04/04/2026
MOT.CHUT của tụi mình dạo này hơi vắng…
Nhưng tụi mình không buồn lắm.
Thực chất quán đã cải thiện về lượng khách hàng tăng rất nhiều so với khoảng thời gian đầu tụi mình mới mở quán, so với một quán nhỏ nằm trong khu dân cư, nó lowkey đến độ tụi mình mỗi lần ngồi trước quán lúc hoàng hôn thường nói đùa với nhau “bắt thêm cái loa phát thanh trên thân cây nữa là y như đang ngồi dưới quê đợi Mẹ gọi về ăn cơm chiều”… chưa từng ồn ào cũng chưa từng biết cách làm truyền thông một cách tử tế để Mot.chut “viral”.
Quán của tụi mình nhỏ thôi nhưng lại được hưởng tí sân ngợp bóng cây xanh của công viên trước cửa quán, cũng gần ngay khu trường học nên cũng được các em học sinh ghé lại nhiều, với một chiếc quán khởi nghiệp sau “5 năm làm nô lệ cho tư bản” nên mình thương từng cái ghế, cái bàn, từng vị khách đã ghé qua và đặc biệt muốn kết nối lại với nhiều người như khi trước đây mình đi làm…
Chỉ là dạo này… tụi mình nhớ cái cảm giác quán có nhiều người hơn một chút.
Những cuộc trò chuyện nhỏ, những lần ngồi lại lâu hơn một ly nước.
Nếu bạn đã từng ghé, hoặc đang đọc được những dòng này —
tụi mình vẫn ở đây, vẫn đợi.
Một ngày nào đó, ghé lại nhé 🍃