục vụ, đồng nghiệp và cả những người không mang lại lợi ích gì cho mình không?

Nếu muốn con sống một cuộc đời có mục tiêu, con có nhìn thấy cha mẹ mình vẫn đang cố gắng trở thành một phiên bản tốt hơn mỗi ngày không?

Có những bài học chúng ta mất rất nhiều lời để dạy con.

Nhưng cũng có những bài học chỉ cần sống cho con nhìn thấy.

Rồi một ngày con sẽ lớn.

Cha mẹ không thể chọn bạn thay con mãi.
Không thể đi cùng con đến mọi nơi.
Cũng không thể đứng bên cạnh để nhắc con điều gì đúng, điều gì sai.

Điều chúng ta có thể làm hôm nay là giúp con xây dựng một “chiếc la bàn” đủ tốt.

Để sau này, giữa rất nhiều người con gặp trong cuộc đời, con tự biết mình muốn bước gần ai, học hỏi ai và trở thành người như thế nào.

Và có lẽ câu hỏi đáng để mỗi người mẹ tự hỏi tối nay không chỉ là:

“5 người gần con nhất là ai?”

Mà còn là:

“Khi con nhìn vào mình mỗi ngày, mình đang góp phần tạo nên một con người như thế nào?”

Bởi cuối cùng…

Môi trường tốt nhất của một đứa trẻ không bắt đầu từ một ngôi trường danh tiếng.
Nó bắt đầu từ những con người mà con được sống cùng mỗi ngày.

TA THƯỜNG BIẾT ƠN NGƯỜI LẠ,NHƯNG LẠI QUÊN CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNGCó một điều rất lạ trong các mối quan hệ…Một người ngoài gi...
19/08/2026

TA THƯỜNG BIẾT ƠN NGƯỜI LẠ,NHƯNG LẠI QUÊN CẢM ƠN NGƯỜI THƯƠNG

Có một điều rất lạ trong các mối quan hệ…

Một người ngoài giúp ta một việc rất nhỏ, ta có thể nhớ mãi.
Họ mời ta một bữa ăn, giúp ta lúc khó khăn, nói với ta một câu tử tế… ta cảm kích và nghĩ rằng:"Người này tốt với mình quá.”

Nhưng với những người ở bên cạnh mình mỗi ngày thì lại khác.
Mẹ nấu cho ta hàng ngàn bữa cơm, ta thấy bình thường.
Cha âm thầm lo lắng cho ta cả đời, ta ít khi nghĩ đến.
Vợ hoặc chồng ngày ngày vun vén gia đình, chăm sóc con cái, hỏi han từng chuyện nhỏ… lâu dần, ta coi đó là trách nhiệm.

Thậm chí chỉ cần họ làm một điều không vừa ý, tất cả những điều tốt đẹp trước đó dường như biến mất.

Vì sao chúng ta lại như vậy?

Có lẽ bởi vì lòng tốt của người ngoài là một món quà, còn tình yêu của người nhà lâu dần lại bị chúng ta biến thành một điều hiển nhiên.

Ta nghĩ:

Mẹ thì phải thương con.
Vợ chồng thì phải có trách nhiệm với nhau.
Người nhà thì phải quan tâm nhau.

Hai chữ “phải thế” đôi khi chính là thứ khiến chúng ta quên mất lòng biết ơn.

Và còn một điều đáng sợ hơn:

Chúng ta thường nhìn người thân bằng đôi mắt của quá khứ. Ta nhớ những lần họ làm mình tổn thương.Nhớ những khuyết điểm của họ.Nhớ những câu nói từng khiến mình buồn.

Rồi vô tình dùng tất cả những điều ấy làm một chiếc kính để nhìn họ ở hiện tại.

Họ quan tâm, ta nghĩ họ kiểm soát.
Họ nhắc nhở, ta thấy họ phiền.
Họ lo lắng, ta cho rằng họ can thiệp.

Trong khi cũng chính những lời ấy, nếu đến từ một người khác, có khi ta lại thấy thật ấm áp.

Thật ra, người thân cũng chỉ là những con người bình thường.

Họ có khuyết điểm.
Họ có những lúc vụng về.
Họ có thể yêu thương chúng ta bằng một cách không đúng với điều chúng ta mong đợi.

Nhưng điều đó không có nghĩa những gì họ đã làm cho ta đều không đáng được ghi nhận.

Một mối quan hệ sẽ rất mệt mỏi nếu chúng ta chỉ chăm chăm đếm những điều người kia làm chưa tốt, mà quên đếm những điều họ đã âm thầm làm cho mình mỗi ngày.

Đừng dành hết sự lịch sự cho người ngoài, rồi mang những lời khó nghe nhất về nhà.

Đừng dễ dàng nói “cảm ơn” với một người xa lạ, nhưng lại tiếc một lời cảm ơn với cha mẹ, vợ chồng hay những người đang ngày ngày yêu thương mình.

Bởi có những điều hôm nay ta gọi là “bình thường”, đến một ngày không còn nữa, ta mới hiểu đó từng là hạnh phúc.

Đừng đợi đến khi một người không còn chăm sóc mình nữa, mới nhận ra những điều mình từng cho là hiển nhiên thực ra đều là yêu thương.

Và có lẽ, muốn một mối quan hệ tốt đẹp hơn, đôi khi chẳng cần bắt đầu bằng việc yêu nhau nhiều hơn.

Chỉ cần học cách nhìn thấy nhau và biết ơn nhau nhiều hơn. ❤️


“Cửa không mở, trộm khó mà vào.Nếu phải trách, trước hết hãy trách người đã mở cửa — chứ đừng quá bận lòng trách những k...
18/08/2026

“Cửa không mở, trộm khó mà vào.
Nếu phải trách, trước hết hãy trách người đã mở cửa — chứ đừng quá bận lòng trách những kẻ trộm.
Bởi trộm thì vẫn là trộm, bản chất của họ vốn là tìm một cánh cửa đang mở.
Còn người mở cửa mới là người đã từng được mình trao niềm tin.”

Hôn nhân giống như một mảnh đất.Bạn gieo vào đó sự yêu thương, nó sẽ cho bạn sự ấm áp.Bạn gieo vào đó niềm tin, nó sẽ gi...
17/08/2026

Hôn nhân giống như một mảnh đất.

Bạn gieo vào đó sự yêu thương, nó sẽ cho bạn sự ấm áp.

Bạn gieo vào đó niềm tin, nó sẽ giúp hai người cùng nhau xây dựng một mái ấm vững vàng.

Người chồng mang về những gì mình có thể kiếm được.

Người vợ dùng sự chăm chút và tình yêu để biến những điều giản dị ấy thành một gia đình có hơi ấm.

Bạn cho cô ấy một bờ vai để dựa vào, cô ấy sẽ cho bạn một mái nhà để trở về.

Bạn biết hỏi han khi cô ấy mệt mỏi, cô ấy sẽ nhớ đến bạn trong từng điều nhỏ bé.

Bạn trân trọng những hy sinh của cô ấy, cô ấy sẽ càng muốn vun vén cho gia đình.

Nhưng nếu thứ cô ấy nhận được mỗi ngày chỉ là sự lạnh nhạt, vô tâm và những lời khiến trái tim tổn thương, thì tình cảm cũng sẽ dần thay đổi.

Không phải vì người phụ nữ tự nhiên trở nên khác đi.

Mà bởi cách bạn đối xử đã khiến cô ấy không còn cảm thấy an toàn và được yêu thương như trước.

Người vợ giống như một tấm gương phản chiếu cuộc hôn nhân.

Bạn trao cho cô ấy điều gì, theo thời gian bạn thường sẽ nhận lại điều đó dưới một hình thức khác.

Muốn vợ dịu dàng, hãy bắt đầu bằng sự tử tế.

Muốn vợ chung thủy, hãy cho cô ấy cảm giác được tôn trọng.

Muốn gia đình bình yên, trước hết hãy mang sự bình yên về nhà.

Bởi hạnh phúc trong hôn nhân không tự nhiên mà có.

Nó được tạo nên từ cách hai người đối xử với nhau trong từng ngày bình thường nhất.

(St)

"Có những cuộc đối thoại, im lặng chính là câu trả lời sắc bén nhất."Quan sát thế giới đủ lâu, mới thấy nhiều người dành...
16/08/2026

"Có những cuộc đối thoại, im lặng chính là câu trả lời sắc bén nhất."

Quan sát thế giới đủ lâu, mới thấy nhiều người dành cả đời để chứng minh mình đúng. Họ cuống cuồng giải thích, giận dữ khi không được thấu hiểu, và mệt mỏi khi phải giữ hình ảnh trong mắt người khác.

Nhưng cuộc đời này vốn dĩ không cần phải giải trình với bất kỳ ai. Sự sang trọng của một người không nằm ở việc thắng thua trong một cuộc tranh cãi, mà nằm ở quyền được chọn việc gì xứng đáng để bận tâm. Khi nội tâm đủ vững chãi, im lặng không còn là sự cam chịu, mà là một sự lựa chọn.

Trưởng thành là biết trân trọng những khác biệt, và dứt khoát với những điều không thuộc về mình

Address

Masteri Thảo Điền
Ho Chi Minh City

Telephone

+84988977377

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when An tâm làm mẹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share