Khoa Ngoại Tổng Hợp Bệnh Viện Nhi Thanh Hóa

Khoa Ngoại Tổng Hợp Bệnh Viện Nhi Thanh Hóa Chuyên ngành sâu về Ngoại Nhi

Ngày hôm nay chúng tôi làm việc bình thường nhé
21/08/2026

Ngày hôm nay chúng tôi làm việc bình thường nhé

📖 CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ | TẬP TIẾP THEOMột miếng dép cao su… và nỗi lo của người mẹCó những lúc, điều khiến một n...
14/08/2026

📖 CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ | TẬP TIẾP THEO

Một miếng dép cao su… và nỗi lo của người mẹ

Có những lúc, điều khiến một người mẹ sợ nhất không phải là cánh cửa phòng mổ… mà là những ngày tháng phía sau cánh cửa ấy.

Vũ Huy K., 15 tuổi, trú tại phường Ngọc Sơn, Thanh Hóa, là một cậu bé đặc biệt, có rối loạn phổ tự kỷ, chậm phát triển và có thói quen ăn những thứ không phải thức ăn.

Lần này, em nuốt phải một miếng dép cao su.

Gia đình đã đưa em đến một bệnh viện khác. Qua nội soi, một phần dị vật được lấy ra, phần còn lại chưa thể lấy được. Gia đình tiếp tục hy vọng phần dị vật còn lại sẽ tự đào thải theo đường đại tiện.

Nhưng rồi những ngày chờ đợi ấy không kết thúc như mong muốn.

Em bắt đầu nôn, đau bụng nhiều, mệt mỏi.

19h12 ngày 09/08/2026, gia đình đưa em đến Khoa Ngoại Tổng hợp – Bệnh viện Nhi Thanh Hóa.

Thăm khám cho thấy tình trạng đã trở nên nghiêm trọng: viêm phúc mạc do thủng tạng rỗng.

Không còn thời gian để chờ đợi.

20h50, em được đưa lên bàn mổ.

Chỉ hơn một giờ sau khi vào khoa…

cánh cửa phòng mổ khép lại.

Bên ngoài, người mẹ lại bắt đầu một cuộc chờ đợi mà có lẽ chị không bao giờ muốn trải qua thêm lần nữa.

Chị không biết ca mổ sẽ kéo dài bao lâu.

Không biết con sẽ thế nào.

Chỉ biết trong lòng mình lúc ấy có một mong ước rất nhỏ:

“Mong con được trở về với mẹ…”

Ca mổ kết thúc. Em đã vượt qua được thời khắc nguy hiểm.

Nhưng những ngày sau mổ vẫn còn rất dài.

Do tình trạng đặc biệt, em khó hợp tác điều trị, có lúc giật dây truyền, quấy phá. Người mẹ vừa thương con, vừa lo, có những lúc gần như bất lực.

Bởi chị hiểu…

Con không cố tình làm mẹ khổ.

Con chỉ không biết cách nói:

“Con đau.”
“Con sợ.”
“Mẹ ơi, con khó chịu…”

Và rồi, khi mọi thứ dần ổn hơn, người mẹ lại nghĩ đến một điều khiến lòng mình đau hơn cả cuộc mổ:

Ngày mai thì sao?

Hôm nay là một miếng dép cao su.

Ngày mai có thể là bất cứ thứ gì.

Một người mẹ có con đặc biệt đôi khi không chỉ lo cho ngày hôm nay.

Mà lo cho cả một chặng đường rất dài phía trước…

💙 Một lời nhắn từ gia đình

Nếu gia đình đang chăm sóc trẻ tự kỷ, chậm phát triển hoặc có thói quen ăn dị vật, xin hãy quan sát con nhiều hơn một chút.

Cất đi những vật nhỏ, đồ chơi, cao su… những thứ con có thể cầm lên và đưa vào miệng.

Và khi phát hiện trẻ nuốt phải dị vật, đừng chủ quan chờ đợi. Hãy đưa con đến cơ sở y tế để được kiểm tra sớm.

Bởi gia đình chỉ mong rằng:

Không một người mẹ nào phải ngồi ngoài phòng mổ và cầu mong con mình được trở về… chỉ vì một thứ nhỏ bé tưởng như vô hại.

Khoa Ngoại Tổng hợp trân trọng cảm ơn gia đình Vũ Huy K. đã tin tưởng, đồng hành cùng các bác sĩ.

Hình ảnh của bệnh nhi được gia đình đồng ý chia sẻ, với mong muốn câu chuyện của em có thể giúp thêm một gia đình khác phòng tránh được một tai nạn đáng tiếc.

Có những cuộc mổ kết thúc sau vài giờ.

Nhưng nỗi lo của một người mẹ dành cho đứa con đặc biệt… có lẽ sẽ kéo dài cả cuộc đời.

MỘT DẤU MỐC MỚI – MỘT TRỌNG TRÁCH MỚISáng nay, tại Hội trường Bệnh viện, trong không khí trang trọng, BS.CKI Đỗ Xuân Hoà...
11/08/2026

MỘT DẤU MỐC MỚI – MỘT TRỌNG TRÁCH MỚI

Sáng nay, tại Hội trường Bệnh viện, trong không khí trang trọng, BS.CKI Đỗ Xuân Hoàng đã được công bố quyết định bổ nhiệm giữ chức vụ Phó Trưởng Khoa Ngoại Tổng hợp.

Một quyết định bổ nhiệm không chỉ là sự ghi nhận đối với quá trình nỗ lực, rèn luyện và cống hiến, mà còn là sự tin tưởng, kỳ vọng của lãnh đạo và tập thể đối với người được giao nhiệm vụ.

Trên cương vị mới, niềm vinh dự luôn đi cùng trách nhiệm. Đó là trách nhiệm với người bệnh, với chuyên môn, với đồng nghiệp và với sự phát triển chung của Khoa Ngoại Tổng hợp.

Tin rằng với nền tảng chuyên môn, tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm với nghề, BS.CKI Đỗ Xuân Hoàng sẽ tiếp tục cùng tập thể Khoa Ngoại Tổng hợp xây dựng một tập thể đoàn kết, vững chuyên môn, tận tâm với người bệnh; không ngừng nâng cao chất lượng điều trị và chăm sóc, xứng đáng với sự tin tưởng được giao phó.

Chúc mừng anh – một dấu mốc mới trên hành trình cống hiến cho người bệnh và cho sự phát triển của Bệnh viện.

Chúc BS.CKI Đỗ Xuân Hoàng trên cương vị mới luôn vững vàng, tâm huyết và hoàn thành xuất sắc trọng trách được giao.
Chúc Khoa Ngoại Tổng hợp tiếp tục đoàn kết, phát triển và vươn lên những bước tiến mới!

🍀 BỮA CƠM CÔNG ĐOÀN – NƠI TÌNH ĐỒNG NGHIỆP ĐƯỢC HÂM NÓNG BẰNG YÊU THƯƠNG 💙Có những bữa cơm ngon không phải vì sơn hào hả...
03/08/2026

🍀 BỮA CƠM CÔNG ĐOÀN – NƠI TÌNH ĐỒNG NGHIỆP ĐƯỢC HÂM NÓNG BẰNG YÊU THƯƠNG 💙

Có những bữa cơm ngon không phải vì sơn hào hải vị, mà bởi trong đó có tiếng cười, có những bàn tay cùng nhau chuẩn bị và có tình cảm chân thành của những người đồng nghiệp.

Chiều cuối tuần, gia đình Trưởng khoa đã mở rộng cửa đón anh chị em Khoa Ngoại Tổng hợp về chung vui trong Bữa cơm Công đoàn. Từ sớm, người câu cá, người làm thịt ngan, người nhặt rau, người nhóm bếp… ai cũng tất bật nhưng trên môi luôn rạng rỡ nụ cười. Không còn khoảng cách giữa lãnh đạo và nhân viên, giữa bác sĩ, điều dưỡng hay hộ lý, tất cả cùng chung một niềm vui như những người thân trong một gia đình.

Khoa Ngoại Tổng hợp xin gửi lời cảm ơn chân thành tới gia đình Trưởng khoa đã nhiệt tình chuẩn bị địa điểm, đón tiếp và dành nhiều tình cảm để anh chị em có một buổi sum họp thật ấm áp.

Xin cảm ơn toàn thể anh chị em trong khoa đã cùng góp công, góp sức, góp thời gian để tạo nên một bữa cơm đong đầy tiếng cười và sự gắn kết.

Đặc biệt, xin cảm ơn Công đoàn Bệnh viện Nhi Thanh Hóa đã phát động một hoạt động đầy ý nghĩa, giúp mỗi khoa phòng có thêm cơ hội được sẻ chia, thấu hiểu và gắn bó hơn sau những ngày làm việc bận rộn.

Tự hào vì được là một thành viên của Khoa Ngoại Tổng hợp. Tự hào vì được làm việc dưới mái nhà chung Bệnh viện Nhi Thanh Hóa – nơi không chỉ chăm sóc sức khỏe cho các em nhỏ mà còn luôn gìn giữ, vun đắp những giá trị đẹp của tình đồng nghiệp và tinh thần đoàn kết.

Một bữa cơm… nhưng đọng lại là rất nhiều yêu thương. 💙

“Có phải đưa con ra Hà Nội không, bác sĩ?”Đó là câu hỏi đầy trăn trở của cha mẹ khi biết con mình mắc Teo đường mật bẩm ...
28/07/2026

“Có phải đưa con ra Hà Nội không, bác sĩ?”
Đó là câu hỏi đầy trăn trở của cha mẹ khi biết con mình mắc Teo đường mật bẩm sinh — một bệnh lý hiếm gặp và rất nguy hiểm ở trẻ nhỏ.
Dù kỹ thuật này đã được triển khai từ lâu, Khoa Ngoại Tổng hợp vẫn không ngừng học hỏi để nâng cao chất lượng điều trị. Và hôm nay, chúng tôi tự tin trả lời: “Không đâu anh chị… Con sẽ được điều trị tốt nhất ngay tại Bệnh viện Nhi Thanh Hóa.”
Thành công này có được là nhờ:
* Sự đồng hành chuyên môn từ các chuyên gia hàng đầu Bệnh viện Nhi Trung ương.
* Sự chỉ đạo sát sao của Ban Giám đốc cùng sự phối hợp chặt chẽ từ Khoa Gây mê Hồi sức, Khoa Tiêu Hoá ... và các phòng, ban liên quan.
* Quyết tâm cao của Trưởng khoa Bs CKII Dương Văn Thông cùng tập thể bác sĩ Khoa Ngoại Tổng hợp trong việc làm chủ các kỹ thuật phẫu thuật chuyên sâu.
Đứng chung một bàn mổ, không còn ranh giới giữa tuyến Trung ương hay tuyến tỉnh. Tất cả chỉ còn chung một mục tiêu: giành lại sự sống và tương lai cho em bé.
Hạnh phúc lớn nhất của người làm nghề y không chỉ là một ca mổ thành công, mà là giúp các con được chữa trị bằng kỷ thuật cao, hiện đại ngay tại quê nhà, trong tình yêu thương của gia đình.
💙 Khoa Ngoại Tổng hợp – Bệnh viện Nhi Thanh Hóa
Tận tâm – Trách nhiệm – Vì sức khỏe trẻ thơ.
>

28/07/2026

CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ

Chúng tôi đã xem đi xem lại đoạn camera ấy…

Có những ca bệnh, điều chúng tôi nhớ không phải là phim chụp cắt lớp.

Cũng không phải là những con số trên bệnh án.

Mà là một đoạn camera dài chưa đầy mười giây.



Người mẹ mở điện thoại, đưa cho chúng tôi xem.

Chị nói rất nhỏ:

“Bác sĩ xem giúp tôi… con chỉ ngã có thế này thôi…”

Trong đoạn video, cô bé Lê Hoài A., trú tại xã Vân Du, tỉnh Thanh Hóa, đang chạy chơi trước hiên nhà.

Một bước hụt.

Con trượt từ bậc hè xuống sân.

Không va đập mạnh.

Không tiếng khóc thét.

Không có vết thương nào khiến người lớn phải giật mình.

Cô bé tự đứng dậy.

Phủi quần áo.

Rồi đi tiếp.

Nếu là con của mình…

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta cũng sẽ nghĩ:

“Chắc không sao đâu…”

Nhưng cơ thể của trẻ nhỏ đôi khi mong manh hơn những gì mắt thường nhìn thấy.

Chiều hôm ấy, con bắt đầu ôm bụng.

Không còn chạy nhảy.

Không còn ríu rít kể chuyện.

Con chỉ lặng lẽ tựa vào vai mẹ.

Rồi khẽ nói:

“Mẹ… con đau…”

Ngày 21/7/2026, cô bé được đưa đến Khoa Ngoại Tổng hợp - Bệnh viện Nhi Thanh Hóa.

Kết quả chụp cắt lớp vi tính khiến tất cả đều lặng đi.

Vỡ lách độ III.

Ổ bụng đã có dịch.

Đó là một tổn thương không ai có thể đoán được chỉ bằng cách nhìn vào cú ngã trong đoạn camera.

Điều khiến chúng tôi thấy nhẹ lòng là…

Gia đình đã không chần chừ.

Chính quyết định đưa con đến bệnh viện ngay khi thấy con khác thường đã giúp chúng tôi có cơ hội điều trị kịp thời.

Từng giờ trôi qua là từng giờ theo dõi sát sao.

Mỗi lần thăm khám, mỗi lần siêu âm lại, chúng tôi đều mong tổn thương sẽ ổn định.

Rồi ngày ấy cũng đến.

Chúng tôi bước vào buồng bệnh và nói với người mẹ:

“Con không phải cắt lách.”

Chị không nói gì.

Chỉ cúi xuống ôm con gái thật chặt.

Đôi vai run lên.

Có lẽ suốt những ngày qua, người mẹ ấy đã sống trong nỗi sợ mà không dám nói thành lời.

Ngày làm thủ tục ra viện, chị quay lại nhìn chúng tôi rồi nói:

“Nếu hôm đó tôi nghĩ con chỉ ngã nhẹ rồi để con nằm ở nhà… có lẽ tôi sẽ ân hận cả đời.”

Câu nói ấy không chỉ dành cho chúng tôi.

Nó cũng là lời nhắn gửi đến tất cả những gia đình có con nhỏ.

Đừng chủ quan chỉ vì cú ngã trông có vẻ nhẹ.

Đừng vội yên tâm chỉ vì ngoài da không có vết thương.

Và cũng hãy dạy con rằng…

Sau mỗi lần ngã, sau mỗi lần va đập, đừng im lặng vì sợ bố mẹ mắng.

Hãy nói ngay với người lớn.

Bởi đôi khi…

Chỉ một câu “Mẹ ơi, con đau…”

Lại là điều giúp cha mẹ đưa con đến bệnh viện đúng lúc.

Để một đứa trẻ vẫn được trở về nhà với nụ cười, với lá lách còn nguyên vẹn và với cả tuổi thơ phía trước.



Phía sau cánh cửa phòng mổ, chúng tôi hiểu rằng…

Không phải điều kỳ diệu nào cũng bắt đầu bằng một cuộc phẫu thuật.

Đôi khi, điều kỳ diệu bắt đầu từ quyết định rất giản dị của một người mẹ:

Đưa con đến bệnh viện ngay khi thấy con mình bất thường. Mời quý vị tiếp tục chia sẻ và đón đọc những câu chuyện tiếp theo nhé.

23/07/2026

# 📖 CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ | TẬP....

# # Chúng tôi đã phải mở dạ dày cậu bé... vì một thói quen mà nhiều gia đình vẫn nghĩ là bình thường

Có những ca mổ bắt đầu bằng một vụ tai nạn.

Nhưng cũng có những ca mổ khiến chúng tôi day dứt, bởi đáng lẽ đã có thể không xảy ra.

Ngày 08/7/2026, Khoa Ngoại Tổng hợp - Bệnh viện Nhi Thanh Hóa tiếp nhận bệnh nhi Nguyễn Bảo A., trú tại xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa vì những cơn đau bụng kéo dài.

Theo người nhà, cháu có một thói quen đặc biệt từ lâu: ăn tóc và thường xuyên nuốt các dị vật nhỏ.

Ban đầu, gia đình nghĩ đó chỉ là một thói quen của trẻ nhỏ.

Không ai ngờ...

Thói quen ấy lại âm thầm lớn lên từng ngày trong dạ dày của con.

Qua thăm khám và các xét nghiệm cần thiết, chúng tôi phát hiện một khối dị vật lớn trong dạ dày. Hướng chẩn đoán nhiều đến hội chứng Pica – một rối loạn khiến trẻ ăn những thứ không phải là thực phẩm.

Điều đầu tiên chúng tôi nghĩ đến là nội soi.

Nếu lấy được dị vật qua nội soi, cháu sẽ tránh được một cuộc phẫu thuật.

Nhưng khối dị vật đã quá lớn.

Đan bện chặt vào nhau.

Mọi cố gắng đều không thành công.

Không còn lựa chọn nào khác.

Cánh cửa phòng mổ khép lại.

Chúng tôi buộc phải mở dạ dày của cậu bé.

Từng búi dị vật được lấy ra khỏi dạ dày.

Khoảnh khắc ấy, cả ê-kíp đều có chung một suy nghĩ:

May mắn là cháu đã đến viện kịp thời.

Nếu chậm thêm, khối dị vật có thể tiếp tục lớn lên, gây tắc đường tiêu hóa, loét, thủng hoặc những biến chứng nặng nề hơn.

Cuộc phẫu thuật thành công.

Những ngày sau mổ, cậu bé hồi phục từng ngày.

Lại ăn được.

Lại cười.

Lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác.

Còn người mẹ...

Chị chỉ lặng lẽ nắm tay con.

Ánh mắt hôm ấy không còn là sự hoảng loạn khi mới nhập viện.

Thay vào đó là sự nhẹ nhõm của một người mẹ vừa được ôm con sau những ngày dài thấp thỏm.

Đối với chúng tôi, mỗi em bé khỏe mạnh ra viện không chỉ là thành công của một ca phẫu thuật.

Đó còn là niềm vui khi một gia đình được trở về trọn vẹn.

---

# # # Điều chúng tôi mong muốn sau câu chuyện này

Qua trường hợp của Nguyễn Bảo A., chúng tôi mong các bậc phụ huynh đừng xem nhẹ khi trẻ có thói quen ăn tóc, cắn móng tay, nuốt giấy, đất, xốp hoặc các vật không phải thức ăn.

Đó có thể là dấu hiệu của hội chứng Pica, một rối loạn cần được thăm khám và điều trị.

Phát hiện sớm không chỉ giúp tìm ra nguyên nhân mà còn có thể ngăn chặn những biến chứng nguy hiểm, để không một đứa trẻ nào phải bước vào phòng mổ vì một thói quen tưởng như vô hại.

---

📖 Chuyện sau cánh cửa phòng mổ | Tập tiếp theo.

Có những căn bệnh đến rất nhanh.

Nhưng cũng có những căn bệnh âm thầm lớn lên từng ngày mà không ai nhận ra.

Ở tập tiếp theo, chúng tôi sẽ kể về một cậu bé có sở thích rất lạ. Điều tưởng chỉ là một thói quen đã trở thành nỗi ám ảnh của cả gia đình và buộc các bác sĩ phải can thiệp để giành lại tuổi thơ bình thường cho em.

Xin mời quý vị cùng đón đọc.

21/07/2026

CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ .

Có những người mẹ... chỉ dám bật khóc khi con được trở về

Ở Khoa Ngoại Tổng hợp, chúng tôi đã gặp rất nhiều người mẹ.

Có người khóc khi con đau.

Có người khóc khi con phải bước vào phòng mổ.

Nhưng cũng có những người mẹ...

Suốt những giờ con phẫu thuật, chị không rơi một giọt nước mắt.

Chị chỉ lặng lẽ ngồi trước cánh cửa phòng mổ, mắt không rời khỏi cánh cửa ấy.

Mỗi lần có tiếng bước chân, chị lại đứng bật dậy.

Rồi lại lặng lẽ ngồi xuống.

Không ai biết chị đã cầu nguyện bao nhiêu lần.

Chỉ biết rằng, điều chị mong nhất là được nghe một câu nói:

"Con ổn rồi."
..

Rồi cánh cửa phòng mổ mở ra.

Bác sĩ mỉm cười:

"Ca mổ thành công."

Đến lúc ấy...

Người mẹ mới bật khóc.

Đó không còn là nước mắt của sợ hãi.

Mà là những cảm xúc đã kìm nén suốt bao ngày, giờ mới dám vỡ òa.

Những ngày sau đó, con khỏe lên từng chút một.

Từ những thìa cháo đầu tiên...

Đến nụ cười đầu tiên...

Rồi ngày được nắm tay mẹ bước ra khỏi bệnh viện.

Trước khi rời khoa, chị quay lại, nghẹn ngào nói:

"Cảm ơn... vì đã cho gia đình tôi được đón con về."

Có lẽ, đó là câu nói khiến những người làm nghề y hạnh phúc nhất.

Bởi sau tất cả những ca mổ, những đêm trực và những giờ phút căng thẳng, điều chúng tôi mong mỏi nhất vẫn là nhìn thấy một đứa trẻ khỏe mạnh trở về trong vòng tay gia đình.

---

📖 Có những cuộc phẫu thuật bắt đầu từ một vụ tai nạn.

Nhưng cũng có những cuộc phẫu thuật bắt đầu từ một thói quen rất nhỏ mà nhiều người vẫn nghĩ là vô hại.

Mới đây, Khoa Ngoại Tổng hợp vừa phẫu thuật cho một cậu bé có sở thích đặc biệt: ăn tóc, cắn móng tay và nuốt vào bụng. Theo thời gian, những dị vật ấy kết thành một khối lớn trong dạ dày, buộc các bác sĩ phải phẫu thuật để lấy ra.

Một câu chuyện khiến chúng tôi thực sự trăn trở...

Xin mời quý vị cùng đón đọc 📖 "Chuyện sau cánh cửa phòng mổ | Tập 06".

21/07/2026

CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ .

Mười trang thư viết bằng nước mắt của một người mẹ.

Có những cuộc chia tay ở bệnh viện rất đặc biệt.

Không còn tiếng xe cấp cứu.

Không còn những bước chân vội vã.

Không còn ánh mắt thấp thỏm của người nhà trước cánh cửa phòng mổ.

Chỉ còn lại nụ cười của một đứa trẻ chuẩn bị được trở về nhà...

Và những giọt nước mắt hạnh phúc của người mẹ.

***

Một ngày trước khi xuất viện, người mẹ ấy lặng lẽ mang đến Khoa Ngoại Tổng hợp một phong bì.

Bên trong không phải là một món quà.

Cũng không phải một bó hoa.

Mà là 10 trang giấy viết tay kín chữ.

Có lẽ...

Đó là bức thư dài nhất mà tập thể Khoa Ngoại Tổng hợp từng nhận được.

Mười trang giấy.

Không có câu văn nào được trau chuốt.

Không có lời lẽ hoa mỹ.

Chỉ là những dòng cảm xúc được viết ra sau nhiều đêm gần như thức trắng bên giường bệnh của con.

***

Trong thư, người mẹ kể rằng...

Ngày ôm con từ vùng núi xuống Bệnh viện Nhi Thanh Hóa, chị không biết điều gì đang chờ mình phía trước.

Con phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật.

Mỗi lần ký vào tờ cam kết phẫu thuật, tay chị run lên.

Chữ ký rất ngắn.

Nhưng phía sau nó là cả nỗi lo của một người mẹ.

Lo nếu điều không may xảy ra...

Liệu mình có đủ mạnh mẽ để bước tiếp?

Những ngày con nằm viện cũng là những ngày người mẹ sống giữa hai cảm xúc.

Ban ngày cố gắng mỉm cười để con yên tâm.

Ban đêm lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt.

Chỉ cần con nhăn mặt vì đau, tim người mẹ như thắt lại.

Chỉ cần bác sĩ bước đến giường bệnh, chị lại hồi hộp chờ từng lời giải thích.

Có lẽ chỉ những người từng có con nằm trong phòng mổ mới hiểu...

Khoảng thời gian đứng chờ ngoài cánh cửa ấy dài đến nhường nào.

***

Rồi ngày chị mong nhất cũng đến.

Các bác sĩ thông báo...

Con đủ điều kiện xuất viện.

Nghe hai tiếng "được về nhà", người mẹ bật khóc.

Lần này, đó không còn là nước mắt của sợ hãi.

Đó là nước mắt của sự biết ơn.

Biết ơn vì con đã vượt qua những ngày khó khăn nhất.

Biết ơn vì cuối cùng chị lại được bế con trở về nhà.

Và cũng bởi có quá nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu...

Chị đã chọn cách cầm bút.

Mười trang giấy.

Từng dòng chữ là lời cảm ơn gửi đến tập thể Khoa Ngoại Tổng hợp.

Cảm ơn Bác Thông, Bác Hà .... , các điều dưỡng và tất cả những người đã âm thầm đồng hành cùng gia đình trong những ngày gian nan nhất.

***

Đối với nhiều người, đó chỉ là một bức thư.

Nhưng đối với chúng tôi...

Đó là món quà vô giá.

Bởi phía sau mười trang giấy ấy là cả một hành trình của niềm tin.

Là nước mắt của một người mẹ khi tưởng như có lúc sẽ mất con.

Là niềm hạnh phúc vỡ òa trong ngày được ôm con khỏe mạnh trở về.

Và cũng là nguồn động viên để những người làm nghề y tiếp tục bước vào những ca trực đêm, những cuộc phẫu thuật kéo dài với tất cả trách nhiệm và sự tận tâm.

Tập thể Khoa Ngoại Tổng hợp – Bệnh viện Nhi Thanh Hóa xin trân trọng cảm ơn tình cảm đặc biệt mà gia đình đã dành cho chúng tôi.

Chúng tôi không chỉ trân trọng bức thư dài mười trang.

Chúng tôi trân trọng hơn cả niềm tin mà gia đình đã gửi gắm.

Xin chúc cháu luôn mạnh khỏe, bình an và lớn lên với thật nhiều ước mơ đẹp.

---

Có người từng nói:

"Phía sau mỗi ca mổ thành công là một gia đình được giữ lại hy vọng."

Còn với chúng tôi...

Phía sau cánh cửa phòng mổ, đôi khi điều quý giá nhất không phải là những lời khen.

Mà là một bức thư được viết bằng cả trái tim của một người mẹ.

Đó sẽ luôn là món quà mà Khoa Ngoại Tổng hợp gìn giữ và trân quý.

Address

Quang Trung 3
Thanh Hóa

Telephone

+84979729789

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khoa Ngoại Tổng Hợp Bệnh Viện Nhi Thanh Hóa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Khoa Ngoại Tổng Hợp Bệnh Viện Nhi Thanh Hóa:

Shortcuts

Share