02/04/2026
[Series Những Điều Thay Đổi Khi Mang Thai]
Có một điều mình không ngờ tới trong hành trình mang thai, đó là… mình bắt đầu học được cách “phiên phiến đi, đại đại đi”… và thật sự thấm câu it’s okay not to be okay.
Trước đây, mình là kiểu người khá cầu toàn. Mọi thứ cần rõ ràng, có kiểm soát, có kế hoạch, có lý do. Mình quen với việc hiểu - rồi mới yên tâm. Nhưng khi bước vào thai kỳ, đặc biệt là 3 tháng đầu, mình nhận ra… có những thứ không thể kiểm soát, không thể hiểu ngay, và cũng không cần phải hiểu hết.
Mọi thứ diễn ra theo một cách rất “cơ thể”, rất “tự nhiên”, rất “thuận dòng”.
Và đó là lúc phần tính nữ trong mình bắt đầu được đánh thức rõ ràng hơn bao giờ hết.
Những ngày đầu khi biết mình có em bé, cảm giác không phải chỉ là vui. Nó là một tổ hợp rất nhiều tầng cảm xúc chồng lên nhau - bất ngờ, hạnh phúc, hoang mang, lo lắng, thậm chí có cả một chút… sợ.
Mình bắt đầu quan sát cơ thể nhiều hơn. Từng thay đổi nhỏ cũng khiến mình chú ý. Một cơn đau lâm râm, một chút dịch lạ, một cảm giác buồn nôn, một ngày mệt mỏi hơn bình thường… tất cả đều có thể khiến mình suy nghĩ rất nhiều.
Có những đêm mình nằm yên, chỉ để cảm nhận xem cơ thể mình đang “ổn” hay “không ổn”.
Có những ngày mình thấy mình rất mạnh mẽ, rất tin tưởng. Nhưng cũng có những ngày mình trở nên nhạy cảm hơn hẳn, dễ lo, dễ chùng xuống, dễ cần được ôm, được an tâm.
Và mình nhận ra, tất cả những điều đó… đều rất bình thường.
3 tháng đầu không chỉ là giai đoạn hình thành của em bé, mà cũng là giai đoạn “tái cấu trúc” của chính người mẹ.
Cơ thể thay đổi - hormone thay đổi - cảm xúc thay đổi.
Có những hôm mình nghén, nhìn thấy đồ ăn là không muốn ăn, nhưng không ăn thì lại mệt. Có những hôm thèm một thứ gì đó rất cụ thể, nhưng khi có rồi lại không muốn ăn nữa.
Có những ngày mình làm việc rất tốt, rất tập trung. Nhưng cũng có những ngày mình chỉ muốn nằm yên, không làm gì cả.
Và thay vì ép bản thân phải “ổn định như cũ”, mình bắt đầu học cách… chấp nhận sự không ổn định đó.
Mình nhận ra, trước đây mình sống khá nhiều ở “tính nam” - kiểm soát, định hướng, lên kế hoạch, giữ nhịp.
Còn khi mang thai, mình dần học cách bước sang một trạng thái khác - mềm hơn, chậm hơn, lắng nghe nhiều hơn.
Mình học cách:
• chấp nhận rằng hôm nay mình mệt, và điều đó là hợp lý
• chấp nhận rằng cảm xúc mình thay đổi, và điều đó không có nghĩa là mình yếu đi
• chấp nhận rằng có những ngày mình không làm được gì nhiều, và vẫn đủ đầy giá trị
Mình bắt đầu quan sát cảm xúc của mình, thay vì cố gắng “điều chỉnh” nó ngay lập tức.
Mình cho phép bản thân được buồn một chút, lo một chút, chông chênh một chút… mà không tự trách.
Và chính trong sự cho phép đó, mình thấy mình nhẹ nhàng lại.
Đến hiện tại, khi mình đang ở mốc 19 tuần 3 ngày - gần bước sang tháng thứ 5, mình nhìn lại hành trình từ những tuần đầu tiên… và thấy biết ơn rất nhiều.
Biết ơn cơ thể mình đã âm thầm làm việc mỗi ngày để nuôi dưỡng một sự sống mới.
Biết ơn em bé Arin HyHy đã đến, không chỉ như một đứa trẻ, mà như một “người thầy nhỏ”, giúp mình học cách buông bớt kiểm soát, học cách tin tưởng, học cách sống mềm mại hơn với chính mình.
Mình vẫn có những lúc chưa thật sự vững. Vẫn có những ngày cảm xúc lên xuống. Nhưng mình không còn cố gắng trở thành một “phiên bản hoàn hảo” của mẹ bầu nữa.
Mình chỉ đơn giản là… một người mẹ đang học cách trở thành mẹ, từng ngày.
Nếu bạn đang trong 3 tháng đầu, hoặc đang chuẩn bị bước vào hành trình này, mình chỉ muốn nói một điều nhỏ xíu thôi:
Bạn không cần phải làm mọi thứ thật hoàn hảo.
Bạn chỉ cần hiện diện đủ đầy trong hành trình của bạn là được nè!
Và nếu có những ngày bạn thấy mình không ổn… thì cũng không sao cả.
Vì thật ra, chính trong những ngày “không ổn” đó, chúng ta đang chuyển hóa rất nhiều, theo một cách rất đặc biệt á!
Gửi đến thế giới mẹ bầu mẹ bỉm sự yêu thương, đồng cảm và chia sẻ nha! 🥰🥰🥰
Nguyễn Lê Quỳnh Như
Iris Nguyen - Spiritual Light Healing