09/10/2017
Hào hoa từ giản dị - Burberry London
Sắp đến mùa đông rồi các bạn ạ!
Tôi chưa một lần đến London. Và lúc nào tôi cũng mơ ước điều đó, London cổ kính của tôi. Không đi được thì tôi ngửi. Dĩ nhiên London không chỉ có Burberry, nhưng phần nào, tôi “thấm” được chút Anh Quốc qua mùi hương này.
Một mùi hương tông tối trầm mặc. Một người đàn ông toát lên cái hào hoa của mình từ sự giản dị mà chuẩn mực. Không màu mè dư thừa, không hoa lá cành. Tôi thường chỉ thích mùi nào đó, nhưng đối với London for Men, tôi giành một chỗ cực kì quan trọng trong niềm hứng thú của mình với người đàn ông này.
Phải nói rằng cách thể hiện của London hoàn toàn tương phản với Homme Intense của Dior. Homme điệu đà thì London giản dị. Nhưng cả 2 đều toát lên thần thái hào sảng của người đàn ông. Thôi đừng khêu gợi như Homme, London đẹp theo kiểu đàn ông lạnh lùng mà sức hút thì không cưỡng lại được. Các chị em có đồng ý rằng loại đàn ông như vậy rất “cuốn” các bạn đúng không?
Thế London của Burberry có gì mà tôi mê thế? London có thuốc. Rất nhiều thuốc. The One cũng có thuốc, nhưng thuốc ấy mềm và “mượt” quá. Thứ sợi vàng ươm đượm nắng, ngọt khô ráo, mịn màng tôi cũng thích, nhưng thuốc làm “kĩ” quá thì mất chất đi rồi. Giống như ai quen hút thuốc nặng và nguyên bản sẽ không thích các loại blend màu mè. Còn như thuốc của London, tôi thấy nó giống với mùi của thuốc tẩu. Mở nắp hộp ra thuốc còn dạng bánh, ẩm nhiều, cảm giác vẫn giống một thứ lá cây lắm. Ngào ngạt thơm tho nhưng có độ trầm, cứng cỏi già dặn, nhiều ni****ne. Không hút bao giờ thì khó hiểu, nhưng mở đầu của London là một mùi dễ say như thuốc, rất “đầm”, phảng phất hơi men nặng trịch. Khởi đầu của London còn một mùi nữa mà tôi thích điên cuồng, hơn tất cả các loại mùi khác. Mùi da thuộc. Tôi chăm mặc áo da lắm. Chất liệu này có thứ gì đó làm tôi say mê đến cả tìm kiếm trong thế giới của mùi.
Một cái áo da mới. Da thật nhé. Tôi không nói đến cái thứ nilon mùi nhựa nhặng xị mặc năm nay rồi năm sau nổ b**g bét đâu. Mùi da thuộc, vừa hoang dại vừa được “hãm” lại cái chất “thú” từ xuất thân của nó. Ấm lắm, cuốn lắm. Ngửi rạo rực, một mùi hơi ngậy ngậy của chất béo, nhưng lại thoảng mùi thảo dược, ngọt nhẹ nhàng.
London không kì ảo, đầu đến cuối vẫn phe phẩy vẫn thuốc và da thuộc. Có chăng về sau thuốc dịu đi, áo da bớt “mới” đi. Nhẹ nhàng để thêm thắt vào chút quế cay ngọt, ấm dịu và khô ráo hơn. Lại có mùi của nhựa cây ngọt hanh dưới nắng vàng. Càng về sau, London của tôi càng thoát lên, “phiêu” nhè nhẹ chứ không ngất ngây say say. Mùi khói xanh loanh quanh người hẩm hút, mùi của thảo dược hong khô âm ỷ lịm dần đi.
Mùi mà London có không phải là những mùi nhẹ nhàng. Vốn dĩ rất cuồng nhiệt, nhưng bằng cách nào đó Burberry đã làm nó lên da tôi như một nốt trầm say mê và ấm áp. Tôi rất phục sự kết hợp hài hòa này, toát lên như một người đàn ông của xứ ấy mà tôi hay thấy trên phim ảnh.
London này hơi đứng bóng, trẻ trung tươi mới thì không nên chọn nhưng nếu theo đuổi hình ảnh của một người đàn ông như tôi đã nghiệm thấy ở trên thì đây là câu trả lời. Ấm áp, rất hợp cuối thu. Bám tỏa ổn, không chóng tàn trên da tôi như The One.
Đến nhanh nào, mùa thu ạ. Để tôi còn mặc London, London giữa lòng Hà Nội.
FB Trần Mạnh/ Men's Scent