07/06/2026
Chị gái tôi và bố mẹ ruột đã tính chuyện n/uốt trọn phần thừa kế của tôi. Vì vậy, tôi giả vờ báo với cả nhà rằng mình sẽ đi du lịch 3 tuần. Chỉ hai ngày sau, họ ra tay. Nhưng khi mở cửa bước vào căn nhà của tôi, thứ họ nhìn thấy bên trong đã khiến cả ba ch//ết s//ững….Tiếng khóa cửa vừa bật lên ngoài sân thì tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi đang ngồi co người trong căn phòng nhỏ sau bếp, mắt dán vào màn hình điện thoại hiện ba ô camera rung nhẹ. Chị Hạnh đứng trước cửa chính, tay cầm chùm chìa khóa dự phòng mà chỉ có bố mẹ ruột tôi biết chỗ giấu. Sau lưng chị là bố tôi, mặt lạnh tanh, còn mẹ thì liên tục ngoái nhìn ra ngõ như sợ hàng xóm bắt gặp.
Tôi đã nói dối cả nhà rằng mình đi Đà Nẵng ba tuần từ hôm trước. Vali cũng kéo ra khỏi cổng, taxi cũng gọi đàng hoàng. Nhưng đúng như tôi nghĩ, họ không chờ nổi.
Cửa mở.
Ba người bước vào nhà tôi như bước vào nơi vốn dĩ đã thuộc về họ từ lâu. Chị Hạnh đi thẳng đến tủ gỗ ở phòng khách, nơi bà nội từng ngồi nói với tôi trong những ngày cuối đời rằng: “Sổ đỏ này con phải giữ kỹ. Người ta cười nói với con chưa chắc đã thương con.”
“Em nó giấu trong ngăn kéo này,” chị tôi nói nhỏ nhưng gấp gáp.
Bố tôi kéo mạnh ngăn tủ. Trống không.
Mẹ tôi chạy vào phòng ngủ, lật tung đệm, mở tủ quần áo, cả cái hộp đựng giấy tờ cũ. Tiếng đồ đạc đổ loảng xoảng vang lên trong căn nhà tối om. Tôi siết chặt điện thoại đến mức tay run bần bật. Họ không chỉ nghi ngờ nữa. Họ đang thật sự đi tìm giấy tờ thừa kế của tôi.
Rồi chị Hạnh khựng lại.
Trên bàn thờ giữa nhà, ngay dưới di ảnh bà nội, có một phong bì màu vàng trước đó không hề có. Bên trên chỉ viết đúng một dòng bằng mực đen: “Dành cho ba người bước vào đây khi tưởng tôi đã đi vắng.”
Mẹ tôi tái mặt. Bố tôi chửi thề, giật phong bì lên. Nhưng khi ông vừa rút tờ giấy bên trong ra, từ chiếc loa nhỏ đặt sát chân bàn thờ bỗng vang lên giọng nói của chính bà nội tôi, chậm rãi, rõ từng chữ:
“Đứa nào mở lá thư này, thì cũng là đứa vừa tự nhận mình đến để cướp phần của con Ngân.”
Cả ba người chết sững. 👇 👇 👇