01/12/2025
“Người mẹ Tày và hành trình không buông tay con dù cuộc đời nhiều đoạn gập ghềnh”
Tiếp bước hành trình thiện nguyện cùng Napharco. Những ngày cuối tháng 11, với những đợt gió rét buốt, đại diện Napharco đã tìm đến gia đình chị Lương để sưởi ấm gia đình nhỏ ấy những ngày đầu đông.
Giữa những con đường quanh co của xã Quy Đức (tỉnh Phú Thọ), có một mái nhà nhỏ nằm nép mình bên sườn đồi – nơi ba mẹ con chị Hà Thị Lương (1982) bám víu vào nhau để sống, để hy vọng và để không bị cuốn trôi bởi những khắc nghiệt của cuộc đời.
Chồng mất sớm vì ung thư, để lại chị một mình với hai đứa trẻ còn quá non nớt – bé thứ hai mới sinh năm 2019, đứa lớn năm 2016, cả hai đều đang đi học, tuổi còn cần sự che chở nhiều hơn sự va chạm. Từ ngày chồng mất, chị Lương vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa làm người gánh vác tất cả trách nhiệm trong gia đình.
Trong căn bếp ám khói, nơi chị vẫn nhóm lửa mỗi sáng để kịp nấu ăn cho con trước giờ đến trường, người ta có thể thấy một người phụ nữ nhỏ bé nhưng ánh mắt luôn sáng lên sự quyết tâm. Chị Lương bảo:
“Khó đến mấy mẹ vẫn cố, miễn sao các con được đi học đầy đủ.”
Thuộc dân tộc Tày, lại nằm trong hộ nghèo của xã, gia đình chị phải đối mặt với biết bao thiếu thốn: cái ăn, cái mặc, tiền học, thuốc men, những lần trái gió trở trời của các con… Nhưng trong sự lam lũ ấy, điều đáng quý nhất là chị chưa bao giờ than trách, chưa bao giờ để nỗi khổ khiến các con phải bỏ học hay chịu thiệt thòi.
Đứa bé lớn đã biết ôm mẹ, bảo: “Con thương mẹ nhiều lắm. Lớn lên con sẽ đi làm đỡ mẹ.”
Những câu nói trẻ thơ ấy, với chị, không chỉ là sự an ủi mà là động lực để chị tiếp tục đứng vững.
Thấu hiểu hoàn cảnh ấy, Napharco đã tìm đến và trao tặng gia đình chị một phần quà hỗ trợ. Dẫu chỉ là chút san sẻ, nhưng chúng tôi hy vọng sẽ giúp bớt đi những mối lo thường trực, để hành trình nuôi dạy con của chị Lương bớt gánh nặng và thêm phần ấm áp.
Bởi giữa cuộc sống bộn bề, những người như chị Lương – kiên cường không khuất phục, yêu con bằng cả cuộc đời – chính là hình ảnh đẹp nhất mà chúng ta cần nâng đỡ.