14/08/2026
📖 CHUYỆN SAU CÁNH CỬA PHÒNG MỔ | TẬP TIẾP THEO
Một miếng dép cao su… và nỗi lo của người mẹ
Có những lúc, điều khiến một người mẹ sợ nhất không phải là cánh cửa phòng mổ… mà là những ngày tháng phía sau cánh cửa ấy.
Vũ Huy K., 15 tuổi, trú tại phường Ngọc Sơn, Thanh Hóa, là một cậu bé đặc biệt, có rối loạn phổ tự kỷ, chậm phát triển và có thói quen ăn những thứ không phải thức ăn.
Lần này, em nuốt phải một miếng dép cao su.
Gia đình đã đưa em đến một bệnh viện khác. Qua nội soi, một phần dị vật được lấy ra, phần còn lại chưa thể lấy được. Gia đình tiếp tục hy vọng phần dị vật còn lại sẽ tự đào thải theo đường đại tiện.
Nhưng rồi những ngày chờ đợi ấy không kết thúc như mong muốn.
Em bắt đầu nôn, đau bụng nhiều, mệt mỏi.
19h12 ngày 09/08/2026, gia đình đưa em đến Khoa Ngoại Tổng hợp – Bệnh viện Nhi Thanh Hóa.
Thăm khám cho thấy tình trạng đã trở nên nghiêm trọng: viêm phúc mạc do thủng tạng rỗng.
Không còn thời gian để chờ đợi.
20h50, em được đưa lên bàn mổ.
Chỉ hơn một giờ sau khi vào khoa…
cánh cửa phòng mổ khép lại.
Bên ngoài, người mẹ lại bắt đầu một cuộc chờ đợi mà có lẽ chị không bao giờ muốn trải qua thêm lần nữa.
Chị không biết ca mổ sẽ kéo dài bao lâu.
Không biết con sẽ thế nào.
Chỉ biết trong lòng mình lúc ấy có một mong ước rất nhỏ:
“Mong con được trở về với mẹ…”
Ca mổ kết thúc. Em đã vượt qua được thời khắc nguy hiểm.
Nhưng những ngày sau mổ vẫn còn rất dài.
Do tình trạng đặc biệt, em khó hợp tác điều trị, có lúc giật dây truyền, quấy phá. Người mẹ vừa thương con, vừa lo, có những lúc gần như bất lực.
Bởi chị hiểu…
Con không cố tình làm mẹ khổ.
Con chỉ không biết cách nói:
“Con đau.”
“Con sợ.”
“Mẹ ơi, con khó chịu…”
Và rồi, khi mọi thứ dần ổn hơn, người mẹ lại nghĩ đến một điều khiến lòng mình đau hơn cả cuộc mổ:
Ngày mai thì sao?
Hôm nay là một miếng dép cao su.
Ngày mai có thể là bất cứ thứ gì.
Một người mẹ có con đặc biệt đôi khi không chỉ lo cho ngày hôm nay.
Mà lo cho cả một chặng đường rất dài phía trước…
💙 Một lời nhắn từ gia đình
Nếu gia đình đang chăm sóc trẻ tự kỷ, chậm phát triển hoặc có thói quen ăn dị vật, xin hãy quan sát con nhiều hơn một chút.
Cất đi những vật nhỏ, đồ chơi, cao su… những thứ con có thể cầm lên và đưa vào miệng.
Và khi phát hiện trẻ nuốt phải dị vật, đừng chủ quan chờ đợi. Hãy đưa con đến cơ sở y tế để được kiểm tra sớm.
Bởi gia đình chỉ mong rằng:
Không một người mẹ nào phải ngồi ngoài phòng mổ và cầu mong con mình được trở về… chỉ vì một thứ nhỏ bé tưởng như vô hại.
Khoa Ngoại Tổng hợp trân trọng cảm ơn gia đình Vũ Huy K. đã tin tưởng, đồng hành cùng các bác sĩ.
Hình ảnh của bệnh nhi được gia đình đồng ý chia sẻ, với mong muốn câu chuyện của em có thể giúp thêm một gia đình khác phòng tránh được một tai nạn đáng tiếc.
Có những cuộc mổ kết thúc sau vài giờ.
Nhưng nỗi lo của một người mẹ dành cho đứa con đặc biệt… có lẽ sẽ kéo dài cả cuộc đời.