27/08/2026
Khi nhắc đến bạo lực ngôn từ, nhiều người nghĩ phải chửi tục, lăng mạ rất nặng mới gọi là bạo lực.
Nhưng thực tế có những câu nghe rất quen trong nhiều gia đình.
So sánh: "Nhìn con nhà người ta đi."
Hạ thấp: "Mày thì làm được cái gì?"
Phủ nhận cảm xúc: "Có thế thôi mà cũng khóc."
Đổ lỗi: "Gia đình này khổ cũng chỉ vì mày."
Gắn nhãn: "Đồ ngu", "Lười", "Vô dụng."
Đặc biệt nguy hiểm là khi những câu này không chỉ nói một lần trong lúc nóng giận mà trở thành cách giao tiếp thường xuyên.
Một đứa trẻ nghe đi nghe lại "Mày chẳng làm được việc gì nên hồn" có thể không chỉ nghe một lời phê bình về hành vi. Nó có thể tiếp nhận thành: "Mình là một người không có năng lực."
Đây là điểm khác nhau rất lớn giữa "Việc này con làm chưa tốt, sửa lại nhé" và "Con đúng là chẳng làm được việc gì."
Một bên nói về hành vi một bên đánh thẳng vào giá trị con người.
Không phải cứ không đánh thì có nghĩa là không gây tổn thương.
Đôi khi thứ làm một người mất tự tin nhiều năm lại chính là những lời được nói bởi người mà họ từng tin tưởng nhất.