27/04/2020
Nắng, nắng đầu hạ vàng vọt gắt gỏng chiếu rọi làm long lanh vài giọt sương mai còn đọng trên lá. Tháng 4, hoa loa kèn trắng tinh khôi nghiêng mình phía sau những chiếc xe đạp cũ kỹ rong ruổi trên phố. Hạ về thật rồi, Nàng Bân khờ khạo may áo muộn để ông Trời buông nốt đợt rét cuối mùa cho người tình thử áo. Tôi bước chậm rãi trên con phố đã dần đông đúc trở lại sau những ngày ngủ quên, gói gém ký ức của mùa đông vào một góc trái tim bé nhỏ. Mùa đông à, tạm biết nhé.
Không biết ở phương trời xa, em còn nhớ về mùa đông năm nọ, mùa đông của sự chia ly, tiếc nuối, đau xót đến cồn cào từng nhịp đập. Em đi trong nước mắt, tôi ở lại lệ ứa trong tim. Hình ảnh em đứng co ro với đôi mắt đỏ ngầu ở bến xe ngày em xuống HN để báo cho tôi về việc đó, hình ảnh đó vẫn ám ảnh tôi đến mức mỗi khi thấy một người con gái nào khóc vào mùa đông, tôi lại nghĩ về em...
Rồi ngày em về lần thứ nhất, tim tôi loạn nhịp, tôi vừa mừng vừa sợ, khi trái tim đã dần ngủ yên với tình yêu hiện tại, nó lại bùng cháy lại tình yêu cũ của ngày xưa. Cuối cùng em đã thắng, em thắng chính tôi và thắng cả người yêu tôi khi ấy, thế mà rồi em lại đi...
Người ta bảo thời gian sẽ xóa mờ tất cả, tôi tìm vào lãng quên để xóa đi mọi thứ về em, về người yêu thuở ấy, tôi miên man với phù du của cuộc sống, ngẫm đơn giản rằng thôi tình đời coi như nước cuốn mây trôi.
Đm, thế beep nào mà em lại mò về lần nữa, và thế beep nào em lại rủ đi tam đảo hả em. Để giờ đây tôi bị trói cổ vào tròng của mụ Vĩnh Yên ghê gớm, hết giờ làm rồi mà tôi còn nán lại chưa muốn về, ko phải vì tôi ko yêu thương gia đình, chỉ là tội ngại, thực sự ngại lau nhà, giặt quần áo... Một lần nữa tôi muốn nói với em rằng, Đm em, à ko, đ e. Người con gái phương xa...
Nguồn : Tại Hạ