14/08/2026
GIÁ NHƯ 1 NĂM TRƯỚC…
Có những ca bệnh khiến người bác sĩ thực sự tiếc và day dứt.
Bệnh nhân còn khá trẻ. Phía sau có thể là những đứa con còn nhỏ đang cần mẹ, cha mẹ đã lớn tuổi vẫn cần con chăm sóc… Trong khi cơ hội điều trị tốt nhất đã từng ở ngay trước mắt cách đây một năm.
Bệnh nhân nữ được phát hiện ung thư vú khoảng 1 năm trước. Thời điểm đó bệnh chưa ghi nhận di căn. Đây là giai đoạn mà nếu được đánh giá đầy đủ và điều trị đúng chuyên khoa, cơ hội điều trị triệt căn và kiểm soát bệnh lâu dài thường tốt hơn rất nhiều so với khi bệnh đã tiến triển.
Nhưng bệnh nhân đã không lựa chọn điều trị theo các phương pháp ung thư đã được chứng minh hiệu quả, mà về nhà điều trị bằng Đông y.
Một năm trôi qua…
Lần này bệnh nhân đến kiểm tra lại.
Siêu âm ghi nhận tổn thương vú trái BI-RADS 6 và hạch nách trái có hình ảnh bất thường, nghi ngờ di căn hạch.
Điều chúng tôi lo hơn nữa là bệnh có thể không còn khu trú ở vú và hạch nách. Muốn xác định có di căn xa hay chưa, bệnh nhân cần được đánh giá giai đoạn đầy đủ tại cơ sở chuyên khoa ung bướu.
Vì vậy, phòng khám quyết định không kéo dài quá trình kiểm tra tại chỗ, mà tư vấn bệnh nhân chuyển sớm lên tuyến chuyên sâu để được đánh giá và lựa chọn phương án điều trị tốt nhất có thể.
Cánh cửa điều trị vẫn còn. Xin đừng tuyệt vọng.
Nhưng đáng tiếc, cánh cửa ấy đã hẹp đi rất nhiều so với một năm trước.
ĐÂY CŨNG LÀ ĐIỀU CHÚNG TÔI MUỐN NHẮN GỬI
Khi đã được chẩn đoán ung thư, đặc biệt khi bệnh còn khu trú, chưa di căn, xin đừng bỏ lỡ thời điểm thuận lợi nhất để điều trị.
Đông y có thể được cân nhắc như một biện pháp hỗ trợ trong một số trường hợp phù hợp, nhưng không nên dùng để thay thế điều trị ung thư có bằng chứng khoa học như phẫu thuật, hóa trị, xạ trị, nội tiết, điều trị đích hay miễn dịch khi có chỉ định.
Đừng vì sợ phẫu thuật.
Đừng vì sợ hóa chất.
Đừng vì những lời quảng cáo “chữa khỏi ung thư” thiếu căn cứ…
mà đánh đổi khoảng thời gian quý giá nhất của mình.
Ung thư đáng sợ, nhưng đáng tiếc hơn là khi bệnh từng còn cơ hội điều trị rất tốt, chúng ta lại để thời gian trôi qua cho đến lúc cơ hội ấy nhỏ dần.
Trời hôm nay xầm xì.
Nhìn dáng người bệnh còn quá trẻ lặng lẽ bước ra khỏi cửa phòng khám, lòng người bác sĩ cũng nặng trĩu như bầu trời ngoài kia.
Ung thư đã đáng sợ…
Nhưng có lẽ đau lòng hơn cả là nhìn một cơ hội từng rất rộng mở cứ hẹp dần, chỉ vì một năm đã trôi qua — và thời gian thì không thể quay trở lại.