17/05/2026
Giữa đất khách quê người…
Có những ngày cơn bệnh ập đến, Người nằm lặng trong căn phòng lạnh, chỉ có vài viên thuốc nhỏ và một nỗi cô đơn không ai thấu.
Không người thân bên cạnh.
Không đồng bào chăm sóc.
Không một tiếng Việt thân quen để nghe cho ấm lòng.
Nơi xứ lạ, khi thân thể mệt rã rời, có lẽ điều đau nhất không phải là bệnh tật… mà là nỗi nhớ quê hương, nhớ đồng bào, nhớ một dân tộc vẫn còn chìm trong khổ đau.
Nhưng Người không cho phép mình gục ngã.
Trong những ngày yếu nhất, ý chí cứu nước trong tim Người lại càng cháy mạnh hơn. Người chịu đói, chịu rét, chịu cô đơn… không phải cho riêng mình, mà để đi tìm một con đường sống cho cả dân tộc Việt Nam.
Người đã vượt qua tất cả.
Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được nói tiếng Việt trên chính quê hương mình, được ngẩng cao đầu gọi hai tiếng: Việt Nam. 🇻🇳
Nếu bạn là người Việt Nam…
Xin hãy để lại một ❤️ để tri ân Bác.
Sưu tầm