04/09/2025
HAI NGƯỜI CHẮC CHẮN KHÔNG THỂ Ở BÊN NHAU, TẠI SAO SỐ PHẬN CÒN SẮP XẾP CHO HỌ GẶP NHAU?
Tôi biết có một người dì, dì ấy thích bố tôi từ lâu. Trong đám tang của bố, dì ấy đã khóc rất nhiều. Ban đầu khóc trong đám đông, sau đó lại ra ngồi xổm khóc một mình ở bậc thềm đá. Về sau, tôi không bao giờ gặp lại dì ấy nữa.
Tôi gọi dì là dì Mẫn. Dì Mẫn khá cao, hơi đậm người. Tình cảm của dì dành cho bố chưa bao giờ vơi, kể cả sau khi bố và mẹ tôi kết hôn. Mẹ kể rằng dì Mẫn là bạn học cấp 2 của bố. Nhà dì ấy khi đó rất nghèo, cha thì hay uống rượu. Hồi đó, mỗi ngày tan học, bố tôi đều cùng ông nội chở rượu đi bán bằng xe ba bánh, gặp lúc dì Mẫn ra mua thường rót thêm cho nửa chén. Đó vốn là chiêu buôn bán thường dùng, nhưng có lẽ chính nửa chén rượu ấy đã khiến dì Mẫn bắt đầu thích bố tôi.
Thời đi học, dì Mẫn và bố không học cùng lớp, nhưng thị trấn nhỏ, trẻ cùng tuổi thường chơi với nhau. Dì ấy thích chơi cùng con trai nên cũng hay chơi với bố, nhưng lúc đó vẫn chỉ là bạn bè. Sau này bố tôi thi đỗ, đi học rồi làm bác sĩ. Ở bệnh viện huyện, bố quen một nữ bác sĩ khác, hai người bắt đầu hẹn hò. Dì Mẫn nhìn thấy bố và người bạn gái kia đi xem phim về, chắc trong lòng tức giận liền chạy đến nắm lấy tay bố, nhất quyết không buông, cuối cùng thành công chia rẽ mối quan hệ mới chớm ấy. Tin đồn về chuyện dì Mẫn và bố hẹn hò không biết truyền từ đâu ra. Bố dì Mẫn đến tìm ông nội tôi, muốn hỏi rõ ý của bố. Bố tôi nói thẳng: “Không thích cô ấy.”