24/08/2026
Có một câu mình nghe từ nhỏ tới lớn: “CON HƯ TẠI MẸ”
Ngày trước nghe cũng thấy bình thường. Nhưng đến khi làm mẹ rồi mới thấy, câu này đôi khi nặng với phụ nữ thật.
Con biếng ăn: “Mẹ chiều quá.”
Con học không tốt: “Mẹ không biết kèm con.”
Con nói chuyện hỗn: “Mẹ dạy con kiểu gì vậy?”
Con nghiện điện thoại: “Chắc ở nhà mẹ cho chơi suốt.”
Đến lúc con lớn lên, có chuyện gì không như ý… Người ta vẫn rất dễ quay sang nhìn người mẹ đầu tiên.
Nhưng một đứa trẻ đâu chỉ lớn lên bên cạnh mỗi mẹ.
Con còn có ba.
Có ông bà.
Có thầy cô, bạn bè.
Có môi trường con sống.
Có những thứ con nhìn thấy mỗi ngày trong chính gia đình mình.
Và bây giờ còn có cả một thế giới trên chiếc điện thoại mà đôi khi ba mẹ cũng không thể kiểm soát hết. Vậy mà lạ lắm…
Con ngoan thì người ta khen: “Đứa nhỏ này có ý thức ghê.”
Con học giỏi thì: “Nó thông minh thật.”
Con lớn lên thành công thì: “Thằng bé giỏi từ nhỏ rồi.”
Nhưng đến khi con có vấn đề…“Tại mẹ nó.”
Nghe cũng thấy thương cho người làm mẹ. Tất nhiên, mình không nghĩ mẹ không có trách nhiệm. Có chứ!
Mình nuông chiều con quá mức, không dạy con giới hạn, làm thay con mọi thứ hay cứ bao che mỗi khi con sai… thì chắc chắn cách nuôi dạy ấy sẽ ảnh hưởng đến con.
Nhưng trách nhiệm không có nghĩa là mọi thứ đều phải một mình mẹ gánh.
Một đứa trẻ cần mẹ dạy cách yêu thương. Nhưng cũng cần nhìn ba biết tôn trọng mẹ.
Mẹ có thể dạy con không được quát người khác. Nhưng nếu mỗi ngày con vẫn nhìn thấy người lớn trong nhà nói chuyện với nhau bằng tiếng quát, thì lời mẹ dạy liệu còn bao nhiêu sức nặng?
Mẹ có thể bảo con phải biết chia sẻ việc nhà. Nhưng nếu con trai lớn lên và thấy ba chưa bao giờ động tay vào việc gì vì nghĩ “đó là việc của phụ nữ”… thì con đang học từ điều mình nhìn thấy nhiều hơn điều mình được nghe.
Nuôi một đứa trẻ chưa bao giờ nên là công việc của riêng người mẹ.
Và Hoa nghĩ, người cha cũng không nên chỉ đứng ngoài rồi nói: “Con hư là tại mẹ chiều.”
Bởi từ lúc có một đứa con, cả hai đã cùng trở thành cha mẹ.
Một người lo cơm ăn. Một người kiếm tiền.
Một người đưa con đi học. Một người ngồi xuống nghe con kể chuyện.
Vai trò có thể khác nhau. Nhưng trách nhiệm nuôi dạy con thì không nên chỉ có một người.
Có những người mẹ đã cố gắng đến kiệt sức mà vẫn luôn nghĩ mình chưa đủ tốt.
Con ốm, mẹ tự trách.
Con điểm thấp, mẹ tự trách.
Con buồn, mẹ cũng tự hỏi: “Có phải mình đã làm gì sai không?”
Trong khi có lẽ điều người mẹ cần đôi lúc không phải thêm một lời phán xét.
Mà là một người đứng cạnh nói: “Chuyện của con, mình cùng nhau giải quyết.”
Hoa vẫn tin một người mẹ có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của con. Nhưng mẹ không phải là tất cả thế giới của một đứa trẻ.
Và cũng không thể một mình quyết định đứa trẻ ấy sau này sẽ trở thành người như thế nào. Con nên người là công sức của cả một hành trình.
Vậy khi con có lúc đi sai đường, cũng đừng vội đặt tất cả lỗi lầm lên vai một người mẹ.
Bởi nuôi con chưa bao giờ là câu chuyện của riêng mẹ. Đó là câu chuyện của cả một gia đình cùng làm gương, cùng yêu thương và cùng chịu trách nhiệm.