18/09/2019
Tôi có người bạn. Tôi không nghĩ đó là người bạn bình thường, cũng không được gọi là tri kỉ. Gọi tắt là trên mức tình bạn. Chúng tôi rất ít nói chuyện với nhau, liên lạc với nhau, rất ít gặp nhau. Có thể là 1-2 năm gì đó. Nhưng chúng tôi vẫn theo dõi cuộc sống của nhau. Mà mỗi lần chúng tôi nói chuyện chỉ là hỏi thăm cuộc sống của nhau. Rồi bảo rằng cố lên nhé. Mặc dù chúng tôi chưa 1 lần nào chia sẽ những câu chuyện cuộc sống, gđ, tình yêu, học hành, công việc, mối quan hệ,...và mọi thứ của nhau. Chúng tôi rất tôn trọng nhau. Mặc dù không nói ra nhưng mỗi người vẫn biết người đó đã từng trãi qua những biến cố nào dù không có nhiều. Rồi một ngày chiều mưa. Bạn tôi đã hỏi rằng “mày có ổn không”. Đó tôi đang loay hoay dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đăng hàng. Đứng hình 1s. “Một đứa bản lĩnh, một đứa kiêu ngạo mà tao đã từng thấy đâu rồi. Mặc dù cuộc sống này có làm mày tổn thương như thế nào, mọi thứ có sụp đổ như thế nào. Mày vẫn kiêng cường bên ngoài mà, mặc dù trong lòng mày sụp đổ thế nào. Tao rất mong muốn thấy mày là một người bạn là một đứa mà tao đã đã bắt đầu làm bạn với mày. Mày là một đứa xinh đẹp, thông minh, biết chia sẽ, cho đi mọi thứ và luôn giữ mọi thứ thiệt thòi về mình. Đó không phải là yêu điểm hay là nhược điểm của mày. Tao vẫn biết là mày nghĩ quá nhiều. Thành ra nó dư thừa đối với người khác. Và đôi khi tính của mày dù chưa bao giờ hại ai. Nhưng tao vẫn mong muốn những gì không ảnh hưởng đến mày. Thì mày vờ đi, mặc kệ đi. Đừng ôm đồm quá nhiều. Rồi mệt mỏi nhé. Về chuyện gđ thì tao không muốn nói. Nhưng tao biết mày rất yêu họ, nhưng mày lại chưa bao giờ thổ lộ cho họ biết mày rất yêu họ. Còn chuyện tình cảm của mày. Dù mày chưa bao giờ chia sẽ với tao. Tao là người hiểu rõ trong từng câu chuyện của mày. Ít nhất vì mày là những người nằm trong danh sách những người tao yêu thương. Nên mày luôn có sức ảnh hưởng đối với của sống của tao. Tao biết mày đã từng trãi qua rất nhiều chuyện kinh khủng, dằn vặt, rồi đến việc tự trách mình. Tình yêu không có đúng cũng không có sai. Tao chỉ muốn nói với mày một điều là tao rất rất muốn nhìn thấy THƯƠNG mà tao từng biết, thế thôi. Đừng giữ mọi thứ trong lòng nữa. Chỉ cần mày muốn. Cứ nói hết ra, tao luôn lắng nghe mọi thứ từ mày và bên cạnh lúc mày cần”
Chưa bao giờ bạn nói nhiều với tôi như thế. Chưa bao giờ tôi thấy mủi lòng như bây giờ. Vì tôi và bạn hiểu nhau, yêu thương nhau theo cách riêng của mỗi đứa. Chỉ cần mỗi đứa vui, mỗi đứa hp, trọn vẹn là đủ. Cảm ơn bạn đã nói ra, cảm ơn bạn đã quan tâm tôi. Dù tôi có mạnh mẽ, dù tôi có kiên cường như thế nào. Tôi vẫn rất muốn có một vòng tay luôn giang rộng những lúc tôi cần những lúc tôi yếu đuối như lúc này. Nhưng tôi lại sợ, khi tôi dựa dẫm quá nhiều. Rồi một ngày nào đó, biến cố xãy ra, lúc đó, tôi lại k kịp đứng vứng nữa bạn à. Lúc tôi nghĩ rằng mình là một đứa không may mắn trong Tình Yêu. Nhưng không đâu, đó là sai. Tôi không chịu thay đổi góc nhìn của nó. Khi xãy ra mọi đều. Tôi biết rằng, tình yêu cần 2 thứ thôi : BAO DUNG - NIỀM TIN. Rồi mọi thứ cái gì cũng qua hết. Chắc có lẽ bây giờ với tôi tình yêu không là rất cả nữa rồi.