Đàn bà cũ

Đàn bà cũ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Đàn bà cũ, Ho Chi Minh City.

06/06/2026

Mê cái cách anh ấy có vợ rồi mà vẫn sống như trai tân , mê cái cách anh ấy quan tâm vợ người khác hơn vợ mình,
luôn vắng mặt đều đặn trong đời sống hôn nhân.bảo sao vk con coi như cức vậy.

05/06/2026

Kết hôn mà không tìm đúng người, là phải bồi cả tính mạng của mình vào đấy.

Kết hôn vốn dĩ là một canh bạc, cần dùng cả đời để kiểm chứng, cho nên đừng kết hôn tùy tiện, cũng đừng sinh con tùy tiện. Gả sai người thật sự không phải chuyện cứ quay lưng ly hôn là có thể giải quyết được, có những người bạn căn bản không thể ly hôn nổi.

Hơn nữa, đa số đàn ông sẽ không vì bạn sinh con mà xót xa cho bạn, anh ta chỉ vì bạn đã sinh con rồi, cảm thấy bạn chạy không thoát được nữa, sẽ càng thêm không kiêng nể gì mà bắt nạt bạn. Hơn nữa, người mà anh ta có thể giữ chân mãi mãi chỉ có mẹ anh ta mà thôi.
Nếu bạn gả cho một người đàn ông có tầng lớp nhận thức thấp, thế giới tinh thần nghèo nàn, anh ta sẽ coi phụ nữ là món đồ phụ thuộc, chỉ nên giặt giũ nấu cơm chăm con, hiếu thảo với cha mẹ chồng, và chỉ cần bạn không nghe lời anh ta, bạn không phục tùng anh ta, thì anh ta sẽ tìm cách để vùi dập bạn.

Hôn nhân giống như một tấm gương. Một cuộc hôn nhân tốt sẽ khiến người phụ nữ ngày càng đẹp hơn, ngày càng dịu dàng và tự tin hơn. Còn một cuộc hôn nhân bất hạnh sẽ mang lại cho người phụ nữ cảm giác thất vọng khôn cùng, giày vò đến mức tiều tụy, đối với cuộc sống cũng mất đi sự kỳ vọng, nhìn thấu được sự hèn hạ của nhân tính.
Giá lớn nhất của việc gả sai người không phải là nghèo khó hay ly hôn, mà là một trái tim từng kỳ vọng vào hôn nhân, muốn sống tốt nhưng lại không ngừng bị mài mòn, không bao giờ có thể thắp lại hy vọng vào cuộc sống và sự mong đợi vào tình yêu nữa.

Có những người bước vào cuộc đời bạn, sẽ trở thành ánh sáng của bạn, nhưng có những người sẽ đập tắt tất cả ánh sáng của bạn. Cho nên mới nói một cuộc hôn nhân tốt, đầu tiên là bạn phải chọn đúng người. Một người bạn đời tốt, có thể giúp bạn giảm bớt một nửa khổ ải trần gian, còn người sai sẽ khiến bạn trẫm đắm trong khổ ải trên đời. Trong hôn nhân, lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực, nếu ngay từ đầu bạn đã chọn sai người, toàn là mặt tối của nhân tính, hoặc mang theo một đống thói hư tật xấu từ gia đình gốc, thì bạn có cố gắng thế nào cũng không có tác dụng.

Chọn đúng bạn đời thực sự rất quan trọng, dù muộn một chút cũng không sao, nhưng nhất định phải là đúng người. Gả chồng là lấy nhân phẩm, là lấy trách nhiệm, là lấy sự gánh vác. Những lời đường mật, lại hay sáo rỗng đều không có tác dụng gì. Hôn nhân muốn được hạnh phúc, phần nhìn vào thế điểm giới hạn thấp nhất của một người, bạn nhất định phải cùng với người sẵn lòng bao dung bạn, hiểu bạn, và cùng bạn trưởng thành để đi hết quãng đời còn lại, chứ không phải với kẻ chỉ biết dùng lời đường mật để lừa gạt bạn, và không phải là kẻ gặp chuyện lập tức lật mặt.

09/05/2026
08/05/2026

Nghe thì có vẻ rất văn minh.
Ai làm nấy giữ.
Ai tiêu nấy lo.
Tiền bạc rạch ròi, không phiền nhau.

Nhưng rất nhiều cuộc hôn nhân bắt đầu rạn nứt…
lại chính từ sự “văn minh” ấy.

Ngày mới cưới, chỉ cần có nhau là đủ.
Không ai nghĩ đến chuyện giấu giếm.
Không ai tính toán thiệt hơn.
Tiền nhiều hay ít, cũng chung một hướng mà đi.

Rồi cuộc sống cuốn tới.
Con cái, nhà cửa, công việc, trách nhiệm.
Tiền bạc – thay vì là phương tiện để cùng vun vén –
lại trở thành ranh giới vô hình giữa hai người.

Không dám hỏi.
Ngại xin.
Sợ bị đánh giá.
Mỗi người tự lo phần của mình…

Sống chung một mái nhà,
nhưng cảm giác như hai người bạn thuê chung phòng.
Chung giường – nhưng không chung lòng.

Tôi từng nghe một người vợ nói thế này:
“Em không cần anh đưa hết tiền cho em.
Em chỉ cần khi em thiếu, em có thể mở miệng mà không thấy mình thấp kém.
Nhưng càng ngày… em càng không dám hỏi.”

Không phải vì nghèo.
Mà vì khoảng cách đã hình thành.

Tiền không đo được tình cảm.
Nhưng tình cảm được cảm nhận rất rõ qua cách vợ chồng chia sẻ với nhau –
chia sẻ trách nhiệm, chia sẻ gánh nặng, và cả những gì mình làm ra.

Khi người ta bắt đầu giấu nhau ví tiền,
thì rất thường… cũng đã giấu nhau nhiều điều khác.

Vợ chồng đi xa được hay không,
không phải vì kiếm được bao nhiêu tiền.
Mà vì còn dám đặt niềm tin vào tay nhau hay không.

VẬY, NẾU ĐANG Ở TRONG MỘT CUỘC HÔN NHÂN
“CHUNG NHÀ NHƯNG KHÔNG CHUNG LÒNG”,
PHỤ NỮ CÓ THỂ LÀM GÌ ĐỂ KÉO NHAU LẠI GẦN HƠN?

1. Chuyển từ “tiền của anh – tiền của em” sang “trách nhiệm của chúng ta”
Vấn đề không nằm ở việc ai giữ tiền, mà nằm ở việc ai đang gánh gì trong gia đình.
Cách làm cụ thể:
– Thay vì hỏi “anh đưa em bao nhiêu”, hãy cùng ngồi xuống liệt kê các khoản chung: tiền nhà, tiền con, tiền sinh hoạt.
– Nói rõ: “Những khoản này là trách nhiệm của hai đứa, mình cùng chia.”
– Không cần gộp hết tiền, chỉ cần gộp trách nhiệm. Khi trách nhiệm chung rõ ràng, lòng sẽ bớt xa.

2. Tập nói thật nhu cầu – trước khi im lặng biến thành xa cách
Nhiều phụ nữ không dám nói vì sợ bị cho là dựa dẫm.
Nhưng im lặng lâu ngày sẽ biến vợ chồng thành hai người dưng lịch sự.
Cách làm cụ thể:
– Khi cần, nói thẳng: “Khoản này em đang không xoay kịp, em cần anh chia sẻ.”
– Tránh nói vòng vo, tránh so sánh, chỉ nói đúng nhu cầu hiện tại.
– Quan sát phản ứng của chồng. Người muốn đồng hành sẽ tìm cách. Người chỉ sống cho mình sẽ né tránh. Sự thật luôn nằm ở đó.

3. Tạo thói quen “cùng nhìn về một hướng” thay vì soi nhau từng đồng
Hôn nhân bền không phải vì kiểm soát nhau, mà vì có chung mục tiêu.
Cách làm cụ thể:
– Mỗi tháng dành một buổi ngồi lại nói về kế hoạch gia đình: con cái, tiết kiệm, chi tiêu lớn.
– Không truy xét quá khứ tiền bạc, chỉ bàn tương lai.
– Khi cả hai cùng hướng về một đích đến, tiền không còn là ranh giới, mà trở thành công cụ để đi cùng nhau.

Vợ chồng không cần giống nhau hoàn toàn.
Nhưng nhất định phải đứng chung một phía.

Chung giường mà không chung lòng,
chung nhà mà không chung trách nhiệm,
sớm muộn cũng mỏi.

Hôn nhân ấm hay lạnh…
nhiều khi không nằm ở ví tiền dày hay mỏng,
mà nằm ở chỗ:
mình còn dám tin và gánh cùng nhau hay không.

👉 Nếu bạn đọc đến đây và thấy lòng mình chùng xuống – vì đang sống chung nhà nhưng lại cảm thấy xa cách, từng ngại mở lời khi thiếu thốn, từng âm thầm tự xoay xở để khỏi bị đánh giá trong chính cuộc hôn nhân của mình – thì hãy chia sẻ bài viết này. Để nhiều người đàn ông khác hiểu rằng: vợ không cần chồng giàu, vợ chỉ cần cảm giác được đồng hành, được gánh cùng, chứ không phải tự mình xoay sở mọi thứ.

👉 Và nếu bạn là người phụ nữ đang ở trong một cuộc hôn nhân “chung giường nhưng không chung lòng”, nơi tiền bạc vô tình trở thành ranh giới khiến bạn ngày càng thu mình lại, hãy tham gia group riêng của tôi. Ở đó có hàng ngàn phụ nữ giống bạn – từng lặng lẽ chịu đựng, từng cảm thấy mình như người dưng trong chính ngôi nhà của mình, nhưng đã học được cách nói ra nhu cầu, giữ giá trị bản thân và kéo chồng trở lại đúng vai trò của một người bạn đời.

NGÀY BẠN Ở NHÀ KHÔNG LÀM RA TIỀN NỮA, MỚI BIẾT NGƯỜI MÌNH CHỌN LÀ ĐÚNG HAY SAICó một thời điểm trong hôn nhân mà người p...
12/03/2026

NGÀY BẠN Ở NHÀ KHÔNG LÀM RA TIỀN NỮA, MỚI BIẾT NGƯỜI MÌNH CHỌN LÀ ĐÚNG HAY SAI

Có một thời điểm trong hôn nhân mà người phụ nữ nhìn rõ nhất con người thật của chồng.
Không phải lúc yêu nhau nồng nhiệt.
Không phải lúc kinh tế dư dả.
Mà là ngày bạn ở nhà chăm con, không làm ra tiền nữa.

Ngày đó, bạn mới biết mình đang ở bên một người đàn ông như thế nào.

Có những anh chồng đi làm cả ngày mệt nhoài.
Nhưng về đến nhà vẫn xắn tay rửa bát, lau nhà, bế con cho vợ ăn vội bát cơm.
Không phải vì bị sai bảo.
Mà vì họ hiểu:
Nuôi một đứa trẻ không phải việc của riêng ai.
Và yêu thương là cùng nhau gánh vác, không phải đứng nhìn.

Nhưng cũng có những người…
coi việc vợ ở nhà chăm con là điều hiển nhiên.
Rồi vô tình – hoặc cố ý – buông một câu:
“Có mỗi việc trông con thôi mà cũng than.”

Một câu nói tưởng chừng rất nhẹ.
Nhưng đủ để người phụ nữ hiểu ra:
À, thì ra giá trị của mình trong mắt chồng…
được đo bằng tiền.

Người ta quên mất rằng,
con cái là trách nhiệm của hai người.
Và người vợ ở nhà chăm con không phải vì kém cỏi,
mà vì đang tạm gác ước mơ của mình,
để con được lớn lên trong vòng tay của mẹ,
để tổ ấm có người giữ lửa mỗi ngày.

Tôi từng nghe một người vợ kể thế này.
Ngày chị nghỉ việc ở nhà chăm con, thu nhập bằng không.
Mỗi lần xin tiền mua sữa, mua bỉm, chị đều thấy ngại.
Một lần, khi chị than mệt vì con quấy cả đêm, chồng chị đáp gọn:
“Ở nhà thì có gì mà mệt.”

Đêm đó, chị ngồi trong phòng tối, ôm con ngủ mà nước mắt cứ rơi.
Không phải vì thiếu tiền.
Mà vì cảm giác mình không còn được coi trọng nữa.

Người đàn ông tốt hay không…
không nằm ở việc anh kiếm được bao nhiêu tiền.
Mà nằm ở cách anh đối xử với vợ
khi vợ không còn tạo ra tiền.

VẬY, NẾU NGƯỜI PHỤ NỮ ĐANG Ở NHÀ CHĂM CON VÀ BẮT ĐẦU THẤY MÌNH “MẤT GIÁ”, CÔ ẤY CÓ THỂ LÀM GÌ?

1. Giúp chồng hiểu đúng bản chất việc “ở nhà chăm con”
Nhiều đàn ông coi nhẹ việc chăm con vì họ chưa từng làm trọn vẹn một ngày.
Cách làm cụ thể:
– Chia sẻ với chồng lịch sinh hoạt của con, những lúc con quấy, con ốm, con không chịu ngủ.
– Có thể nói thẳng: “Một ngày của em không có giờ nghỉ, em cần anh hiểu điều đó.”
– Thỉnh thoảng để chồng ở nhà trông con vài tiếng để anh tự cảm nhận sự vất vả. Không trách móc, chỉ để anh trải nghiệm.

2. Thống nhất lại vai trò tài chính – để tiền không trở thành công cụ làm tổn thương
Khi vợ không làm ra tiền, nếu không nói rõ, rất dễ bị lệ thuộc và tự ti.
Cách làm cụ thể:
– Thẳng thắn trao đổi: “Em ở nhà chăm con là vì gia đình, không phải vì em không muốn làm việc.”
– Xác định rõ tiền bạc là tài sản chung, không phải tiền anh cho em tiêu.
– Nếu có thể, dành một khoản nhỏ để vợ chủ động chi tiêu, không phải xin từng lần. Sự chủ động giúp phụ nữ giữ được lòng tự trọng.

3. Giữ cho mình một lối thoát – dù đang ở nhà chăm con
Người phụ nữ an toàn nhất là người luôn có khả năng đứng vững nếu cần.
Cách làm cụ thể:
– Duy trì một kỹ năng hoặc công việc nhỏ có thể làm sau này: bán online, học thêm nghề, trau dồi chuyên môn.
– Giữ kết nối với bạn bè, thế giới bên ngoài, không thu mình lại chỉ quanh quẩn bỉm sữa.
– Tự nhắc mình: “Giai đoạn này chỉ là tạm thời, mình không đánh mất giá trị vì không kiếm tiền.”

Ở nhà chăm con không phải là thất bại.
Không làm ra tiền không có nghĩa là vô dụng.

Một người đàn ông xứng đáng là người hiểu rằng:
khi vợ lùi lại một bước để chăm con,
anh phải tiến lên một bước để bảo vệ, trân trọng và biết ơn.

Và nếu đến lúc khó khăn nhất,
người đàn ông ấy vẫn ở bên, vẫn thương, vẫn gánh cùng…
thì đó chính là người bạn đã chọn đúng.

Thế mà vẫn nghe phong phanh ở đâu đó: “ở nhà mỗi việc trông con”, “ở nhà có làm ra tiền đâu”,  “mỗi việc ở nhà ôm con, k...
02/02/2026

Thế mà vẫn nghe phong phanh ở đâu đó: “ở nhà mỗi việc trông con”, “ở nhà có làm ra tiền đâu”, “mỗi việc ở nhà ôm con, không phải đi làm kiếm tiền thích thế còn gì”

Nghe thì đơn giản, nhưng chỉ cần thử thuê một người khác về làm đúng những việc “không tên” ấy, mới thấy mình phải móc tiền túi ra nhiều thế nào.

Nghề làm mẹ là nghề làm 24/7, không có ca đêm, vì đêm cũng là ca làm, không lương thưởng, không nghỉ phép, ốm cũng phải làm… mà làm thì không được than vãn 😀

Thế nên người khác đừng coi việc ở nhà chăm con là “không làm gì”.
Vì nếu chẳng hạn để mọi việc ấy cho người khác làm, thì chính lúc đó, giá trị của những việc “không tên” ấy mới hiện ra rất rõ… bằng tiền mặt.

Mới đây, chỉ một dòng chia sẻ ngắn trên mạng xã hội nhưng đủ khiến hàng nghìn phụ nữ giật mình. Nguyên văn bài đăng đang...
06/01/2026

Mới đây, chỉ một dòng chia sẻ ngắn trên mạng xã hội nhưng đủ khiến hàng nghìn phụ nữ giật mình. Nguyên văn bài đăng đang gây tranh cãi dữ dội trên group Trung tâm dạy nghề làm mẹ như sau:

"Nay họp gia đình bên chồng về chia đất. Bố chồng em tuyên bố: Trai gái vào trong họp, dâu ra ngoài. Ồ… giờ em mới biết, đi làm dâu cũng chỉ là người ngoài thôi các bác ạ.

Thế này khi bố mẹ chồng về già chắc mình cũng không có nghĩa vụ gì đâu các chị em nhỉ?".

Câu hỏi cuối cùng không mang tính mỉa mai, nó là một sự tỉnh ngộ. Câu chuyện không mới nhưng chưa từng cũ này thu hút rất nhiều sự quan tâm của cư dân mạng.

Dâu là người ngoài – đúng theo luật, nhưng sai ở cách làm
Rất nhiều ý kiến cho rằng, xét về pháp lý, con dâu không phải người thừa kế trực tiếp nên việc không cho tham gia họp chia đất là "đúng luật". Đất đai là tài sản của bố mẹ, họ có quyền quyết định cho ai, bàn với ai, không ai được ép.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: đúng luật không đồng nghĩa với đúng tình.

Khi một người phụ nữ bước chân về làm dâu, cô không chỉ mang theo tình cảm, mà còn mang theo thời gian, sức lực, tuổi trẻ và cả tương lai của mình gắn với gia đình đó. Cô chăm sóc bố mẹ chồng khi ốm đau, lo giỗ chạp, lễ Tết, vun vén cho chồng con. Những việc ấy không có tên trong sổ đỏ, nhưng lại tiêu hao cả một đời người.

Vì thế, việc tuyên bố thẳng thừng "dâu ra ngoài" trong một cuộc họp gia đình không chỉ là phân chia tài sản, mà là phân chia vị thế.

Nó gửi đi một thông điệp lạnh lùng: Khi nói đến quyền lợi, con không phải người nhà. Chưa kể, rất nhiều nàng dâu chỉ cần được ghi nhận đóng góp, khẳng định vị trí ổn định của mình trong nhà chồng chứ họ nào tơ hào tài sản.

Đã coi dâu là người ngoài thì đừng đòi dâu làm "người trong" lúc cần
Ở chiều ngược lại, không ít phụ nữ đặt ra một câu hỏi rất thực tế: Nếu con dâu là người ngoài trong lúc chia đất, vậy con dâu là ai khi bố mẹ chồng về già?

Không phải để so đo, mà để làm rõ một nguyên tắc công bằng. Gia đình không thể vận hành theo kiểu: Quyền lợi thì phân theo huyết thống và nghĩa vụ thì mặc định đổ lên vai con dâu.

Không thể vừa nói "dâu không có phần", vừa mong "dâu phải có trách nhiệm".

Không thể coi con dâu là người ngoài khi bàn chuyện tiền bạc, nhưng lại coi là "người trong" khi cần chăm sóc, hy sinh, chịu đựng.

Phụ nữ ngày nay không còn chấp nhận kiểu vai trò mập mờ ấy. Họ không cần tranh giành đất cát, nhưng họ cần một vị trí rõ ràng, được tôn trọng.

Gia đình chỉ bền khi quyền lợi và nghĩa vụ đi cùng nhau.

Vấn đề không nằm ở mảnh đất, mà ở cách đối xử
Câu chuyện gây bão mạng xã hội này, suy cho cùng, không phải là chuyện chia đất mà là chuyện định danh con dâu trong gia đình chồng.

Nếu đã coi con dâu là người ngoài, thì hãy nhất quán từ quyền lợi đến trách nhiệm. Còn nếu muốn con dâu coi gia đình chồng là nhà, thì trước hết, gia đình ấy phải coi cô là người trong nhà.

Bởi vì: Phụ nữ có thể chấp nhận thiệt thòi nhưng không chấp nhận bị xem nhẹ.

Và không ai có nghĩa vụ hy sinh cả đời cho một nơi luôn nhắc họ rằng: "Con chỉ là người ngoài".

Một gia đình muốn yên ấm không cần chia đều đất đai nhưng nhất định phải chia đều sự tôn trọng.

Nguồn: Thanhnienviet

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đàn bà cũ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share