Tư Vấn Tâm Lý Online

Tư Vấn Tâm Lý  Online Chúng tôi quan tâm tới cảm xúc và sức khỏe của bạn. Bác Sĩ Tâm Lý. Tư vấn tâm lý
(12)

KHI NÃO BỘ KHÔNG CHỊU NGHỈ NGƠIChào các bạn,Dạo gần đây, trong các buổi tham vấn, tôi gặp rất nhiều người trẻ với một tr...
19/05/2026

KHI NÃO BỘ KHÔNG CHỊU NGHỈ NGƠI
Chào các bạn,
Dạo gần đây, trong các buổi tham vấn, tôi gặp rất nhiều người trẻ với một trạng thái giống nhau đến kỳ lạ. Họ mệt mỏi, mất năng lượng, và câu đầu tiên họ nói với tôi thường là:
• "Bác sĩ ơi, đầu em lúc nào cũng căng như muốn nổ tung."
• "Em muốn phát ra muốn thoát khỏi sự khó chịu trong đầu."
• "Chỉ một lời nói đùa của đồng nghiệp, bạn bè, thầy cô... thôi, mà em nằm trằn trọc nghĩ cả đêm..."
Có một sự thật thế này: Chúng ta đang sống trong một thế giới được thúc đẩy cho sự giải trí đến chết. Những video ngắn, những bộ phim mì ăn liền, những câu truyện về thành công, những Drama khắp nơi... Liên tục bơm vào não bộ một lượng Dopamine độc hại làm cho não bộ bị tê liệt và ngộ độc. Những triệu chứng ở trên là hệ quả tất yếu.
Với tư cách là một người nghiên cứu về tâm lý học, tôi muốn nói rằng thứ bạn đang trải qua không chỉ đơn giản là "nghĩ nhiều". Đó là tiếng kêu cứu của một hệ thần kinh đã bị ép chạy hết công suất quá lâu rồi. Cho dù đó không hoàn toàn là lỗi của bạn.
Tại sao chúng ta lại "kẹt" trong vòng lặp này?
Bạn thử nghĩ xem, thế giới hiện đại đang làm gì với chúng ta? Điện thoại rung liên tục. Mạng xã hội ngập tràn áp lực đồng trang lứa. Tin nhắn công việc nhảy số ngay cả lúc nửa đêm.
Bộ não của con người, về mặt tiến hóa, vốn không được thiết kế để xử lý một lượng kích thích khổng lồ và dồn dập đến thế mỗi ngày. Khi bạn bắt não bộ phải liên tục cảnh giác, liên tục phân tích và phản ứng, nó sẽ dần mất đi khả năng cảm nhận sự an toàn.
Và rồi chuyện gì đến cũng đến. Một ngày đẹp trời, chỉ một chất xúc tác rất nhỏ thôi – một ánh mắt lạnh nhạt, một email chậm phản hồi – cũng đủ kích hoạt một cơn bão: tim đập thình thịch, hụt hơi, hoảng loạn, và cảm giác như mình sắp mất kiểm soát đến nơi.
Nhưng tôi muốn bạn hiểu một điều cốt lõi này: Cơ thể bạn không hề chống lại bạn. Ngược lại, nó đang ra sức bảo vệ bạn đấy.
Sâu trong não chúng ta có một cấu trúc nhỏ gọi là hạch hạnh nhân (Amygdala). Bạn cứ tưởng tượng nó giống như một người bảo vệ cực kỳ mẫn cán, giữ nhiệm vụ báo động nguy hiểm. Ngày xưa, khi thấy hổ báo, Amygdala sẽ hét lên để cơ thể bạn run bắn, tim đập nhanh, dồn máu vào cơ bắp để... chạy trốn hoặc chiến đấu sinh tồn.
Ngặt một nỗi, "người bảo vệ" này rất trung thành nhưng lại hơi kém nhạy bén với thời cuộc. Ở thời hiện đại, gã không phân biệt được đâu là một con hổ thật, đâu là một tin nhắn chưa được trả lời. Gã cứ thấy bạn căng thẳng là gã bật còi báo động.
Thế là bạn sợ. Và để tìm lại cảm giác an toàn, lý trí của bạn bắt đầu lao vào "overthinking". Bạn tự nhủ: "Mình phải nghĩ thật kỹ, nghĩ mọi kịch bản tồi tệ nhất để còn biết đường mà né." Nhưng trớ trêu thay: Càng nghĩ thì não càng sợ; càng sợ thì não lại càng bắt bạn phải nghĩ. Một vòng lặp nghẹt thở hình thành.
Làm sao để "thoát" bản thân ra khỏi vòng lặp?
Khi rơi vào trạng thái này, nhiều người cố ép bản thân: "Thôi đừng nghĩ nữa!", "Tích cực lên xem nào!".
Tôi luôn nói với các thân chủ của mình rằng: Đừng làm vậy, vô ích thôi. Khi hệ thần kinh đang hoảng loạn, bạn không thể dùng lý trí để "lệnh" cho nó bình tĩnh ngay được. Việc đầu tiên bạn cần làm, là phải dùng cơ thể để dỗ dành nó, cho nó biết: "Mọi chuyện ổn rồi."
Dưới đây là một vài cái "neo" mà tôi hay hướng dẫn mọi người, bạn có thể thử ngay lúc này:
1. Điều hòa lại hơi thở (Nhịp thở phó giao cảm)
Khi lo âu, ta thường thở nhanh và nông. Tiếng thở gấp đó vô tình gửi một tín hiệu ngược lên não rằng: "Có biến rồi!". Giờ chúng ta làm ngược lại để "đánh lừa" bộ não nhé. Không cần hít sâu đâu. Bạn chỉ cần hít vào nhẹ nhàng bằng mũi trong 4 giây... rồi thở ra thật chậm, thật kéo dài trong khoảng 6 đến 8 giây.
Hãy nhớ quy tắc: Thở ra dài hơn hít vào.
Khi bạn thở ra chậm, hệ thần kinh phó giao cảm – tức là phanh hãm căng thẳng của cơ thể – sẽ được kích hoạt. Nhịp tim hạ xuống, và não bạn sẽ hiểu: "À, hóa ra chẳng có con hổ nào cả. Mình an toàn rồi."
2. Kỹ thuật 5-4-3-2-1 (Kéo mình về thực tại)
Overthinking là gì? Là khi tâm trí bạn đang "xuyên không" đến một tương lai đầy bất an và mất mát. Lúc này, hãy kéo gã bảo vệ Amygdala về lại căn phòng bạn đang ngồi bằng các giác quan:
• Nhìn gọi tên 5 đồ vật xung quanh bạn.
• Chạm và cảm nhận 4 thứ (mặt bàn mát lạnh, lớp vải áo...).
• Lắng nghe 3 âm thanh đang vang lên.
• Ngửi 2 mùi hương trong không gian.
• Và nếm 1 vị ở đầu lưỡi (hoặc đơn giản là quay lại nhận biết 1 nhịp thở).
Phương pháp này đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả để "ngắt mạch" những viễn cảnh hoang đường mà não bạn đang tự vẽ ra.
3. Ngừng chiến đấu với cảm giác lo âu
Sai lầm lớn nhất là chúng ta thường hoảng sợ... vì chính sự hoảng sợ của mình. "Chết rồi, tại sao tim mình lại đập nhanh thế này? Mình có bị bệnh gì không?". Nỗi sợ chồng nỗi sợ. Lần tới, nếu cơn lo âu ập đến, bạn hãy thử đóng vai một người quan sát bao dung. Hãy nói với chính mình: "À, hệ thần kinh của mình lại đang bật chế độ báo động nhầm thôi. Cảm giác khó chịu này rồi cũng sẽ qua. Mình cứ ngồi đây, không cần chống lại nó." Khi bạn thôi không kháng cự, cơn bão sẽ tự khắc hạ nhiệt.
4. Chuyển động cơ thể vật lý
Sau khi đã dịu lại một chút, xin bạn đừng tiếp tục nằm ườn ra đó và nhìn lên trần nhà. Hãy đứng dậy và làm một việc cực kỳ nhỏ thôi: Đi rót một cốc nước ấm, rửa mặt bằng nước mát, tưới cái cây ngoài ban công, hay sắp xếp lại cái bàn làm việc. Hãy đưa cơ thể bạn quay trở lại với dòng chảy của thực tế sinh động, thay vì thế giới xám xịt bên trong suy nghĩ.
Lời kết
Bạn thân mến, nếu tối nay bạn đang lắng nghe những lời này với một cái đầu trĩu nặng và một trái tim bất an...
Tôi chỉ muốn nhắn với bạn một điều: Bạn không hề hư hỏng hay lỗi lỗi. Bạn không hề yếu đuối. Hệ thần kinh của bạn chỉ đang tạm thời quá tải vì đã gồng gánh quá nhiều mà thôi.
Cơ thể và tâm trí của bạn hoàn toàn có khả năng học lại cách cảm nhận sự an toàn. Hãy kiên nhẫn với chính mình. Từng nhịp thở một. Từng lần kéo mình về với hiện tại.
Cảm ơn bạn đã đọc tới những dòng này. Bộ não và cơ thể của bạn cũng sẽ cảm ơn bạn vì điều này.
Chúc bạn một đêm bình an.


08/05/2026

Comment tên người bạn của bạn nhé.

03/05/2026

Đừng bao giờ giao quyền quyết định cuộc sống của mình cho người khác.

03/05/2026

Hãy ra ngoài nhiều hơn.
Mọi điều bạn muốn đang ở bên ngoài.

🌸 CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3 🌸Ngày International Women's Day 8/3 không chỉ là ngày để tặng hoa hay những lời chúc...
08/03/2026

🌸 CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3 🌸

Ngày International Women's Day 8/3 không chỉ là ngày để tặng hoa hay những lời chúc, mà còn là dịp để chúng ta nhìn lại và trân trọng những người phụ nữ đã, đang và sẽ luôn âm thầm mạnh mẽ trong cuộc sống.

Phụ nữ đôi khi không cần phải quá vĩ đại.
Họ chỉ đơn giản là:

Người mẹ luôn lo lắng cho gia đình.

Người vợ âm thầm gánh vác những áp lực cuộc sống.

Người con gái vẫn đang cố gắng từng ngày để trưởng thành.

Trong hành trình cuộc sống, phụ nữ thường mang trong mình nhiều cảm xúc: yêu thương, hy sinh, nhưng cũng có lúc mệt mỏi, tổn thương và cần được thấu hiểu.

💚 Vì vậy, trong ngày đặc biệt này, hãy nhớ rằng:

Bạn xứng đáng được yêu thương.

Bạn xứng đáng được lắng nghe.

Và bạn không cần phải mạnh mẽ một mình.

Nếu hôm nay bạn cảm thấy áp lực, mệt mỏi hay cần một người lắng nghe, hãy cho phép bản thân được nghỉ ngơi một chút. Chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng quan trọng như chăm sóc cơ thể.

🌷 Chúc tất cả phụ nữ một ngày 8/3 thật bình an, được yêu thương và luôn tin vào giá trị của chính mình.

Bởi vì đôi khi, điều đẹp nhất của một người phụ nữ không phải là sự hoàn hảo…
mà chính là sự kiên cường sau tất cả những điều họ đã đi qua. 💐

Bản Chất Của Cảm Xúc Sợ HãiDành cho những ai đang chiến đấu với lo âu mỗi ngày.Bài viết này có thể sẽ dài. Nhưng bạn sẽ ...
25/02/2026

Bản Chất Của Cảm Xúc Sợ Hãi
Dành cho những ai đang chiến đấu với lo âu mỗi ngày.
Bài viết này có thể sẽ dài. Nhưng bạn sẽ hối hận khi không đọc nó.
Tôi biết những bạn đang đọc những dòng này đều đã phải trải qua quãng thời gian tồi tệ: bạn đang mang trong mình những nỗi sợ mà người khác khó thấu hiểu. Có thể bạn sợ những cơn hoảng loạn bất chợt ập đến. Có thể bạn sợ cảm giác nghẹt thở giữa đám đông. Có thể bạn sợ chính nỗi sợ của mình.
Điều đầu tiên tôi muốn bạn biết: bạn không hề yếu đuối và bạn cũng không phải người duy nhất bị như vậy. Nỗi sợ các bạn đang trải qua là một cơ chế bảo vệ tự nhiên, nhưng vì một lý do nào đó, nó đã "cài đặt sai" và trở nên quá mức.
Hãy cùng tôi nhìn sâu vào bên trong bạn xem điều gì đang thực sự xảy ra bên trong bạn, và quan trọng hơn - làm thế nào để bạn có thể làm chủ được nó.
________________________________________
PHẦN 1: ĐIỀU GÌ ĐANG XẢY RA TRONG CƠ THỂ BẠN?
Khi nỗi sợ ập đến, cơ thể bạn phản ứng như thế nào?
Hãy tưởng tượng cơ thể bạn như một ngôi nhà được trang bị hệ thống báo cháy tự động. Khi có một tia khói nhỏ, chuông báo động reo ầm ĩ, đèn nhấp nháy, vòi phun nước hoạt động. Đó là phản ứng bình thường.
Nhưng với người bị rối loạn lo âu, hệ thống báo cháy ấy lại quá... nhạy cảm. Chỉ cần một chút hơi ấm từ nồi cơm điện, nó cũng reo lên như thể cả căn nhà đang cháy.
Trong não bộ của bạn, có một vùng tên là amygdala - "nó giống như trạm gác" chuyên phát hiện nguy hiểm. Ở người rối loạn lo âu, trạm gác này làm việc quá sức. Nó nhìn đâu cũng thấy "nguy cơ", dù thực tế không có gì đe dọa thật sự.
Khi amygdala kích hoạt, cơ thể bạn phản ứng bằng loạt thay đổi:
• Tim đập nhanh hơn, mạnh hơn
• Hơi thở gấp gáp, nông hơn.
• Toát mồ hôi, tay chân run
• Đầu óc quay cuồng , không nghĩ được gì. ( Núc này các dòng suy nghĩ đang bị rối vào với nhau)
Đây chính là cơn hoảng loạn - cảm giác như sắp ch.ết, sắp phát điên, nhưng thực chất chỉ là cơ thể đang ở trong trạng thái "báo động giả".
Điều quan trọng bạn cần nhớ: Những cảm giác này rất khó chịu, nhưng không nguy hiểm. Tim bạn đập nhanh, nhưng sẽ không ngừng đập. Bạn khó thở, nhưng vẫn đang thở. Cảm giác như sắp ngất, nhưng bạn sẽ không ngất (huyết áp của bạn thực chất đang tăng lên, không giảm xuống).
Vì sao nỗi sợ càng lúc càng lớn?
Mỗi lần bạn trải qua một tình huống đáng sợ, não bộ ghi nhận nó như một "file dữ liệu". Nếu tình huống tương tự xảy ra lần sau, file đó được mở ra nhanh hơn.
Điều này giải thích vì sao:
• Một lần bị chó cắn khi nhỏ, đến lớn vẫn sợ chó
• Một lần hoảng loạn giữa siêu thị, sau này mỗi lần vào siêu thị là tim đập loạn xạ
• Một lần bị chỉ trích nặng nề, sau này mỗi khi ai im lặng cũng thấy lo sợ bị đánh giá
Não bộ nghi nhớ và dán nhãn lên những địa điểm sự vật tương tự là không tốt và tiêu cực mặc dù không phải như vậy nỗi sợ được củng cố qua từng trải nghiệm. Nhưng tin tốt là: bạn có thể dạy lại cho não bộ của mình. Xóa bỏ những nhãn dán đó
________________________________________
PHẦN 2: NỖI SỢ CÓ THỂ ĐẾN TỪ QUÁ KHỨ XA XÔI
Có những nỗi sợ không đến từ một tai nạn hay sang chấn rõ ràng. Nó đến từ chính cách bạn lớn lên.
Hãy thử nhìn lại:
• Bạn có lớn lên trong môi trường mà cảm xúc của người lớn thất thường, không đoán trước được?
• Bạn có từng cảm thấy như mình phải "đi trên trứng" để không làm ai nổi giận? ở trường thì phải làm hài long thầy cô, về nhà lại phải vào vai để làm hài long bố mẹ.
• Có phải bạn cảm thấy không an toàn khi bày tỏ cảm xúc thật?
Nếu câu trả lời là "có", thì hệ thần kinh của bạn đã học được một bài học từ rất sớm: "Thế giới này không an toàn. Cần phải luôn cảnh giác."
Và bài học ấy đi theo bạn đến tận bây giờ. Khi đồng nghiệp im lặng với bạn, khi người yêu không trả lời tin nhắn, khi bạn mắc một lỗi nhỏ - hệ thống cảnh báo lại reo lên: "Nguy hiểm! Có thể bị bỏ rơi, bị tấn công, bị tổn thương đây!" Làm sao! phải làm sao đây! Mình thật là tệ quá…
Tất cả không phải sự thật. Nỗi sợ hiện tại của bạn có thể đang mang "bóng ma" của quá khứ. Và việc nhận ra điều này rất quan trọng, vì nó giúp bạn không còn nghĩ rằng "mình yếu đuối" hay "mình kỳ lạ". Bạn chỉ đang phản ứng theo cách mà bạn đã được "lập trình" từ nhỏ.
Và lập trình thì có thể thay đổi.
________________________________________
PHẦN 3: NHỮNG SUY NGHĨ "TỰ ĐỘNG" ĐANG KÉO BẠN XUỐNG
Đây là phần rất quan trọng để bạn hiểu vì sao nỗi sợ kéo dài.
Não bộ chúng ta như một cỗ máy dự đoán. Khi thiếu thông tin, nó tự động điền vào chỗ trống. Và với người rối loạn lo âu, nó thường điền bằng... những viễn cảnh tồi tệ nhất.
Bạn có nhận ra những suy nghĩ này không?
Khi có triệu chứng cơ thể:
• "Tim đập nhanh thế này chắc sắp đau tim"
• "Chóng mặt quá, không biết có u não không"
• "Khó thở thế này chắc sắp chết mất"
Khi gặp tình huống xã hội:
• "Họ đang nhìn mình, chắc đang đánh giá mình"
• "Mình nói sai rồi, chắc họ nghĩ mình ngu lắm"
• "Im lặng thế này chắc họ ghét mình rồi"
Khi chuẩn bị làm điều gì đó:
• "Mình sẽ thất bại mất"
• "Mình không đủ khả năng đâu"
• "Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao"
Đây gọi là suy nghĩ tự động - nó đến rất nhanh, rất tự nhiên, đến nỗi bạn tin nó là sự thật. Nhưng sự thật là: suy nghĩ không phải là sự thật. Nó chỉ là một giả thuyết, một dự đoán, một câu chuyện mà não bạn tự kể.
Vấn đề là bạn đã tin câu chuyện đó quá nhiều.
________________________________________
PHẦN 4: NHỮNG CẢM GIÁC THẬT SỰ KHI NỖI SỢ XUẤT HIỆN
Cuối cùng, điều mà bạn thực sự trải qua khi sợ hãi là gì?
• Một cảm giác nghẹt thở, như thể không đủ không khí?
• Một sự trống rỗng, như thể mình sắp tan biến?
• Một cảm giác mất kiểm soát, như thể sắp phát điên?
• Một nỗi cô đơn tột cùng, như thể không ai hiểu mình?
Những cảm giác ấy rất thật, rất khó chịu, và tôi hiểu vì sao bạn muốn trốn chạy nó.
Nhưng tôi muốn bạn biết một điều: Cảm giác không giết chết bạn. Nó chỉ là năng lượng di chuyển trong cơ thể. Nó đến rồi sẽ đi, nếu bạn không chống lại nó.
________________________________________
PHẦN 5: THỰC HÀNH LÀM CHỦ NỖI SỢ - 4 BƯỚC CỤ THỂ
Đây là phần quan trọng nhất - những gì bạn có thể làm, ngay hôm nay, để bắt đầu hành trình làm chủ nỗi sợ.
BƯỚC 1: BÌNH TĨNH CƠ THỂ TRƯỚC
Khi cơ thể đang trong cơn bão, đừng cố dùng lý trí để trấn an. Hãy bắt đầu từ cơ thể.
Kỹ thuật thở 4-7-8:
• Hít vào bằng mũi, đếm 1-2-3-4
• Giữ hơi, đếm 1-2-3-4-5-6-7
• Thở ra chậm bằng miệng, đếm 1-2-3-4-5-6-7-8
Làm 3-5 lần. Bạn sẽ thấy nhịp tim chậm lại, cơ thể bớt căng thẳng.
Kỹ thuật tiếp đất (grounding) 5-4-3-2-1:
Khi lo âu dâng cao, hãy nhìn quanh và tìm:
• 5 điều bạn có thể NHÌN THẤY: trần nhà, cửa sổ, mây trời, cây cối, bàn ghế…
• 4 điều bạn có thể CHẠM VÀO: Bàn ghế. Quần áo. Cánh cửa. sàn nhà
• 3 điều bạn có thể NGHE THẤY: Vòi nước chảy, tiếng vỗ tay, TV…
• 2 điều bạn có thể NGỬI THẤY: Mùi nước mắn, mùi nước rửa tay
• 1 điều bạn có thể NẾM ĐƯỢC: Muối, nước ngọt…
Bài tập này đưa bạn trở về với hiện tại, kéo não ra khỏi những viễn cảnh đáng sợ trong tương lai.
BƯỚC 2: XÂY DỰNG "MỐI QUAN HỆ AN TOÀN"
Không ai vượt qua nỗi sợ một mình. Bạn cần ít nhất một người:
• Biết lắng nghe mà không phán xét
• Ở bên khi bạn hoảng loạn
• Nhắc bạn rằng "rồi mọi chuyện sẽ qua"
Đó có thể là người thân, bạn bè, hoặc một nhà trị liệu tâm lý. Nếu chưa tìm được ai, hãy tham gia các nhóm hỗ trợ - nơi có những người cùng hoàn cảnh. Chỉ cần biết rằng mình không đơn độc, nỗi sợ đã vơi đi một nửa.
BƯỚC 3: ĐỐI THOẠI LẠI VỚI SUY NGHĨ
Khi suy nghĩ tự động xuất hiện, đừng vội tin. Hãy tập "phỏng vấn" nó:
Nếu suy nghĩ là: "Tim mình đập nhanh quá, sắp đau tim chết mất"
Hãy hỏi lại:
• "Bằng chứng đâu cho thấy mình sắp đau tim?"
• "Đã bao nhiêu lần tim đập nhanh như thế mà mình vẫn sống?"
• "Có giải thích nào khác không? (uống cà phê, thiếu ngủ, lo lắng...)"
• "Bác sĩ tim mạch đã khám và nói gì?"
Nếu suy nghĩ là: "Họ đang nhìn mình, chắc chắn đang đánh giá mình"
Hãy thử:
• "Mình có đọc được suy nghĩ của họ không?"
• "Có khả năng nào khác không? (họ đang mơ màng, họ thích áo mình, họ chỉ nhìn ra cửa sổ phía sau...)"
• "Nếu họ có đánh giá thật, thì đánh giá đó có định nghĩa con người mình không?"
Mẹo nhỏ: Hãy tưởng tượng bạn đang nói chuyện với một người bạn thân cũng đang có suy nghĩ đó. Bạn sẽ nói gì với họ? Hãy nói với chính mình như vậy.
BƯỚC 4: HỌC CÁCH Ở CÙNG CẢM GIÁC KHÓ CHỊU
Đây là bước khó nhất nhưng cũng mang lại tự do nhất.
Thay vì chống lại cảm giác sợ hãi, hãy tập quan sát nó như một nhà khoa học quan sát hiện tượng tự nhiên:
• "À, mình đang sợ. Cảm giác này ở đâu trong cơ thể?"
• "Nó có hình dạng gì không? Màu sắc gì không?"
• "Nó đang thay đổi thế nào? Mạnh lên hay yếu đi?"
• "Nếu mình không làm gì, nó có tự qua không?"
Bạn sẽ ngạc nhiên: khi không bị chống lại, cảm giác sợ hãi thường sẽ lên đến đỉnh rồi tự động hạ xuống. Nó giống như một con sóng - đến rồi đi, nếu bạn không chìm vào trong nó.
Thực hành lòng trắc ẩn với bản thân:
Hãy đặt tay lên ngực, cảm nhận hơi ấm, và nói với chính mình:
• "Mình đang sợ, điều đó không sao cả"
• "Mình đang làm hết sức mình"
• "Mình xứng đáng được bình an"
• "Cảm giác này rồi sẽ qua"
________________________________________
HÀNH TRÌNH PHÍA TRƯỚC
Bạn thân mến,
Sẽ không có phép màu nào xóa sạch nỗi sợ chỉ sau một đêm. Hành trình làm chủ lo âu giống như tập thể dục - bạn không thể có cơ bụng 6 múi sau một buổi tập. Bạn cần kiên trì, từng ngày, từng chút một.
Sẽ có những ngày bạn tiến bộ rõ rệt. Sẽ có những ngày bạn cảm thấy như quay lại vạch xuất phát. Điều đó hoàn toàn bình thường. Điều quan trọng là bạn không bỏ cuộc.
Hãy nhớ:
• Bạn không yếu đuối, bạn chỉ đang mang một hệ thống bảo vệ quá nhạy cảm
• Bạn không đơn độc, có rất nhiều người cũng đang chiến đấu như bạn
• Bạn có thể học cách làm chủ nỗi sợ, không phải bằng cách xóa bỏ nó, mà bằng cách thay đổi mối quan hệ với nó
Nỗi sợ sẽ còn ghé thăm bạn. Nhưng dần dần, bạn sẽ không còn là nô lệ của nó nữa. Bạn sẽ là người chủ nhà, bình thản nhìn nó đến và đi, biết rằng mình có đủ nội lực để đối diện.
Cảm ơn bạn đã tin tưởng và đọc đến những dòng này. Nếu hôm nay bạn đang có một ngày khó khăn, tôi muốn bạn biết: chỉ cần bạn còn đọc những dòng này, chỉ cần bạn còn tìm cách để vượt qua, bạn đã là một người rất dũng cảm rồi.
Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ những bước nhỏ nhất. Bạn xứng đáng được sống một cuộc đời không bị nỗi sợ điều khiển.

Tư Vấn Tâm Lý Online Luôn đồng hành cùng bạn.

17/02/2026

Chúc mọi người năm mới bình an

Giữ tâm bình thản giữa sóng gió cuối nămỔn không các bạn?Cuối năm của mọi người ổn không?Nếu bạn dừng lại nghe những dòn...
10/02/2026

Giữ tâm bình thản giữa sóng gió cuối năm
Ổn không các bạn?
Cuối năm của mọi người ổn không?
Nếu bạn dừng lại nghe những dòng này…
có lẽ bạn cũng trải qua một năm rất sóng gió
Áp Lực, Nợ Nần, Cuộc Sống, Gia Đình, Con Cái, Công Viêc...
Mọi thứ như một mớ hỗ độn, như muốn nuốt chửng bạn.
Bạn đã cố gắng rất nhiều, nhưng mọi thứ không như ý.
Bạn mệt mỏi và chìm xuống đáy.
Nhìn mọi người vui vẻ cười đùa sắm tết.
Nhìn màu sắc rực rỡ xung quanh nhưng trong bạn lại chỉ còn lại màu u tối.
Bạn thấy mình như bị bỏ lại bên lề cuộc sống, rằng ai cũng hạnh phúc còn bạn thì không?
________________________________________
Chậm lại một chút, trong Đạo có một câu rất hay tôi muốn chia sẻ với các bạn :
“Thuận thì sinh, nghịch thì luyện.”
Khi mọi thứ thuận lợi, ta lớn lên bên ngoài.
Khi mọi thứ chống lại ta, ta lớn lên bên trong.
Nhiều người nghĩ rằng giữ tâm bình thản là không cảm xúc.
Không buồn, không đau, không lo sợ.
Nhưng không phải các bạn ạ.
Tâm bình thản là khi bạn cho phép mọi cảm xúc đi qua,
mà không để chúng kéo bạn đi theo.
________________________________________
Thiền không phải là ngồi yên để trốn đời.
Thiền là ở giữa đời mà không bị đời làm loạn.
Khi bạn buồn – biết mình đang buồn.
Khi bạn mệt – biết mình đang mệt.
Không phán xét. Không chống cự. Không cố gắng “phải ổn”.
Chỉ nhận biết nó.
________________________________________
Có một điều mà chúng ta đều biết nhưng không bao giờ để ý đó là:
🌿 100 năm nữa, không còn bạn, cũng không còn tôi.
🌿 Những nỗi lo hôm nay… sẽ không còn tên gọi.
🌿 Những thất vọng hiện tại… chưa từng tồn tại trong dòng thời gian dài vô tận.
Vậy thì…
tại sao hôm nay bạn phải tự hành hạ mình đến thế?
________________________________________
Khi đời dồn bạn vào góc tường,
Bạn không phải đập tường.
Đạo dạy bạn dựa lưng vào tường, thở sâu, và đứng vững.
Có những giai đoạn trong đời:
Không phải để tiến lên.
Mà để đứng yên mà không sụp đổ.
________________________________________
Nếu hôm nay bạn không thể vui,
hãy chỉ cần đừng làm tổn thương chính mình.
Đông chí đến – âm cực thì dương sinh.
Đêm dài nhất rồi… ánh sáng sẽ quay lại.
Tự nhủ rằng mình đang phải đi qua một giai đoạn mình phải trải qua để trưởng thành thôi các bạn.
Cố lên nha.

Khi đầu óc không chịu im lặng – Cách thoát khỏi overthinking bằng Expressive WritingCó một câu hỏi mà tôi nhận được lặp ...
07/02/2026

Khi đầu óc không chịu im lặng – Cách thoát khỏi overthinking bằng Expressive Writing

Có một câu hỏi mà tôi nhận được lặp đi lặp lại,
từ rất nhiều người, ở rất nhiều độ tuổi khác nhau:

“Anh ơi, sao đầu em không chịu yên?”
“Em biết nghĩ nhiều không giải quyết được gì… mà sao vẫn nghĩ hoài?”

Có người hỏi tôi trong phòng tư vấn.
Có người nhắn tin lúc gần nửa đêm.
Có người chỉ nói một câu rất ngắn:

“Em mệt quá.”

Nếu bạn đang nghe những dòng này,
có thể bạn cũng đã từng như vậy.
Hoặc đang như vậy.

Tôi gặp overthinking mỗi ngày – và nó không hề đơn giản

Tôi nói thật với bạn một điều:
những người hay overthinking không phải người yếu.

Ngược lại, họ thường là người:

sống có trách nhiệm

suy nghĩ sâu

và rất sợ làm tổn thương người khác

Nhưng cũng chính vì thế,
họ hay giữ mọi thứ trong đầu.

Ban ngày, họ vẫn làm việc.
Vẫn nói cười.
Vẫn “ổn”.

Chỉ đến đêm, khi không còn phải đóng vai nào nữa,
đầu óc mới bắt đầu lôi mọi thứ ra:
một câu nói, một quyết định, một ánh nhìn.

Và họ tự hỏi:

“Liệu mình có sai không?”
“Liệu người ta có nghĩ xấu về mình không?”

Vấn đề không nằm ở suy nghĩ – mà ở chỗ bạn ở một mình với nó quá lâu

Trong chuyên môn, chúng tôi không coi overthinking là kẻ thù.
Chúng tôi coi nó là một tín hiệu.

Nó nói rằng:

“Bạn đang cố gắng kiểm soát mọi thứ
để không bị tổn thương nữa.”

Nhưng bộ não không được sinh ra để gánh tất cả một mình.
Khi bạn giữ quá lâu, quá nhiều,
nó sẽ quay vòng.

Và càng quay, bạn càng kiệt sức.

Nhiều người hỏi tôi: “Làm sao để ngừng nghĩ?”

Tôi thường trả lời họ thế này:

“Đừng cố ngừng nghĩ.
Càng cố, bạn càng mệt.”

Giống như bạn đang ôm chặt một vật nóng,
bảo mình đừng đau là vô ích.
Việc cần làm là đặt nó xuống.

Và một trong những cách tôi hay hướng dẫn nhất,
đó là viết ra – Expressive Writing.

Tôi đã thấy viết ra cứu rất nhiều người khỏi vòng lặp suy nghĩ

Tôi không nói điều này vì sách vở.
Tôi nói vì tôi đã thấy.

Có những người đến gặp tôi,
chỉ sau vài tuần tập viết đúng cách,
họ nói một câu rất đơn giản:

“Em vẫn còn lo,
nhưng nó không nuốt em nữa.”

Viết ra không phải để giải quyết ngay vấn đề.
Viết ra để bạn không còn là tù nhân của suy nghĩ.

Cách tôi thường hướng dẫn người khác viết

Tôi nói với họ:

“Em không cần viết cho hay.
Em chỉ cần viết cho thật.”

Bước đầu tiên: viết hết ra

Hãy viết liên tục 7–10 phút.
Không sửa.
Không dừng.

Có thể bắt đầu bằng:

“Điều làm em mệt nhất lúc này là…”

“Em sợ rằng…”

“Em đang mắc kẹt ở…”

Cứ để nó tuôn ra.
Đừng kiểm soát.

Sau khi viết, tôi luôn hỏi họ 3 câu này
Câu thứ nhất:

Nguồn gốc của nỗi lo này là gì?

Không phải “em nghĩ nhiều”.
Mà là:

em đang sợ mất điều gì?

sợ bị đánh giá?

hay sợ mình không đủ tốt?

Chỉ khi gọi đúng tên nỗi sợ,
bạn mới thôi chạy vòng quanh nó.

Câu thứ hai:

Em có thể làm gì để thay đổi không?

Nếu có thể,
tôi bảo họ viết ra một việc rất nhỏ,
làm trong 1–2 ngày.

Rồi tôi hỏi:

“Nếu làm được,
vậy em đang sợ điều gì?”

Còn nếu không thể thay đổi,
tôi hỏi một câu nghe hơi thẳng:

“Sợ thêm có giúp ích gì không,
hay chỉ làm em kiệt sức hơn?”

Không phải nỗi sợ nào cũng cần giải quyết.
Có nỗi sợ chỉ cần được đặt xuống.

Câu thứ ba:

Ngay lúc này, em cần làm gì cho mình?

Không phải để tốt hơn.
Chỉ để đỡ mệt hơn.

Có người cần ngủ.
Có người cần dừng suy nghĩ.
Có người chỉ cần cho phép mình… không làm gì cả.

Trước khi kết thúc, tôi muốn nói điều này với bạn

Nếu bạn hay overthinking,
tôi mong bạn hiểu:

Bạn không hỏng.
Bạn chỉ đã gồng quá lâu.

Viết ra là cách nhẹ nhàng nhất
để nói với chính mình rằng:

“Mình không cần phải chịu đựng một mình nữa.”

Cảm ơn bạn đã lắng nghe.
Nếu tối nay tâm trí bạn vẫn còn ồn,
hãy thử viết ra một trang.

Chỉ một trang thôi.

25/01/2026

Làm sao để có thể sống hạnh phúc mỗi ngày

Có một bạn từng nhắn tin cho tôi rằng…

“Em thấy anh lúc nào cũng vui vẻ.
Em ước được như anh.
Và làm sao để em có thể vui hơn mỗi ngày?”

Tôi đọc tin nhắn ấy rất lâu.
Không phải vì tôi không biết cách trả lời,
mà vì tôi biết…
đằng sau câu hỏi đó là một người đang mệt mỏi.

Tôi mỉm cười.
Rồi trả lời bạn ấy rằng…

“Anh không biết hạnh phúc với em là gì.
Nhưng nếu muốn có nhiều thời gian hạnh phúc hơn,
thì ta hãy thử bớt thời gian đau khổ lại.”

Chúng ta thường nghĩ rằng
hạnh phúc là lúc nào cũng vui vẻ.
Là lúc không buồn.
Không đau.
Không có vấn đề gì xảy ra.

Nhưng sự thật là…
không ai có thể sống như vậy cả.

Hạnh phúc không phải là không có nỗi buồn,
mà là không tự làm khổ mình thêm khi nỗi buồn xuất hiện.

Có những chuyện,
bản thân nó không quá nặng.

Nhưng chúng ta:

Nghĩ đi nghĩ lại

Tự trách bản thân

So sánh mình với người khác

Và tự hỏi: “Sao mình lại như thế này?”

👉 Nỗi đau ban đầu có thể chỉ 10%,
90% còn lại là do suy nghĩ của chúng ta tạo ra.

Chúng ta không đau vì chuyện đã xảy ra,
chúng ta đau vì không chịu buông nó ra khỏi đầu mình.

Hạnh phúc…
đôi khi không phải là có thêm điều gì đó,
mà là buông bớt.

Buông bớt:

Kỳ vọng phải được tất cả mọi người hiểu, được tất cả mọi người yêu quý.

Áp lực phải luôn mạnh mẽ

Mong muốn làm hài lòng người khác

Và cả thói quen so sánh cuộc đời mình với cuộc đời ai đó

Bạn không cần trở thành
một phiên bản “tốt hơn trong mắt người khác”.

Bạn chỉ cần trở thành
một phiên bản dễ thở hơn cho chính mình.

Có những ngày,
bạn không vui.
Bạn mệt.
Bạn chẳng muốn làm gì cả.

Và điều đó không có nghĩa là bạn thất bại trong việc sống hạnh phúc.

Hạnh phúc đôi khi chỉ là:

Cho phép mình nghỉ ngơi

Không trách móc bản thân

Không ép mình phải ổn khi chưa ổn

👉 Bình an là một dạng hạnh phúc rất sâu,
nhưng vì nó không ồn ào,
nên nhiều người không nhận ra.

Nếu hôm nay bạn chưa thấy hạnh phúc,
cũng không sao cả.

Đừng vội ép mình phải vui.

Chỉ cần:

Nhẹ nhàng hơn với chính mình

Ít làm đau mình bằng suy nghĩ

Và cho bản thân quyền được chậm lại một chút

Hạnh phúc…
không đến từ việc có thêm.

Hạnh phúc đến từ việc
bớt khổ đi mỗi ngày.

Và nếu hôm nay bạn bớt khổ hơn hôm qua một chút thôi,
thì bạn đã sống tốt hơn rồi.

Cảm ơn bạn…
vì đã ở đây và lắng nghe.
nơi lắng nghe câu chuyện của bạn

Address

Tư Vấn Tâm Lý, Tam Đảo
Vinh Yen
280000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tư Vấn Tâm Lý Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tư Vấn Tâm Lý Online:

Share