Bác sĩ Thường Thế Thôi

Bác sĩ Thường Thế Thôi Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Bác sĩ Thường Thế Thôi, Medical and health, Số 14 Đường số 1, KDC Cityland, Phường 10, Quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh, Ho Chi Minh City.
(5)

Bác sĩ chuyên khoa 1 Xương khớp - Phục Hồi Chức Năng
Giám đốc chuyên môn Phòng khám Xương khớp - Vật lý trị liệu S-CARE
15 năm kinh nghiệm khám & điều trị Xương khớp
Zalo: 0931357868

🏘️ KHU PHỐ THƯỜNG THÔI — TẬP 2: "THUỐC TIÊN" CỦA ÔNG THỂ 🍵(Cô chú mới ghé lần đầu: KHU PHỐ THƯỜNG THÔI là bộ truyện tran...
19/07/2026

🏘️ KHU PHỐ THƯỜNG THÔI — TẬP 2: "THUỐC TIÊN" CỦA ÔNG THỂ 🍵

(Cô chú mới ghé lần đầu: KHU PHỐ THƯỜNG THÔI là bộ truyện tranh của Bs Thường — mỗi tập một câu chuyện nhỏ trong xóm, gửi gắm một điều về sức khỏe. Không dạy đời, không hù dọa, đọc nhẹ nhàng như ngồi trà đầu hẻm ạ ❤️)

Tập trước, cả xóm đã biết vì sao ông Thể mang biệt danh "Thều Thào" — và bé Thiên chốt lại bằng một câu hỏi khiến ai cũng tò mò:

"Vậy sao giờ ông khỏe re vậy ạ? Ông uống thuốc tiên hả ông?"

Sáng nay, bác Thường ghé nhà để trả lời câu hỏi đó. Bé Thiên mở sẵn quyển sổ, cầm bút chờ ghi chép đàng hoàng 😄

Câu chuyện đưa cả nhà ngược về mấy năm trước, ngày ông Thể mới tới phòng khám — leo có ba bậc thềm mà phải đứng nghỉ hai lần, buồn bã nói với bác sĩ:

"Bác sĩ ơi… chân này… chắc bỏ đi quá…"

Và bác Thường đáp một câu mà ông Thể nhớ đến tận bây giờ:

"Chưa bỏ được đâu bác ơi. Nó chỉ đang chờ mình hiểu nó thôi."

Rồi bác lấy mô hình khớp gối ra, giảng giải bằng một hình ảnh mà ai nghe cũng gật gù… cái bản lề cửa 🚪 Còn "bản lề" của ông Thể được "tra dầu" thế nào, và cái kết bất ngờ khi bác Thường tiết lộ bà Thân cũng góp một "vị thuốc" — mời cô chú và các cháu lật 4 trang truyện bên dưới nha! 👇

━━━━━━━━━━

💛 Điều Bs Thường muốn gửi qua tập này: không có thuốc tiên nào cho xương khớp cả. Cơ thể khỏe lại nhờ ba thứ giản dị — hiểu đúng cơ thể mình, tập đúng cách, và kiên trì mỗi ngày một chút. Vậy thôi… à không, THƯỜNG THÔI! 😄

━━━━━━━━━━

🔔 Nghe đâu cô Thoa — người nổi tiếng "Nghe người ta nói là…" — vừa đọc được tin về một "THẦN DƯỢC" xương khớp trên mạng… Chuyện gì sẽ xảy ra với khu phố? Hẹn cô chú và các cháu ở TẬP 3 nhé!

Cô chú thấy chuyện ông Thể giống mình hay giống ai trong nhà không? Kể mình nghe dưới bình luận nha! Và đừng quên THÍCH – CHIA SẺ – THEO DÕI trang để không bỏ lỡ tập nào ạ ❤️

19/07/2026

Tập thể dục cùng Bs Thường

Cuối tuần của các con, không điện thoại không tivi, chỉ có 3 chị em và cả bầu trời tuổi thơ 🍀🍀🍀Các cô chú anh chị có nhậ...
19/07/2026

Cuối tuần của các con, không điện thoại không tivi, chỉ có 3 chị em và cả bầu trời tuổi thơ 🍀🍀🍀

Các cô chú anh chị có nhận ra các con đang chơi trò gì không? Bình luận cho Bs biết với nhé 👇

19/07/2026

Hiểu đúng về Thoái hoá khớp gối - Điều trị không dùng thuốc

🏘️ CÓ MỘT KHU PHỐ MÀ AI CŨNG QUEN BIẾT NHAU…Thưa cô chú và các cháu, hôm nay Bs Thường xin trân trọng giới thiệu một "đứ...
19/07/2026

🏘️ CÓ MỘT KHU PHỐ MÀ AI CŨNG QUEN BIẾT NHAU…

Thưa cô chú và các cháu, hôm nay Bs Thường xin trân trọng giới thiệu một "đứa con tinh thần" mà mình ấp ủ bấy lâu: bộ truyện tranh KHU PHỐ THƯỜNG THÔI ❤️

Làm nghề y nhiều năm, mình nhận ra một điều: kiến thức sức khỏe mà giảng như sách giáo khoa thì nghe xong… quên liền. Nhưng nếu nó nằm trong một câu chuyện, về những con người mình thương quý, thì tự nhiên nhớ mãi.

Vậy nên KHU PHỐ THƯỜNG THÔI ra đời — một khu phố nhỏ, nơi có:

👴 ÔNG THỂ – THỀU THÀO (75 tuổi, cựu thợ mộc) — mà vì sao ông mang biệt danh này thì… đọc tập 1 sẽ rõ 😄
👵 BÀ THÂN – THAN THỞ — vợ ông Thể, mở miệng ra là "Trời ơi… lo quá à nghen!"
👨‍⚕️ BÁC THƯỜNG – THẾ THÔI — bác sĩ của xóm, chuyện gì cũng "Từ từ thôi, để bác sĩ kể nghe."
👦 BÉ THIÊN – THÔNG THÁI (10 tuổi) — cái gì cũng "Tại sao vậy ông?"
🛒 CÔ THOA – THẤT THIỆT — chuyên "Nghe người ta nói là…"
🔧 CHÚ THIỆN – THẬT THÀ — gà trống nuôi con, việc gì cũng "Ba lo được."
👧 EM THƠ – THẸN THÙNG (13 tuổi) — hỏi gì cũng "Dạ… cũng được ạ."

Mỗi tập là một câu chuyện nhỏ trong xóm, kể trong vài trang tranh, và gửi gắm đúng MỘT điều về sức khỏe — không dạy đời, không hù dọa, đọc xong thấy nhẹ nhàng như ngồi uống trà đầu hẻm ☕

━━━━━━━━━━

📖 TẬP 1: VÌ SAO NGƯỜI TA GỌI ÔNG LÀ "THỂ THỀU THÀO"?

Sáng sớm, ông Thể đang tưới cây thì bé Thiên chạy tới hỏi một câu khiến ông suýt rơi bình tưới:

"Ông ơi! Sao cả xóm gọi ông là Thể Thều Thào vậy ạ?"

Ông chưa kịp chống chế thì bà Thân đã bưng khay trà ra "khai" hết chuyện cũ… Hóa ra biệt danh ấy gắn với một quãng thời gian ông đau lưng, mỏi gối, đêm nằm trằn trọc, ai hỏi gì cũng chỉ thều thào không ra hơi.

Vậy mà bây giờ ông đứng thẳng lưng, dõng dạc tuyên bố: "Thể có lúc thều thào, chứ tinh thần tôi chưa thều thào đâu!"

Bé Thiên tròn mắt: "Vậy sao giờ ông khỏe re vậy ạ? Ông uống thuốc tiên hả ông?"

Câu trả lời của bác Thường ở cuối tập — và đó cũng là điều mình muốn gửi đến cô chú qua tập đầu tiên này:

💛 Đau mỏi lâu năm không có nghĩa là "già rồi phải chịu". Hiểu đúng cơ thể mình, thì vẫn có thể khỏe lại — mọi chuyện sẽ "thường thôi"!

👉 Mời cô chú và các cháu lật 4 trang truyện trong ảnh bên dưới để đọc trọn tập 1 nhé!

━━━━━━━━━━

🔔 Còn "thuốc tiên" của ông Thể thực ra là gì? Hẹn cô chú và các cháu ở TẬP 2 nha!

Nếu cô chú thấy khu phố này dễ thương, xin cho Bs Thường một lượt THÍCH – BÌNH LUẬN – CHIA SẺ để truyện đến được với nhiều cô chú khác, và nhớ THEO DÕI trang để không bỏ lỡ tập nào nhé ❤️

Cô chú đọc xong thấy giống ai trong nhà mình không? Kể mình nghe dưới bình luận nha! 👇

Sáng nay phòng khám có một ca khiến bác sĩ nhớ mãi.Hai mẹ con dìu nhau vào. Người mẹ 68 tuổi, vừa ngồi xuống ghế đã cười...
19/07/2026

Sáng nay phòng khám có một ca khiến bác sĩ nhớ mãi.
Hai mẹ con dìu nhau vào. Người mẹ 68 tuổi, vừa ngồi xuống ghế đã cười.

Tôi không sao đâu bác sĩ, tại con nó cứ bắt đi khám.
Câu nói ấy, gần 15 năm làm nghề, bác sĩ nghe không biết bao nhiêu lần.

Và kinh nghiệm cho bác sĩ biết, người nói KHÔNG SAO nhiều nhất, thường là người chịu đựng lâu nhất.

Cô con gái kể.
Sáng chủ nhật tuần trước, cả nhà về ăn bún riêu mẹ nấu như mọi tuần.

Đứa cháu 8 tuổi chạy vào bếp xin miếng chả, thì thấy bà đang ngồi sụp dưới đất, tay ôm lưng, mặt nhăn lại.
Nó chạy ra mách mẹ.
Cả nhà bỏ đũa chạy vào.

Và lúc đó, lần đầu tiên sau 3 năm, các con mới biết mẹ mình đau lưng.

Bác sĩ hỏi cô, đau 3 năm sao cô không nói với các con.

Cô cười.
Nói làm gì bác sĩ. Tụi nó đứa nào cũng bận. Tôi tê chân thì chắc máu huyết kém thôi, già rồi ai chẳng vậy. Xoa dầu là đỡ à.

Bác sĩ hỏi tiếp một câu.
Cô tê chân bên nào.

Bên trái, tê từ thắt lưng chạy xuống bắp chân, như kiến bò.
Bác sĩ nhìn xuống, rồi hỏi câu thứ ba.

Dạo này cô có thấy chân trái mình NHỎ HƠN chân phải không.

Cô sững người.
Rồi cô cúi xuống, kéo ống quần lên.

Cả cô, cả con gái đứng cạnh, đều lặng đi.
Bắp chân trái đã teo nhỏ hơn bên phải thấy rõ.

Chính cô cũng không biết nó teo từ bao giờ.

Cô chú biết vì sao bác sĩ chưa xem phim mà đã hỏi đúng câu đó không.

Vì cái tê chạy dọc từ thắt lưng xuống chân KHÔNG PHẢI là máu huyết kém.

Đó là dấu hiệu dây thần kinh đang bị chèn ép.

Hiểu đơn giản thế này.

Dây thần kinh giống sợi dây điện chạy từ cột sống xuống nuôi chân.
Đĩa đệm lồi ra đè lên nó, như vật nặng đè lên dây điện.
Đè nhẹ, điện chập chờn. Chân tê rần như kiến bò.

Đè lâu, điện yếu dần. Cơ không được thần kinh nuôi, teo nhỏ lại từ từ, lặng lẽ đến mức chính chủ không nhận ra.

Đè lâu nữa mà không xử lý, có người yếu hẳn một chân. Lúc đó phục hồi khó gấp nhiều lần, có trường hợp không lấy lại được trọn vẹn.

Phim chụp của cô xác nhận đúng điều bác sĩ lo.
Đĩa đệm thắt lưng lồi ra, đè lên rễ thần kinh chân trái.
Ba năm cô xoa dầu nóng.

Ba năm chữa một bệnh KHÔNG HỀ TỒN TẠI, trong khi bệnh thật lớn dần trong im lặng.

Lúc bác sĩ giải thích xong, cô ngồi im một lúc rồi hỏi nhỏ.

Vậy giờ tôi có bị liệt không bác sĩ.
Câu hỏi ấy làm cô con gái đứng cạnh đỏ hoe mắt.

Bác sĩ nói với cô điều bác sĩ thấy trên phim.
Mức chèn ép của cô còn trong giai đoạn phục hồi bảo tồn được, chưa cần phẫu thuật.

Nhưng nếu thêm một hai năm xoa dầu nữa, câu trả lời có thể đã khác.

Cô đang bắt đầu lộ trình. Giảm chèn ép. Phục hồi vùng cột sống. Tập lại nhóm cơ lưng và chân trái. Chỉnh thói quen đứng bếp lâu, cúi bê nồi nặng.

Trước khi về, cô nắm tay bác sĩ nói một câu.
May mà có thằng cháu xin miếng chả.

Bác sĩ cũng nghĩ vậy.

Nhưng bác sĩ không muốn sức khỏe của cô chú mình phải trông chờ vào may mắn.

Đó là tình trạng và tiến triển của riêng cô ấy. Người khác có thể khác, có trường hợp cần can thiệp chuyên sâu hơn.

Hôm nay chủ nhật.

Nhiều gia đình đang quây quần bên mâm cơm.
Bác sĩ xin các bạn trẻ một việc rất nhỏ.

Đừng hỏi mẹ có đau không. Mẹ sẽ nói không sao đâu, y như cô bệnh nhân sáng nay.

Hãy NHÌN.

Nhìn cách mẹ đứng lên khỏi ghế, có vịn bàn không.
Nhìn dáng mẹ đi, có nghiêng về một bên không.

Và nếu mẹ hay kêu tê chân, hãy nhìn hai bắp chân của mẹ, có bên nào nhỏ hơn bên nào không.

Người già không kêu đau. Họ chỉ lộ ra ở những cử động nhỏ mà con cháu ít để ý.

Riêng cô chú nào đau lưng kèm tê yếu chân rõ, tiêu tiểu khó kiểm soát, hoặc đau dữ dội đột ngột sau té ngã, cần đến bệnh viện khám ngay, đừng chờ ạ.

Bài viết mang tính chia sẻ kiến thức, không thay thế thăm khám và chỉ định điều trị trực tiếp. Tình trạng mỗi người mỗi khác.

Nội dung miễn phí, không bản quyền. Cô chú và các bạn hãy CHIA SẺ bài này, nhất là cho những ai đang có mẹ, có bà hay nói KHÔNG SAO.

Đọc đến đây, cô chú để lại chữ "ĐÃ HIỂU" để bác sĩ biết bài dài này vẫn đến được với mình.

Còn nếu cô chú đang đau lưng, tê lan xuống chân, xoa dầu mãi không đỡ. Hay bạn vừa nhìn mẹ đứng lên khỏi ghế, và thấy điều gì đó không ổn.

NHẮN TIN cho bác sĩ, kể tình trạng hoặc vấn đề đang gặp, tê ở đâu, bao lâu rồi, kèm phim chụp nếu có.

Bác sĩ xem và tư vấn ban đầu, nên làm gì trước, trường hợp nào cần khám trực tiếp.

Cô chú ở TP.HCM có thể đến phòng khám S CARE ở Gò Vấp để bác sĩ thăm khám, đánh giá chính xác.

Mỗi người một tình trạng. Không ai giống ai.

Bác sĩ Thường
Chuyên khoa Vật lý trị liệu và Phục hồi chức năng
Gần 15 năm kinh nghiệm điều trị bảo tồn cơ xương khớp

Phòng khám Vật lý trị liệu S CARE, Gò Vấp, TP.HCM

18/07/2026
18/07/2026

Dạo bộ buổi tối

Lướt mạng xã hội những ngày này, đâu đâu cũng thấy những bài viết về tháng 7.Những dòng tri ân. Những bức ảnh cũ đã ngả ...
18/07/2026

Lướt mạng xã hội những ngày này, đâu đâu cũng thấy những bài viết về tháng 7.

Những dòng tri ân. Những bức ảnh cũ đã ngả màu thời gian. Những ngọn nến được thắp lên. Và đặc biệt là những thông tin về hành trình tìm kiếm các liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng.

Tôi đọc câu chuyện về liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và lời hẹn thề sắc son của cô Nguyễn Thị Lệ. Hay câu chuyện của con gái liệt sĩ Trương Công Xưởng viết về bố. Câu chuyện về nổi xót xa khi không dám nhận con để con gái lớn lên trong sự căm gét về người bố bội bạc của liệt sĩ Trần Văn Kiểu chỉ vì ông là tình báo hoạt động bí mật trong lòng địch mà phải mang tiếng oan là người cha tồi bỏ vợ bỏ con.

Mỗi câu chuyện là một cuộc đời. Mỗi cái tên là một gia đình đã chờ đợi suốt hàng chục năm.

Đọc đến đó, tôi lại nhớ đến gia đình mình.

Bác trai tôi, anh ruột của bố, cũng đã hy sinh trên chiến trường miền Nam.

Cho đến tận hôm nay… gia đình vẫn chưa một lần tìm được mộ Bác.

Ở quê, ngôi mộ của Bác chỉ là một ngôi mộ gió.

Không có hài cốt.

Chỉ có một sọ dừa được các cụ lập theo phong tục xưa, gửi gắm niềm tin rằng: “Nếu linh hồn Bác còn lưu lạc nơi nào, xin hãy về nhập mộ, về với tổ tiên, về với gia đình.”

Ngày còn sống, ông bà nội tôi luôn mang theo một nỗi day dứt. Không phải vì mất con mà vì không biết con mình đang nằm ở đâu giữa đất mẹ Việt Nam.

Nỗi đau ấy không có ngày kết thúc.

Là mỗi lần thắp hương đều tự hỏi: “Con mình giờ này ở nơi nào?”

Là mỗi dịp giỗ, bàn thờ vẫn có tên con nhưng chẳng có một nắm đất nào mang về.

Đến bây giờ, con cháu trong nhà đều tự nhủ với nhau rằng…

Bác đã hòa vào đất mẹ Việt Nam rồi.

Dù Bác đang nằm nơi cánh rừng nào, dưới một dòng sông nào hay trên một ngọn đồi vô danh nào, thì mảnh đất ấy cũng chính là quê hương của Bác.

Và gia đình vẫn sẽ đời đời ghi nhớ.

Bác hy sinh. Sau đó, bố và chú tôi lại tiếp tục xung phong lên đường nhập ngũ.

Bố trở về với thương tật của chiến tranh, nghỉ chế độ bệnh binh hạng 3/4.

Còn chú tôi sau này hoà bình ở lại trường trở thành giảng viên Trường Sĩ quan rồi nghỉ hưu điền viên bên con cháu.

Có những hôm trời trở gió, bố lại ôm đầu gối, xoa cánh tay, những vết thương cũ âm ỉ đau.

Là bác sĩ, tôi hiểu đó là hậu quả của những chấn thương, của mảnh đạn, của những năm tháng hành quân giữa rừng sâu,dãi dầu mưa nắng và sau những trận sốt rét rừng bố kể.

Có lần tôi hỏi:

“Bố đau vậy có mệt không?”

Bố chỉ cười rất nhẹ.

“Rứa là còn may mắn lắm con à.”

“Đau chút có sá chi.”

“Bao nhiêu đồng đội của bố… còn nằm lại chiến trường.”

“Như Bác của con đó…”

Tôi lặng người.

Đúng vậy.

Người còn đau… vẫn còn may mắn.

Vì họ còn được trở về.

Còn được nhìn con lớn lên.

Được nghe tiếng cháu cười.

Được già đi cùng gia đình.

Còn biết bao người mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.

Họ không kịp lập gia đình.

Không kịp bế con.

Không kịp báo hiếu cha mẹ.

Chỉ kịp gửi lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Tháng 7 năm nào cũng vậy.

Lòng tôi luôn có một cảm giác rất khó gọi thành tên.

Là xót xa.

Là biết ơn.

Là tự hào.

Là tiếc nuối cho một người bác mà tôi chưa từng được gặp, chỉ lớn lên qua những câu chuyện của ông bà, của bố mẹ và của những người thân trong gia đình.

Có lẽ, trong hàng triệu gia đình Việt Nam cũng có rất nhiều câu chuyện như thế.

Một người cha chưa trở về.

Một người anh mãi mãi nằm lại.

Một người con chỉ còn lại cái tên trên bàn thờ và ký ức của những người ở lại.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng những khoảng trống mà nó để lại thì vẫn còn đó.

Và chính những khoảng trống ấy nhắc chúng ta rằng, hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả những cuộc đời mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Xin được cúi đầu trước hương linh các Anh hùng Liệt sĩ.

Xin được gửi lòng biết ơn sâu sắc tới những người đã chiến đấu, đã hy sinh và cả những người trở về với thương tật suốt đời.

Để hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình.

Hòa bình đẹp lắm, các Bác ơi.

Biết ơn các thế hệ cha anh đã đánh đổi máu xương để gìn giữ nền độc lập, tự do cho Tổ quốc Việt Nam.

******
Bs Thường - Thế Thôi❤️

Bức ảnh này Bs chụp cùng con gái nhân dịp ghé thăm “Thành cổ Quảng Trị”.

18/07/2026

Sau 50 tuổi, càng chăm ăn 4 loại quả này càng sống thọ, kiểm soát đường huyết, bổ tim mạch, khoẻ xươngg khớpp

Address

Số 14 Đường Số 1, KDC Cityland, Phường 10, Quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác sĩ Thường Thế Thôi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share