03/09/2026
SBD 31571
Chuyện về cô con gái của tôi.
Tôi vốn sinh ra trong một gia đình thuần nông ở một làng quê nghèo, cha mẹ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời với mong muốn mùa màng bội thu, con cái đủ ăn, đủ mặc. Tôi cứ thế lớn lên, tuổi thơ gắn liền với ruộng đồng, cỏ cây, gắn liền với đời sống nông nghiệp cùng mẹ cha, xóm làng. Trong làng quê nghèo của tôi lúc bấy giờ, cuộc sống người dân vẫn còn quanh quẩn sau những lũy tre làng thì con trai được coi là "Tài sản vô giá", là nguồn lao động chính và là nơi nương tựa duy nhất của cha mẹ khi về già. Ngược lại, con gái được xem là "Con người ta" sẽ rời gia đình sau khi cưới chồng.
Cũng như bao cô gái mới lớn, với bao ước mơ và hoài bão, với nỗ lực thoát khỏi lũy tre làng, xoá tan định kiến "Con gái là con người ta", bản thân tôi đã phấn đấu thi đỗ đại học và rồi cuộc đời đã đưa đẩy, sau 4 năm đèn sách, tôi lại trở về với quê hương, về với lũy tre làng để phụ trách công tác Dân số của xã. Ngày tôi lên xe hoa về nhà chồng, mẹ tôi vui như trẩy hội vì tôi được gả vào một gia đình mà chồng tôi là con út trong 8 anh em trai, mỗi người đều có hai cháu trai, vừa với ý mẹ "Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống" nhưng đối với tôi lúc đó - cô gái 28 tuổi như " quả bom nổ chậm" và gặp được người tôi thương nên việc lấy chồng lúc này là việc hiển nhiên, tôi không nghĩ ngợi gì nhiều ngoài việc mong rằng mình sẽ có một mái ấm hạnh phúc với những đứa trẻ thật dễ thương, đáng yêu, có đôi mắt long lanh, vì vậy trong túi hành lý của tôi mang theo về nhà chồng là những bức tranh được cuộn tròn ngay ngắn - đó là hình ảnh những em bé gái đáng yêu, xinh xắn, về tới nơi tôi dán ngay những bức tranh này quanh phòng ngủ, hễ cứ vào tới phòng tôi lại ngồi ngắm, trước khi đi ngủ tôi ngắm, ngủ dậy tôi ngắm, trong tâm khảm của tôi lúc này là làm sao mình có được những đứa con như các bé gái trong tranh. Rồi ước mơ cũng thành hiện thực, tôi mang thai, sau 3 tháng, bác sĩ siêu âm bảo đó là một bé gái, lúc đó tôi vui như đi hội, suốt ngày tôi dán mắt vào những bức tranh trong phòng, tôi không biết cảm xúc của những người xung quanh là gì. Cho đến một hôm chồng tôi báo với gia đình việc tôi mang thai con gái .Cảm xúc đầu tiên trong gia đình là anh trai chồng tôi, anh ấy phá lên cười và nói rằng "Mày giống ở đâu vậy, không phải giống nhà này", chị dâu góp thêm "Nếu đứa đầu là con gái, đứa sau cũng con gái nữa thì phải làm sao, chắc lúc đó mày phải ra ngoài mà kiếm con trai chứ nhà này không có ai sinh con gái đâu". Lúc đó tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. Cho đến một hôm tôi nhận được điện thoại của một người bạn, cô ấy báo rằng cô thật may mắn vì đã mang thai con đầu lòng là con trai, lúc này tôi mới giật mình . Ôi! con trai thì sao, con gái thì sao mà mang thai con trai thì vui và cho rằng may mắn vậy. Rồi mọi chuyện cũng bị tôi lãng quên cho đến ngày tôi đi mua sắm đồ cho việc sinh nở, chồng tôi chở tôi đi, nhưng anh phó mặc, mặc tôi mua gì thì mua, tôi hỏi anh rằng mình sẽ sinh con ở đâu thì anh bảo muốn sinh đâu thì sinh. Lúc đó một nỗi buồn tủi mới trào dâng trong tôi. Tôi hỏi: " anh không thích con gái hay sao". Anh trả lời: " Đẻ con gái mình cũng khổ, nó cũng khổ, biết vậy lúc trước đi sàng lọc thai nhi cho rồi". Lúc đó tôi chết lặng, tôi không còn suy nghĩ được gì, xung quanh tôi là chồng, mẹ chồng, anh chị chồng, bạn bè, đều là những người "Trọng nam khinh nữ". Tôi thất vọng vô cùng, nhưng những tấm ảnh các bé gái mắt tròn xoe, da trắng tinh đang chúm chím môi cười được dán trên tường đã cuốn hút tôi mỗi ngày, tôi ước mong mình sinh sớm để được ôm những em bé bằng da bằng thịt này vào lòng. Rồi niềm mơ ước trở thành hiện thực, em bé chào đời với đôi mắt long lanh. Người đầu tiên đón em từ phòng sinh là chồng tôi, anh ôm bé vào lòng và thốt lên rằng " Ôi thiên thần, sao đáng yêu thế này", mắt em mở to nhìn thế giới xung quanh, khác thường với những em bé mới sinh ra, mắt còn nhắm, "Sao lại dễ thương thế này" .Từ đó em bé được lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của cả ba và mẹ, em càng lớn càng giống em bé trong bức tranh tôi treo trên tường, đôi mắt em đen nháy, tròn xoe, nước da trắng muốt. Là cô cháu gái đầu tiên của cả dòng họ, sự đáng yêu của em đã thay đổi suy nghĩ của mọi người. Cả nhà yêu em, giành nhau cưng nựng em, coi em như bảo bối trong nhà. Và rồi họ cũng nhận ra rằng: Không chỉ phải có con trai mà trong nhà có cô con gái như này thật đáng yêu làm sao, càng lớn bé càng dễ thương, học đến lớp 3 bé đã tự đi học một mình, đi học về biết nấu cơm cho mẹ, ngày nghỉ bé quét nhà, lau nhà, gấp quần áo... ba đi làm về bé biết pha nước chanh cho ba, biết hỏi han rằng ba có mệt không. Lúc tôi mang thai lần hai, tôi hỏi chồng: " Giờ anh thích con trai hay con gái" anh mới nói rằng: "Trai mà chi, gái mà chi. Con nào có nghĩa có nghì thì hơn".
Mười lăm năm gắn bó với nghề, đi sâu vào từng hoàn cảnh gia đình, trải qua biết bao nhiêu buổi truyền thông, tư vấn, gặp gỡ biết bao nhiêu con người với biết bao suy nghĩ khác nhau nhưng vấn đề nhức nhối trong tâm trí tôi bấy lâu nay là tư tưởng. "Sinh con trai để nối dõi tông đường" của một bộ phận người dân. Mặc dù nốt thắt trong gia đình tôi đã được tháo gỡ nhưng ngoài kia, trong xã hội này vẫn còn nhiều lắm, những con người với tư tưởng " Trọng nam, khinh nữ" vẫn còn tồn tại. Theo khuyến cáo của các chuyên gia về nhân khẩu học: Nếu tỷ lệ mất cân bằng giới tính khi sinh không kiểm soát được, vào giữa thế kỷ XXI Việt Nam sẽ dư thừa khoảng 1,5 đến 2,5 triệu nam giới trong độ tuổi kết hôn. Từ số liệu thống kê đó, nhiều người nhầm tưởng rằng khi phụ nữ hiếm hoi hơn, giá trị và vị thế của Phụ nữ được nâng lên, họ sẽ được coi trọng, họ có quyền quyết định trong hôn nhân, trong việc lựa chọn bạn đời của mình. Nhưng không, mất cân bằng giới tính khi sinh sẽ kéo theo đó là cả một hệ lụy: Phụ nữ lúc này sẽ đứng trước tệ nạn bị buôn bán, bị xâm hại tình dục, bị ép kết hôn sớm và là đối tượng bị tranh giành trong việc giải quyết nhu cầu tâm, sinh lý của đại bộ phận nam giới bị dư thừa. Vì vậy, mất cân bằng giới tính khi sinh không đơn thuần là một con số thống kê mà là tiếng chuông cảnh báo về sự suy giảm, tính bền vững của cấu trúc xã hội. Giải quyết tình trạng này là trách nhiệm không của riêng ai mà đó là sự thay đổi tư tưởng từ chính mỗi người cha, người mẹ, là tinh thần, trách nhiệm y đức của bác sĩ, là sự nghiêm minh của pháp luật và là sự định hướng chính sách tầm vóc quốc gia. Mỗi bé gái bị tước đi cơ hội chào đời vì lí do giới tính không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là một vết xước sâu thêm vào tương lai đất nước.