09/04/2019
Một cô gái hỏi: "Bao nhiêu tiền 1trái dừa vậy ông?"
Ông già bán dừa trả lời cô gái: "Thưa cô 10 ngàn 1trái."
Cô gái nói: "Bán cho tôi 2trái 15 ngàn được chứ,,không được tôi đi chỗ khác."
Người bán dừa trả lời: "Cô lấy đi,15ngàn 2trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”
Cô gái lấy 2trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng.
Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn,,cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng,,2cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích.Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.
Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn,,Hóa đơn là 950 ngàn,cô gái đưa 1triệu và nói với ông chủ quán: "Khỏi thối"
------------
Sự việc này có vẻ rất đối với ông chủ quán giàu có.Nhưng nó rất cho người bán dừa tội nghiệp.
Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp?
Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?
-
-(ST)
++ Mỗi lần gặp người già đi bán rau tôi đều mua giúp họ một bó và không hề trả giá...
++ Thấy những đứa trẻ hay những người già đi bán vé số tôi vẫn thường mua cho họ một tờ...
++ Thấy những người tất nguyền đi xin hay những đứa trẻ lang thang lệ đường, tôi vẫn cho họ một ít...
Đơn giản vì tôi nghĩ:
Mình không giàu có để cho người ta,,không có số tiền lớn ĐI TỪ THIỆN thì mình giúp họ bằng cách mua một gì đó cho họ và cho thêm họ chút ít.
DO ĐÓ LÀ CHÂN LÝ LÀ GIÁ TRỊ CỦA CÁI GỌI LÀ CHO ĐI MÀ KHÔNG CẦN NHẬN LẠI ... 💗💗💗